Trò Chơi Thật Lòng (Linh Dị, H)

Chương 7: Nói thật 7

Trước Sau

break

Không khí im lặng trong vài giây, cuối cùng, Kỳ Đường khó khăn nặn ra vài chữ.

"Ha ha, thật trùng hợp, anh cũng chưa ngủ à?"

Thẩm Vọng chỉ liếc cô một cái khi cô ngã vào, rồi lại cúi đầu chơi game tiếp, như thể trong phòng không có người này. Nhạc nền vui vẻ mà có chút kỳ quái nghe rất quen tai, khoan đã, trò chơi...

Kỳ Đường tập trung nhìn, quả nhiên là chiếc máy chơi game mà cô đã trộm, cùng với đó là chiếc băng đeo tay cũng do cô trộm, nhưng kết cục của chiếc băng đeo tay thảm hơn nhiều, bị vứt thẳng vào thùng rác.

Tiêu đời rồi.

Trong đầu Kỳ Đường chỉ còn lại một suy nghĩ này.

Thẩm Vọng biết là cô trộm đồ rồi.

Trong nháy mắt, người không còn lạnh, chân cũng không còn mềm nhũn, cô gần như bò dậy khỏi mặt đất với tốc độ ánh sáng.

"Muộn thế này rồi tôi không làm phiền anh nữa, ha ha ha ha ha tôi đi đây." Cô đi đến cửa, nhưng vì lòng bàn tay ướt và trơn, mãi không mở được chốt cửa đang khóa trái, càng không mở được, cô lại càng sốt ruột, ngón tay càng run.

"Tôi đã cho phép cô đi rồi sao?" Một giọng nói lạnh lùng không chút cảm xúc vang lên từ phía sau.

Kỳ Đường cứng ngắc xoay người lại từng bước, lưng dán chặt vào cửa, hơi thở nén lại đến mức gần như không thể nghe thấy.

Trước có ma, sau cũng có quỷ, lẽ nào số mệnh đã định cô không thể sống qua đêm nay?

Thẩm Vọng nhìn cô hai cái, giơ chiếc máy chơi game trong tay lên: "Qua màn này thế nào?"

Kỳ Đường: "...À?"

Bộ xương nhỏ trên màn hình nhảy hai cái, ngã vào bẫy dưới hố, máu bắn tung tóe, hiện lên logo mặt mếu báo hiệu vượt ải thất bại.

Thấy cô không phản ứng, Thẩm Vọng "chậc" một tiếng, đôi mày anh khí nhíu lại có chút mất kiên nhẫn, rồi bắt đầu lại một ván mới.

Bộ xương nhỏ hồi sinh tại chỗ, cầm khiên và giáo dài xông về phía trước, cộp cộp, cộp cộp, nhảy hai cái, rồi lại "phụt" một tiếng rơi vào bẫy.

Kỳ Đường: "... Phải nhảy đúp, lúc cái bẫy di chuyển sang trái thì nhấn nút X hai lần."

"Đừng nhảy quá sớm, đợi thanh thể lực hồi lại đã."

Cảnh tượng trước mắt còn kỳ lạ hơn cả một giấc mơ.

Đang trong tình thế bị ma đuổi giết, cô lại đang ở trong phòng của kẻ định giết mình, dạy anh ta cách qua màn game.

Kỳ Đường là một người hướng nội, thường xuyên ở nhà. Nhìn chung, người hướng nội không có nhiều hoạt động giải trí, ngoài lướt mạng thì chính là chơi game. Ngoài việc viết ŧıểυ thuyết, Kỳ Đường còn làm thêm nghề streamer game. Cô có một tài năng là bất kể thể loại game nào cũng có thể nhanh chóng làm quen, cộng thêm tính cách dịu dàng, giọng nói ngọt ngào, trong game cũng thường nhận được tin nhắn riêng mời ký hợp đồng làm người chơi cùng.

Bộ xương nhỏ nhảy lên bục, né được bẫy chết người, "ting" một tiếng, cỏ may mắn đã hồi đầy máu.

Thẩm Vọng nhướng một bên mày.

Bờ vai căng cứng của Kỳ Đường hơi thả lỏng, cô đứng tại chỗ, vào lúc bộ xương nhỏ sắp chết thì kịp thời lên tiếng nhắc nhở.

"Ăn quả tăng buff trong ba lô đi."

"Dũng sĩ này bây giờ anh chưa đánh lại đâu, nhảy qua thần điện phía sau lấy trang bị đã."

Nhìn một lúc cô phát hiện... Thẩm Vọng thực sự rất thích chơi trò này.

Trước đây anh nói với "Kỳ Đường", câu dài nhất không quá ba chữ, vốn từ vựng chỉ xoay quanh "Cút", "Biến đi", "Không hứng thú", "Ghê tởm", vậy mà bây giờ vì lấy trang bị cho bộ xương nhỏ, thậm chí có thể dừng lại nghiêm túc nhìn vào mắt cô để nghe chỉ dẫn tiếp theo.

Thật cảm động quá, nếu không phải vì để thắng game thì cô sẽ còn cảm động hơn.

Làn mưa ẩm ướt theo gió đêm mùa hạ bay vào cửa sổ, một mùi thịt thối thoang thoảng xộc vào mũi.

Lúc vào đây, cô đã không đóng cửa sổ...

Cô đã không đóng cửa sổ!?

