Một giấc ngủ dậy, hoàng đế Kỳ Cảnh Thiên phát hiện bản thân biến thành một con sói trong rừng núi hoang vắng.
Vì cứu đứa nhỏ mới sinh, sống ở thôn dưới chân núi bị mãnh thú ngậm đi, "hắn" bị các thôn dân loạn đao chém thương.
Mưa to tầm tã, "Hắn" chạy không nổi té xỉu trong rừng cây, máu tươi đầm đìa, hơi thở thoi thóp.
Trong mông lung, một con mèo toàn thân ướt đẫm ngậm lá chuối đắp lên người "hắn".
Nó dùng đầu lưỡi mềm ấm thay "Hắn" liếm láp miệng vết thương.
Cũng không biết nó đánh bắt cá bạc ở đâu? Nó đem tới rất nhiều cá bạc nhỏ cho "hắn" ăn.
Kỳ Cảnh Thiên bị bao nuôi âm thầm nghĩ: Trẫm thân là một con sói xám uy phong lẫm liệt, vậy mà lại bị một con mèo bao nuôi, tôn nghiêm ở đâu?
Chờ trẫm khôi phục thân phận, trẫm muốn cho nó biết, đã nhận nuôi trẫm, chẳng khác nào đã nhận được cả thiên hạ cá khô nhỏ!
PS: Nam chủ xuyên thành sói, nữ chủ xuyên thành mèo. Sói cùng mèo sống chung trong hoà bình, rất nhanh sẽ khôi phục thân phận.
| Chương 1: Oan gia ngõ hẹp | |
| Chương 2: Nỗi nhục của cuộc đời | |
| Chương 3: Một con mèo thích lo chuyện bao đồng | |
| Chương 4: Khiêu chiến sói xám | |
| Chương 5: Bệnh tình của hoàng đế |