Lớp da cháy xém đã bị cacbon hóa, xương trắng đáng sợ lòi ra khỏi da thịt, khi nó tham lam và nóng bỏng lướt qua mắt cá chân tinh tế của cô gái, nó đã cào ra từng vệt đỏ.
Cảm giác xương xẩu này khiến cô gái bất an, đôi chân thon mềm của cô rụt vào trong chăn nhưng vô ích. Chăn bị vén lên một cách lặng lẽ, ngay khi bàn tay kia định men theo mắt cá chân bò lên bắp chân cô thì, cạch một tiếng——
Cửa phòng khách mở ra.
Một bóng đen bước vào.
Bàn tay kia dường như có chút kiêng dè, chần chừ một lúc rồi từ từ rụt về gầm giường, biến mất không dấu vết.
Bóng người đi một vòng trong phòng, cuối cùng bước vào phòng ngủ đang khép hờ này và đứng bên giường Kỳ Đường.
"Kỳ Đường."
Anh đẩy cô, trong giọng nói có ý thúc giục. Nhưng cô gái vẫn đang sốt cao, mặt đỏ bừng, ý thức mơ hồ, anh gọi thế nào cũng không tỉnh.
"Kỳ Đường." Anh lại đẩy cô, lần này dùng chút sức và buộc phải đến gần hơn, một chân quỳ trên mép giường cô, sức nặng của một chàng trai trẻ làm chăn đệm lún xuống một vòng.
Mắt cô gái vẫn nhắm nghiền, khuôn mặt nhỏ nhắn rụt xuống, bị che đi quá nửa. Cô khẽ rêи ɾỉ khó chịu, nhưng rất nhanh, tiếng rêи ɾỉ này biến thành những tiếng ngâm nga không rõ ý nghĩa, lại khiến người ta đỏ mặt tía tai.
Kỳ Đường đang mơ.
Nói là mơ thì đúng hơn là hồi tưởng, một đoạn ký ức nào đó trong quá khứ chợt lóe lên. Ngay cả tâm trạng của cô cũng bị ký ức lúc đó ảnh hưởng, trở nên ẩm ướt và ngột ngạt.
Cô gặp thiếu niên đó vào một buổi chiều tà.
Cô giận dỗi với bố mẹ, tan học rất lâu vẫn không về nhà, cứ lảng vảng trước trạm xe buýt sau cổng trường, buồn chán đá sỏi.
Công ty vận tải đã thay đổi tuyến đường, trạm xe buýt kiểu cũ này cũng sắp bị bỏ hoang, chỉ có rất ít xe qua lại trong những khoảng thời gian rất dài.
Cách trạm xe không xa là một tiệm trà sữa, chủ quán đang ngủ gật.
Trời càng lúc càng tối, màn hình điện thoại của cô gái dừng lại ở giao diện cuộc cãi vã.
"Mẹ và bố con sắp ly hôn. Ông ta bị con tiện nhân kia mê hoặc đến mất hết lý trí, bây giờ hoàn toàn không quan tâm đến gia đình này nữa."
"Căn biệt thự sân vườn bên bờ sông Ninh Giang để lại cho con, sau này tiền sinh hoạt phí sẽ được chuyển định kỳ vào thẻ của con."
"Sau này có lẽ mẹ sẽ không thường xuyên về nước nữa, hãy tự chăm sóc bản thân nhé."
-
"Đường Đường, vẫn chưa về nhà à? Lúc bố về lấy tài liệu không thấy con."
"Dì Trương có mang quà cho con, bố để trên bàn trà trong phòng khách rồi, dì ấy nói có thời gian muốn gặp con một lần."
"Bây giờ con còn nhỏ, chuyện của người lớn con không hiểu. Nhưng bố muốn con biết một điều, bố và mẹ con đều yêu con."
"Dì Trương cũng yêu con."
Nước mắt cô gái lưng tròng, không ngừng đảo quanh.
Dần dần, cách đó không xa xuất hiện thêm vài bóng người. Tóc nhuộm đủ màu, mặc đồng phục của trường nào không rõ, có người hút thuốc, có người dựa vào xe mô tô, ánh mắt thỉnh thoảng liếc về phía này.
Mây mưa trên trời ẩm ướt và nặng trĩu, cô gái chậm chạp cũng nhận ra ánh mắt của họ. Những ánh nhìn dung tục lướt trên đôi chân và má cô, giống như chiếc lưỡi thô ráp liếʍ qua da thịt.
Cô đứng dậy, vội vàng rời đi. Nhưng đám côn đồ lại vây quanh cô buông lời trêu ghẹo tục tĩu, bị cô gái tát cho một cái liền thẹn quá hóa giận, đột nhiên nắm chặt hai cổ tay mảnh khảnh của cô, vô số bàn tay khác thì tham lam vuốt ve trên đùi trần của cô, định cởi váy cô ra.
Ngay bên lề đường.
Bên lề đường vắng tanh.
Chủ tiệm trà sữa ngủ gật đã tỉnh dậy, anh ta cũng thấy ánh mắt cầu cứu của cô gái, nhưng phản ứng đầu tiên của anh ta là né tránh, có lẽ vì sợ đối phương đông người nên đã chọn cách kéo rèm cửa xuống.
ŧıểυ thư lần đầu tiên nhận ra rằng không phải mọi chuyện trên đời đều theo ý cô.
Bố mẹ cô sẽ không vì chiều theo ý cô mà không ly hôn.
Đám cặn bã này sẽ không vì chiều theo ý cô mà dừng tay.
Nước mắt cô gái rơi xuống đất, rất nhanh thôi, cái nóng oi ả của mùa hè sẽ làm bốc hơi hết nước mắt của cô, hòa vào đám mây mưa trên đầu.
Khi váy cô sắp bị lột ra, vào khoảnh khắc tuyệt vọng nhất, lại có người đi ngang qua.
Giọng nói của chàng trai lạnh lùng, giống như những viên đá trong ly thủy tinh mùa hè chưa kịp rót đồ uống vào, trong trẻo và băng giá.
Anh nói: "Cút đi, chắn đường rồi."
Giọng anh không chứa một chút cảm xúc nào, không có chút gợn sóng hay lên xuống, giống như viên đá vốn không có mùi vị, chỉ có sự thờ ơ đến tột cùng.
...
Những ngón tay xương khớp rõ ràng của chàng trai tùy vẫy vẫy những giọt máu giữa kẽ tay, đế giày nghiền nát nền xi măng nứt nẻ, chỉ để lại một đám rêи ɾỉ đau đớn cao thấp khác nhau.
Cô hoàn hồn, bước qua đám côn đồ đang nằm rêи ɾỉ trên đất, đuổi theo chàng trai, muốn hỏi tên anh.
Phản ứng của anh khi đối mặt với cô cũng không khác gì khi đối mặt với mấy tên côn đồ, chỉ kiệm lời lặp lại một lần.
"Cút đi."
Kỳ Đường không cút, cô đã mua toàn bộ thông tin về anh từ người khác, khi biết anh học cùng trường, thậm chí cùng khối với mình, "cảm giác định mệnh" chỉ có trong truyện cổ tích tự nhiên nảy sinh.
Thẩm Vọng là định mệnh của cô.
"Kỳ Đường" tin chắc như vậy.
Nhưng anh luôn phớt lờ cô, nhìn cô chẳng khác gì nhìn không khí. Cơm hộp cô tặng bị ném vào thùng rác, quà tặng còn chưa mở đã bị trả lại, ngày nào cũng lượn lờ trước mặt anh, nhưng Thẩm Vọng vẫn không nhớ nổi tên cô.
Thẩm Vọng là anh hùng cứu rỗi cô.
Cô điên cuồng khao khát người anh hùng này có thể yêu mình, cứu mình ra khỏi cuộc đời như địa ngục. Sự điên cuồng này đến mức cố chấp, cô đã làm những việc mà trước đây mình không bao giờ tưởng tượng nổi.
Ban đầu chỉ là trộm đồ, từ cây bút anh đã dùng, bài kiểm tra, giấy nháp. Sau đó cô bắt đầu theo dõi anh, chụp lén anh, thậm chí còn đổ dâm dịch sau khi thủ dâm vào chai nước khoáng, đưa cho anh vừa từ sân bóng rổ bước ra.
Cô đã làm mọi thứ có thể, nhưng khoảng cách giữa Thẩm Vọng và cô không vì thế mà rút ngắn lại chút nào.
Ngược lại, kỹ năng chụp lén của cô ngày càng điêu luyện.
Bức ảnh trước mặt được chụp khá xuất sắc, trong ảnh, chàng trai vừa ném vào một quả bóng, đang vén chiếc áo thể ȶᏂασ không tay màu đen lên lau mồ hôi. Ngọn tóc anh điểm những giọt mồ hôi lấp lánh, những sợi tóc mỏng manh bay trong không khí, sống mũi cao thẳng, đuôi mày ươn ướt, trông vô cùng... gợi cảm.
Cô gái ngồi trên giường, trước mặt là tấm ảnh đẹp trai đủ để lên bìa tạp chí, rồi từ từ, cô tách đôi chân dài thon thả, dưới váy ngủ không mặc gì cả, trên vùng mu nhẵn nhụi là khe huyệt hồng hào đang rỉ nước. Ngón tay thon dài của cô gái tách hai cánh môi trơn tuột, ấn chiếc máy rung đang kêu vo vo vào âm vật để mυ"ŧ mát, tưởng tượng đây là môi lưỡi của Thẩm Vọng đang liếʍ láp. Dưới sự kí©ɧ ŧɧí©ɧ mạnh mẽ, dòng nước dính nhớp ngọt ngào trượt ra từ huyệt đạo nhạy cảm của cô gái, tay cô luồn vào dưới váy ngủ, vừa xoa nắn bầu ngực kí©ɧ ŧɧí©ɧ đầu vυ", vừa rêи ɾỉ gọi tên người đó...
Thẩm Vọng.
kɧoáı ©ảʍ trong mơ quá mãnh liệt, đốt cháy bụng dưới Kỳ Đường nóng rực, nếm trải tư vị dục hỏa đốt người. Trong lúc ý thức mơ hồ, ngón tay cô cũng bất giác luồn vào trong qυầи ɭóŧ...
Xoạt.
Một ly nước lạnh buốt tạt vào mặt, Kỳ Đường giật mình tỉnh giấc, ướt sũng ngồi dậy.
"Thẩm, Thẩm Vọng?" Cô nhìn người xuất hiện bên giường, nhất thời tưởng mình vẫn còn trong mơ.