Trà Xanh Lại Chính Là Tôi!

Quyển 1 - Chương 16

Trước Sau

break

Vừa khéo, đàn anh đang say khướt cũng sốt ruột đuổi theo cậu, Khương Trà cố tình tạo tiếng động thật lớn, xoay người bổ nhào vào lòng anh ta.
Trong lòng có ôn hương nhuyễn ngọc*, đàn anh phấn khích ôm chặt Khương Trà, ôm cậu trở về trong phòng riêng, chút tỉnh táo hiếm hoi khiến anh ta buồn rầu khẽ hừ một tiếng, vốn chỉ muốn uống chút rượu tiếp thêm can đảm, nhưng anh ta lại uống quá trớn nên quá say, không cứng lên nổi.
(*) ôn hương nhuyễn ngọc: ý chỉ một cơ thể ấm áp thơm tho mềm mại mịn màng
Lúc quay đầu, Lâm Trầm chỉ thấy một cái gáy, nhưng gần như chỉ trong nháy mắt, anh đã nhận ra cái gáy đó là của Khương Trà, thế là thậm chí còn không kịp xin lỗi người vừa ra mở cửa, lập tức chạy đến gian phòng riêng vừa đóng lại kia, bất thình lình duỗi tay mở cửa.
Đập vào mắt anh là hình ảnh Khương Trà bị người ta ôm vào lòng rồi giở trò, khí huyết lập tức dâng lên.
Sắc mặt Lâm Trầm hết sức khó coi, giải cứu Khương Trà ra khỏi người kia, thấy gò má cậu đỏ bừng, hai mắt mơ màng, rõ ràng là dáng vẻ đã uống quá nhiều, anh tức đến nỗi suýt thì mất hết lý trí.
Mẹ kiếp, cùng đi ngâm suối nước nóng với một thằng đàn ông thì thôi đi, còn dám uống rượu nữa chứ!
Đúng là muốn ăn đòn mà!
Người đàn anh khóa trên kia bị đẩy qua một bên, phải dựa vào tấm bình phong trang trí thì mới miễn cưỡng đứng thẳng được, anh ta dốc sức lắc lắc đầu nhằm khiến bản thân tỉnh táo lại một chút, rồi gào lên với Lâm Trầm: “Buông em ấy ra!”
Sắc mặt Lâm Trầm âm u, kẹp Khương Trà dưới cánh tay mình, vặn nắp chai nước khoáng, hắt hết nước lên mặt tên đàn anh này, thấy anh ta bị nước lạnh xối cho tỉnh ra một tí, anh mới đè nén lửa giận, lạnh lùng nói: “Cút đi.”
“Anh ——”
Tiếng mắng chửi của đàn anh bỗng im bặt, ngơ ngác nhìn chằm chằm vào mặt Lâm Trầm. Anh ta nhận ra người này, vì thường xuyên thấy người này và một người đàn ông khác đến trường thăm Khương Trà.
Hình như… Là anh của Khương Trà?
Sau khi phản ứng lại, toàn thân đàn anh lập tức căng thẳng, nghĩ cảnh tượng vừa rồi mình ôm Khương Trà đã bị anh của Khương Trà bắt gặp, lắp bắp giải thích: “Em không, không định làm gì đâu ạ.”
“Tôi kêu cậu cút đi.”
Đàn anh nhìn Khương Trà đang giãy giụa uốn éo trong lòng Lâm Trầm, biết mình đã để lại ấn tượng xấu trong lòng anh vợ, để tránh bị anh vợ căm ghét đến triệt để, anh ta vội vàng lấy cái áo choàng tắm vắt trên tấm bình phong xuống, mặc vào rồi nói: “Vậy, em về trước đây ạ.”
Đàn anh lưu luyến nhìn Khương Trà bị Lâm Trầm ôm trong lòng, bước chân hụt hẫng rời khỏi gian phòng riêng này.
Sắc mặt Lâm Trầm vẫn rất khó coi, ôm Khương Trà đi khóa trái cửa phòng riêng, đè cậu lên cửa, kéo áo choàng tắm của cậu ra tỉ mỉ kiểm tra, không phát hiện bất kỳ dấu vết khả nghi nào.
“Ưm… Đàn anh ơi…”
“Khương Trà!”
Khương Trà nheo mắt nhìn Lâm Trầm đứng trước mặt mình, hai tay ôm cổ anh, nhón mũi chân, chủ động dâng đôi môi đỏ kiều diễm ướt át đến bên môi anh: “Hôn em đi.”
Lâm Trầm bị hơi rượu khi Khương Trà nói chuyện phả ra khắp mặt, tầm mắt dừng trên đôi môi đỏ hơi hé ra kia vài giây, nghĩ đến chuyện cậu bày ra dáng vẻ chủ động quyến rũ này là để cho thằng khác xem, thế là quát lên trong cơn giận dữ: “Mẹ kiếp, em nhìn cho rõ xem anh là ai!”
“Anh là… đàn anh của em.” Khương Trà nghiêng đầu dán lên môi Lâm Trầm, lè lưỡi chen vào phía trong, bị Lâm Trầm đang tức muốn bùng nổ bóp cằm đẩy ra, cậu híp mắt tủi thân hừ hừ hai tiếng.
“Đệt!”
Lâm Trầm nhắm mắt lại hít sâu vài hơi, mới miễn cưỡng nhịn xuống cảm giác thôi thúc muốn đè người này lên đùi mình rồi đét mông một trận, anh nghiến răng nghiến lợi hỏi: “Em với thằng đó tiến triển đến bước nào rồi?”
Nghe vậy, Khương Trà cúi đầu, nhưng chẳng mấy chốc lại ngẩng lên, dùng ánh mắt trông mong nhìn Lâm Trầm, giống như đang chất vấn anh tại sao không chịu hôn cậu, tủi thân đến nỗi nước mắt cũng sắp lăn xuống.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc