Ngô Chúc nheo mắt nhìn chằm chằm Lâm Trầm một chút, trông anh không có vẻ là đang nói dối, đôi mày đang cau lại cũng giãn ra.
“Nói tôi nghe thử xem.”
“Sắp giải quyết xong rồi.”
“Ừ.”
Ngô Chúc cũng không hỏi nhiều, anh ấy không phải là kiểu người có tính cách sẽ hỏi tới cùng, trừ những lúc đối mặt với Khương Trà.
Lâm Trầm nhìn Ngô Chúc ngồi đối diện với vẻ mặt phức tạp. Ngô Chúc rất đẹp trai, thuộc kiểu người đẹp chỉ cần nhìn qua một cái là có thể thấy rõ trong đám đông, còn Khương Trà thì —
Nhận ra mình lại nghĩ đến Khương Trà, Lâm Trầm đưa tay xoa giữa trán.
“Thứ bảy này đi suối nước nóng đi.”
“Suối nước nóng?” Ngô Chúc do dự, “Trà Trà chắc chắn sẽ không muốn đi.”
“Ý của tôi là hai người chúng ta đi riêng.”
Ngô Chúc ngẩn người, anh ấy nghe hiểu hàm ý của Lâm Trầm, sự do dự trên gương mặt trở nên rõ hơn. Hiển nhiên là anh ấy vẫn chưa xác định được mối quan hệ của hai người có nên tiến thêm một bước nữa không.
Nhưng Ngô Chúc thấy được đôi mắt mang theo vẻ cầu xin của Lâm Trầm thì vẫn gật đầu đồng ý.
Khi Khương Trà biết hai người sẽ đi suối nước nóng thì cậu đang bị một đàn anh chặn lại để tỏ tình.
Cậu nhìn tin nhắn Ngô Chúc gửi tới, ngẩng đầu nói với đàn anh.
“Thế này nhé, thứ bảy chúng ta cùng nhau đi suối nước nóng, nếu hiểu biết lẫn nhau rồi mà anh vẫn còn có tình cảm với em thì chúng ta sẽ ở bên nhau.”
Đàn anh vốn nghĩ rằng mình chắc chắn sẽ bị từ chối, ngay lập tức choáng váng trước tin vui này.
“Thật, thật không?”
“Tối nay em sẽ gửi địa chỉ cho anh.”
Sau khi tiễn đi đàn anh đang cực kỳ phấn khích, Khương Trà nhìn tiến độ nhiệm vụ, thấy nó từ 50% giảm xuống còn 40%. Tiến độ bị giảm này có thể có liên quan với việc Lâm Trầm và Ngô Chúc sẽ đi suối nước nóng, hơn nữa phần lớn vấn đề nằm ở Ngô Chúc.
Rốt cuộc, trái tim của Lâm Trầm đã bị cậu làm cho rối loạn, bên Ngô Chúc cậu vẫn chưa bắt đầu chinh phục.
Cậu vốn tưởng rằng hai nhân vật chính ở thế giới này vẫn chưa xác định tình cảm, chỉ cần chinh phục một trong hai người là có thể có được hiệu quả phá hỏng, bây giờ xem ra là phải chinh phục cả hai người mới được.
Thứ bảy đến trong cái chớp mắt, Khương Trà cố ý trang điểm trước khi đi ra ngoài, cậu và đàn anh gọi xe đến nơi đó. Khi đến, cậu lặng lẽ quan sát một lần cũng không thấy Ngô Chúc và Lâm Trầm ở sảnh.
Suối nước nóng ở đây có phòng riêng, có lẽ hai người họ đã vào phòng. Nghĩ tới đây, Khương Trà cầm điện thoại chụp ảnh hai bàn tay đang nắm lấy nhau của mình và đàn anh rồi gửi lên trang cá nhân.
– Trước đây chưa bao giờ nghĩ sẽ tới nơi này, hy vọng có thể sẽ có kết quả tốt.
Nhìn hình ảnh đã được đăng lên, Khương Trà hài lòng cất điện thoại rồi đặt đồ dùng cá nhân và điện thoại vào tủ giữ đồ, khóa kỹ, sau đó cậu và đàn anh đi vào phòng riêng.
Vì lý do cơ thể nên Khương Trà quấn khăn tắm xuống nước, đàn anh chỉ nghĩ là cậu xấu hổ, anh ta cũng cảm thấy xấu hổ khi gần gũi với Khương Trà.
Anh ta ngồi đối diện cậu căng thẳng nắm chặt tay, lấy hết can đảm nói:
“Đàn em, anh biết gần trường mình có một quán ăn rất ngon, lát nữa ngâm suối nước nóng xong chúng ta qua đó ăn nhé?”
“Được thôi.”
Đàn anh cuối cùng cũng mở ra cái miệng nói liên thanh, anh ta vắt óc để làm cho Khương Trà vui vẻ. Khi đang nói chuyện, anh ta dần dần lại gần Khương Trà, họ sắp gần gũi dán vào nhau.
Khương Trà vốn vẫn đang im lặng nghe đàn anh nói chuyện bỗng nhiên nói: “Đàn anh.”
“Anh đây!”
“Em hơi căng thẳng, chúng ta uống chút rượu nhé?”
“Khẩn trương cái —”
Đàn anh đột nhiên mở to mắt, gương mặt và tai của anh ta đỏ bừng, nhìn gương mặt ngây thơ của Khương Trà, anh ta định nói có phải quá nhanh rồi không.
Nhưng người anh ta thích đã mời rồi, anh ta không thể quyết tâm từ chối.
“Anh đi mua ngay!”