Không ngờ, khi đó Dung Thù và Trịnh Đình lại yêu nhau, sau đó đính hôn, năm hắn mười bảy tuổi, hắn thật sự không cách nào tiếp tục ở lại Trường An được nữa, nên đã tự xin vào đội quân xung phong cửu tử nhất sinh, với sự dẫn dắt của hắn, tỷ lệ tử vong của đội quân xung phong đã giảm từ 9 xuống còn có 6 phần.
Trong số những con cháu không được kế thừa từ gia đình, hắn liên tục thăng cấp, hiện tại mới hai mươi bốn tuổi, đã là chính tứ phẩm Trung Võ tướng quân, chưởng quản cấm vệ Vũ lâm quân của thiên tử, còn là phó tướng của Hổ doanh kinh ngoại ô, đồng thời còn là một trong ba Tham Quân chủ chốt của Dung gia quân, trong quân đội mọi người gọi hắn là Hoắc tham quân, ở trong quan trường thì gọi một tiếng Hoắc Thống lĩnh.
Hắn hồi kinh đã ba năm, trong ba năm này hắn cực độ khắc chế, nhưng ban đêm vẫn không nhịn được mà lén lút đến thăm nàng, nên hắn biết nàng sống không tốt, có rất nhiều đêm cô đơn. Những đêm nàng phòng không chiếc bóng trong Ái viên, có một đêm, hắn đã nghe được âm thanh kỳ lạ xuyên qua khung cửa sổ, hắn lờ mờ nhìn thấy nàng cởi quần áo, dang rộng cặp đùi thon thả, đưa những ngón tay trắng nõn thanh tú vào khe hở ướt át, rút ra cắm vào, đã vào đêm, chỉ có ánh nến, hắn không nhìn rõ nhưng lại nghe rất rõ.
Lúc đó phần thân dưới của hắn cứng như dao, cứng đến đau đớn, hận không thể chiếm lấy nàng.
Mà càng làm hắn máu nóng sục sôi hơn nữa chính là nàng lấy ra một cây gậy ngọc thô to, nàng vừa nhào nặn bộ ngực khủng của mình, vừa cắm gậy ngọc vào u động róc rách mật nước.
Trong lúc hoảng hốt, hắn đã cầm dươиɠ ѵậŧ của mình, cùng với tần suất rút ra cắm vào và tiếng thở gấp ngâm nga của nàng, ngay tại thời điểm mà nàng không hề hay biết, hắn cùng nàng mây mưa.
Hắn biết hành vi của mình rất bệnh hoạn, nhưng hắn không thể không đắm chìm trong đó.
Giờ đây, người làm hắn nhớ thương đang ở trong phủ hắn, sống trong khu vườn do chính tay hắn bố trí cho nàng.
"Thu Phong, giúp ta thông báo một chút với ŧıểυ thư các ngươi." Hoắc Tiêu cầm bầu rượu đi vào viện của Dung Thù, lúc này Dung Thù vừa mới thu xếp ổn thỏa, vào thời điểm này đi thăm một nữ tử chưa lập gia đình là rất thất lễ, nhưng Hoắc Tiêu thực sự không để ý chút nào.
Nếu những người khác muốn truyền lời cho nàng, Thu Phong nhất định sẽ đuổi hắn đi, nhưng người này chính là Hoắc Tiêu, Thu Phong đảo mắt một vòng, trên mặt mang theo nụ cười ranh mãnh, đôi mắt híp híp lại như hồ ly.
"Vâng, Hoắc tham quân, nô tỳ đi ngay."
Không lâu sau, Thu Phong cười khanh khách đi ra, "ŧıểυ thư mời Hoắc tham quân vào."
Thu Phong và Hạ Hà giúp hai người thắp vài ngọn đèn, dọn một ít đồ nhắm rượu vào trong đình nghỉ mát.
Hoắc Tiêu lửng thững đi tới bên cạnh đình nghỉ mát, Dung Thù một tay chống má nhìn cảnh sắc trong vườn hoa, mấy ngọn đèn lưu ly chiếu sáng rực rỡ toàn bộ đình viện.
"Không nghĩ tới huynh ở đây rất biết hưởng thụ." Biết là Hoắc Tiêu đến, Dung Thù tự nhiên ngồi nghiêm chỉnh lại, ngồi thẳng người dậy, bên tai giống như nghe thấy một câu nói của Trịnh lão thái thái: Đi, ngồi, nằm đều phải giữ tư thế tốt! Nàng cười khúc khích, cảm thấy năm năm qua mình đã bị trói buộc sắp hỏng mất, nàng lập tức nằm sấp bên cạnh bàn như người không xương.
Có chút phản nghịch khiến nàng lộ ra vẻ ngây thơ, Hoắc ŧıểυ cười tủm tỉm nói: "Ở đây không có gì câu thúc, nàng thích ngồi thế nào thì ngồi." Hắn đặt mạnh vò rượu trước mặt Dung Thù.
"Ta đây liền cung kính không bằng tuân mệnh!" ý cười của Dung Thù lập tức chạm vào đáy mắt, mặc dù ban ngày hòa ly với chồng trước, nhưng nụ cười của Dung Thù là chân thành nhất cho tới ngày hôm nay.
"Là Mao Đài thượng hạng." Dung Thù nhìn chằm chằm vào bầu rượu. Ban ngày nàng chỉ nhắc đến một câu hoài niệm mùi vị của Mao Đài, buổi tối hắn đã mang đến cho nàng rồi.
"Ta mang đến cho nàng, nhưng nàng uống kềm chế một chút." Trịnh gia nề nếp gia đình nghiêm cẩn, sẽ không để nữ nhân trong nhà tùy ý uống rượu.
"Hương vị đã nhớ thương năm năm." Giọng nói của Dung Thù buồn buồn, khiến Hoắc Tiêu bất giác mềm lòng vài phần, đẩy bầu rượu tới trước mặt nàng.
"Được rồi, thích uống thế nào thì uống, có Tiêu ca ca ta nhìn chằm chằm nàng!"