Trinh Tiết Liệt Phu

Chương 3

Trước Sau

break

Trong không khí tràn ngập mùi vị đặc thù của nam nữ sau khi giao hoan, Hoắc Tiêu cau mày, quay sang Dung Thù nói: "Đừng vào, bên trong toàn là những thứ bẩn thỉu thôi." Hắn như có ý ám chỉ

"Làm cái quái gì thế?" Trịnh Đình thẹn quá hoá giận, ầm ầm mắng người đến, cho đến khi nhìn rõ người đến, sắc mặt Trịnh Đình lại trắng hơn vài phần, hắn ta biết Hoắc Tiêu, sao hắn ta lại không biết Tham Quân đại danh đỉnh đỉnh cơ chứ?

"Không làm gì cả, ta chỉ tới xem Mộc đại nhân sao lại sinh ra hai cái vυ", còn có thể cho Trịnh đại nhân cᏂị©Ꮒ âʍ ɦộ thôi." Hoắc Tiêu nghênh ngang đạp cửa bước vào, chân hắn sức lớn, cho nên ván cửa dưới quái lực của hắn toàn bộ vỡ nát, hơn nữa còn đổ ngã hết xuống đất, hắn cứ như vậy giẫm lên tấm ván cửa kia, thoải mái đi đến trước người hai người, dùng ánh mắt bỡn cợt chằm chằm vào Trịnh Đình, ŧıểυ nữ nhân thanh tú động lòng trong lòng hắn ta vẫn không ngừng hoảng sợ hét lên.

"Ngươi đang nói chuyện vớ vẩn gì thế?" Trên khuôn mặt tuấn tú luôn thanh quý của Trịnh Đình hiện lên sự tức giận.

"Là Hoắc thống lĩnh nói bậy hay là Trịnh đại nhân nói bậy đây?" Dung Thù không muốn đi vào, nàng chỉ khoanh tay đứng ở cửa, lạnh lùng nói, cũng không thèm nhìn vào trong phòng.

Trịnh Đình còn đang muốn nổi giận, nhưng khi nghe thấy một giọng nữ nghiêm khắc vang lên, hắn ta sững sờ, đúng rồi, hôm nay hắn ta hưu mộc, vốn hắn ta nên ở cùng Dung Thù, thế nhưng hắn ta lại nảy sinh thèm muốn, khi rời khỏi nhà, hắn ta nhớ rõ mình đã giải thích với Dung Thù là: Hôm nay hắn ta đã hẹn với Mộc thị lang, đi xã giao với mấy đồng liêu.

Dung Thù vốn là người khéo léo trang nhã nên đương nhiên đồng ý, xã giao chỉ là giả, vi hành đến thăm ngoại thất mới là thật, cả hắn ta và Mộc thị lang đều có nuôi ngoại thất, và thủ đoạn hèn hạ nuôi ngoại thất trong viện của hồi môn của vợ đều là Mộc thị lang dạy hắn ta.

Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất, bây giờ nghĩ lại, thật sự đúng là rắm chó không kêu.

"Nương tử?" Trịnh Đình kéo chăn lên, trên khuôn mặt tràn đầy hoảng loạn, trong lúc nhất thời không biết nên che mình hay là che Hà Quyên trên giường, luống cuống tay chân một hồi, hắn ta vẫn luôn nhìn chằm chằm vào hình bóng lạnh lùng ở ngoài cửa kia, chỉ cảm thấy cả người lạnh ngắt, đến máu cũng muốn đông lại.

"Ngươi còn nhớ mình có nương tử à?" Lúc này Dung Thù đã quay lưng về phía cửa, không để Trịnh Đình nhìn rõ biểu cảm trên khuôn mặt của mình, nàng sợ mình trông quá phẫn nộ, có quá nhiều oán hận.

Giọng nói của Dung Thù rất lạnh nhạt, nghe có vẻ như không quan tâm, nhưng chỉ có nàng mới biết trong lòng mình đau đớn đến nhường nào. Mỗi khi nghĩ đến tất cả ân ái trước đây chỉ là mộng tưởng của một mình nàng, trái tim Dung Thù trống rỗng, không phải năm năm này nàng vẫn còn tình cảm sâu đậm, mà là hiện thực quá không thể chịu nổi.

"Dung Thù, nàng hãy nghe ta nói." Trịnh Đình thấy nàng thờ ơ như vậy, trong lòng hoảng loạn, hoa nhà không thơm như hoa dại, nhưng hoa trong nhà được chăm sóc cẩn thận, còn hoa dại có thể hái ở bất cứ đâu, hắn vẫn có thể biết được cái nào quan trọng hơn, hắn không muốn cúi đầu nhặt một hòn đá, mà lăn mất khóa ngọc trên thắt lưng đâu.

"Đại nhân, bây giờ phơi bày dưới ánh mặt trời cũng tốt rồi, Mục ca nhi và Ưu Thư nhi cũng dần dần hiểu chuyện, cũng không thể không danh không phận vậy mãi được, ngài và phu nhân cũng không có con, thiếp thân cũng không phải nữ nhân bày mưu tính kế để leo lên giường ngài." Cuối cùng cũng có một cơ hội như vậy, nàng ta đương nhiên phải nắm cho chắc.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc