Ánh mắt Hoắc Tiêu lộ ra một chút nóng bỏng, Dung Thù hiện tại rất xinh đẹp, mà phần xinh đẹp của mỹ nhân này có sự tham dự của hắn, có bóng dáng của hắn.
"Về sau sẽ có nhiều cơ hội uống rượu hơn, không cần phải uống vội như vậy." Mới nói được mấy câu, Dung Thù đã chuẩn bị muốn uống chén thứ ba.
"Đây là uống Mao Đài như rượu trái cây ủ mà!"
Mặc dù sau sự cố say rượu, Dung Thù và Hoắc Tiêu đều luyện được gan uống rượu cùng tửu lượng, nhưng việc Dung Thù uống rượu như thế này khiến Hoắc Tiêu loáng thoáng bất an.
Trong trí nhớ, Dung Thù dường như đã nhắc đến, năm năm qua, nàng rất nhớ hương vị của Mao Đài.
"Dung Thù, lần cuối cùng nàng uống rượu là khi nào?"
"Ừm, Ngoại trừ rượu trái cây ủ, trước khi xuất giá năm năm trước, uống với a huynh a tỷ trong viện Tuế An cư. Khi đó nàng rất hạnh phúc, khi được gả cho đại ca ca tựa như trích tiên của nàng. Dung Thù không biết khi đó Hoắc Tiêu ở biên quan, cũng là mỗi ngày nâng chén mời trăng, đau đớn tưởng niệm nữ nhân mà mình yêu sắp xuất giá.
Hoắc Tiêu nghe vậy trong lòng giật mình, nghe Dung Thù nói như vậy, không phải nàng đã không uống rượu năm năm rồi sao?
"Gia Gia, chúng ta uống từ từ được không?" Hoắc Tiêu cảm thấy trong lòng bất an, vươn tay lấy chén rượu của Dung Thù, nhưng dường như Dung Thù đã đoán được hắn sẽ giật lấy chén rượu của mình, nàng nhanh chóng uống một hơi cạn sạch, một đôi quyến rũ xoay tròn, mỉm cười ra vẻ dương dương đắc ý với Hoắc Tiêu
Hoắc Tiêu nhìn ra được đầu óc của nàng đã không còn minh mẫn như thường ngày nữa.
"Gia Gia, cái nết uống rượu của nàng không tốt, sẽ không sợ say rượu mất lý trí sao?" Hoắc Tiêu giọng mang ý cảnh cáo, thế nhưng khi nghĩ đến đây thân thể lại nóng lên, chỉ cảm thấy nếu có thể phát sinh chút chuyện văn thơ gì đấy với nữ nhân mình yêu, vậy cũng rất tốt.
"Hức, say rượu mất lý trí! Ta sao có thể uống đến say chứ! Sao có thể chứ! Lại nói, nếu như say rượu mất lý trí, chịu thiệt cũng là A Tiêu nha!" Dung Thù đột nhiên đứng dậy, đi vòng qua bàn, có chút loạng choạng đi về phía Hoắc Tiêu.
"A Tiêu còn chưa thành thân!" Dung Thù nói hơi có chút lớn tiếng, bước chân hơi loạng choạng, Hoắc Tiêu thầm nghĩ không tốt, đứng dậy muốn đỡ Dung Thù, lại bị Dung Thù đè lên ghế, lộ ra tư thế xấu hổ muốn đứng lên nhưng lại không thể đứng lên.
Người say rượu luôn có sức mạnh lớn hơn bình thường, Hoắc Tiêu không muốn làm tổn thương Dung Thù, cho nên hắn tự nhiên không đẩy nàng ra, Dung Thù cúi đầu nhìn Hoắc Tiêu, mái tóc dài hơi rũ xuống, rơi lên mặt Hoắc Tiêu.
"Gia Gia, đừng làm rộn." Tóc kia gãi ở trên mặt, cũng gãi ở trong lòng hắn.
"A Tiêu còn chưa có nữ nhân đúng không? Những năm này cũng không nghe nói huynh có người trong lòng gì cả? A Tiêu không phải là bất lực đấy chứ!" Dung Thù kéo dài giọng nói, nghe có vẻ rất vui sướиɠ.
Hoắc Tiêu lúc này rất chắc chắn, Dung Thù đã say, năm năm không uống rượu, trong bụng có ba chén rượu vàng, say đến bét nhè.
Hoắc Tiêu: Ta lập tức cho nàng nuốt vào câu nói kia, nàng chờ đó! ! !
Dung Thù hễ uống say là hồ đồ, thói quen cởi quần áo của người khác dường như cũng không thay đổi.
"Gia Gia, hiện tại ta và nàng đều đã lớn rồi. Cũng không phải là lúc mười tuổi, đừng có cởi quần của ta nữa!" Mười tuổi năm đó, cơn ác mộng bị lột áo và cởi quần vẫn còn đó, khi người Dung gia tìm thấy hai người, Hoắc Tiêu đang túm quần không buông tay, mà Dung Thù thì đang liều mạng muốn cởi quần hắn.