Lúc đó cô vừa ngẩng đầu lên đã thấy Thẩm Vọng, vừa kinh ngạc vừa sợ hãi, chỉ muốn mau chóng rời đi, đâu còn tâm trí nào mà đóng cửa sổ. Đến khi hoàn hồn, trên bệ cửa sổ đã có một bàn tay cháy đen bám vào từ lúc nào.

–– Da thịt cháy đen bong ra để lộ xương trắng, mí mắt và môi đều đã bị thiêu rụi, tròng mắt trắng dã đầy tơ máu cứ thế lộ ra ngoài không khí, những đốt ngón tay thối rữa bám vào khung cửa sổ, mỗi lần trườn về phía trước một bước, trên bệ cửa sổ lại lưu lại vệt máu tanh hôi.

Cổ họng như bị nỗi sợ hãi bóp nghẹt, cô muốn hét cũng không hét nổi.

"Đừng qua đây..."

Kỳ Đường nghe thấy giọng nói khàn khàn của mình, yếu ớt xen lẫn trong làn mưa bay lất phất, cô lảo đảo lùi lại hai bước, lại bị vấp phải tấm thảm, ngã thẳng xuống chân Thẩm Vọng, cả người tối sầm mặt mũi.

Thẩm Vọng đang chơi game. Anh dường như không hề thấy con ma nữ bò vào từ cửa sổ, ánh mắt vẫn chăm chú dán vào màn hình.

Con ma nữ bò vào qua cửa sổ.

Bộ xương nhỏ nhặt được chiếc khiên do lính gác Thần Điện làm rơi ra.

Con ma nữ bò lên tấm thảm, đi vòng quanh bàn trà.

Thẩm Vọng ngồi mỏi, bèn đứng dậy đổi chỗ, nằm trên giường chơi tiếp, giày cũng không cởi, đôi chân dài vắt chéo đặt trên mép giường. Kỳ Đường vội vàng bò lê, co người lại trong góc giữa tủ đầu giường và giường, vừa không làm phiền Thẩm Vọng, lại là vị trí gần anh nhất.

Kỳ Đường để ý thấy bước chân của con ma nữ có chút chậm chạp. Rõ ràng đèn trong phòng đang sáng, bố cục đơn giản, hai người họ đang ở ngay chỗ dễ thấy, nhưng nó lại như đang tìm kiếm khắp nơi trong một căn phòng không người.

Đầu tiên nó đi vài vòng trong phòng, làm đổ cả ghế, sau đó lại chuyển hướng từ bàn trà về phía giường.

Thẩm Vọng vẫn đang chơi game. Tiếng nhạc game vui vẻ là âm thanh duy nhất trong phòng, có lẽ phòng bên cạnh cũng có thể nghe thấy, nhưng con ma này lại như đột nhiên bị điếc, hoàn toàn không để ý.

Đúng lúc này, một tia sét đánh trúng đường dây điện, căn phòng đột nhiên chìm vào bóng tối.

Con ma nữ đen như than củi bò sát người xuống, giống một con nhện hình người, đánh hơi người sống trong không khí rồi tiến đến bên tủ đầu giường.

Thịt thối và máu trên người nó rơi lả tả đầy đất, từ từ, từ từ tiến lại gần mặt cô.

Kỳ Đường như rơi vào hầm băng.

Bóng đen cháy khét kia gần như dán sát vào chóp mũi cô, những sợi tóc lưa thưa dính mỡ rủ xuống trước mặt, một luồng gió tanh tưởi ập vào mặt. Ngoài cửa sổ mưa như trút nước, một tia sét rạch ngang trời đêm, nhờ đó cô nhìn thấy rõ khuôn mặt của con ma nữ.

Những con giòi trắng mập mạp lúc nhúc giữa nướu răng thối rữa, đôi mắt đỏ không có mí ở ngay gần gang tấc, con ngươi ánh lên vẻ âm u và oán độc sâu sắc.

"Chết rồi." Thẩm Vọng đột nhiên ngồi thẳng dậy, hành động bất ngờ này khiến Kỳ Đường giật mình run lên, suýt nữa thì mặt đối mặt hôn phải con ma nữ.

Giọng nói đầy tiếc nuối của Thẩm Vọng truyền đến từ trên đỉnh đầu: "Quên hồi máu rồi, lại sắp thua nữa."

Đại ca! Thiếu gia! Nam thần!

Bây giờ là lúc hồi máu sao? Con ma này sắp lấy máu của tôi rồi!

Một bàn tay thon dài mạnh mẽ đưa xuống từ mép giường, xách cổ áo sau của cô lên, xách cô lên một cách rất tùy tiện.

Kỳ Đường co ro bên cạnh anh, cô vốn đã nhỏ nhắn, lúc co người lại càng giống một con mèo hoang ướt sũng, miễn cưỡng có thể thu mình vào chỗ trống không rộng rãi bên cạnh Thẩm Vọng. Con ma nữ đứng tại chỗ đánh hơi một lúc mà không có kết quả, bèn lướt ra ngoài như một bóng ma qua cánh cửa mà lúc nãy Kỳ Đường không tài nào mở được, giờ lại đang mở toang một cách kỳ lạ.

Kỳ Đường lập tức nhảy khỏi giường, khóa trái cửa lại, rồi định đi đóng cửa sổ.

"Đừng đóng." Thẩm Vọng không ngẩng đầu, "Cho bay mùi đi, thứ này thối chết đi được."

Kỳ Đường dừng động tác đóng cửa sổ lại, lắp bắp nói: "Anh, anh nhìn thấy nó à."

Anh đặt máy chơi game xuống với vẻ mặt vô cảm.

"Trông tôi giống người mù lắm à?"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc