Trẫm Mang Thai Con Của Nhiếp Chính Vương
Trẫm Mang Thai Con Của Nhiếp Chính Vương

Trẫm Mang Thai Con Của Nhiếp Chính Vương

  • Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt
Tác giả Tiểu Văn Đán
Tình trạng Hoàn thành
Thể loại Đam Mỹ Đam Mỹ Hay Đam Mỹ Cổ Đại Cổ Đại

NỘI DUNG

Sở Chiêu Du là một người kế thừa tài năng trong ngành kinh kịch, từ nhỏ đã thể hiện sự xuất sắc vượt trội. Với anh, nghệ thuật không chỉ là đam mê mà còn là trách nhiệm nặng nề, gắn liền với truyền thống gia đình. Dù còn trẻ, Sở Chiêu Du đã nhanh chóng trở thành một cái tên nổi bật trong giới nghệ thuật, được nhiều người kính trọng vì tài năng của mình.

Tuy nhiên, cuộc đời của anh đột ngột thay đổi khi một sự kiện kỳ lạ xảy ra. Sở Chiêu Du mở mắt ra và thấy mình đang ở trong một không gian hoàn toàn khác. Quang cảnh xung quanh là một đám đông quỳ lạy, trang phục diễn xướng của mọi người hỗn độn, mái ngói cao vút, không khí nặng nề, căng thẳng. Và ở giữa đám đông, một vị đại nhân đang khiến mọi người phải sợ hãi.

Khi nhận thức được tình huống, Sở Chiêu Du chợt nhớ lại và hoang mang tự hỏi liệu mình có phải đã xuyên không vào thế giới của Nhiếp Chính Vương trong tiểu thuyết hay không. Thậm chí, anh càng hoang mang hơn khi nhận ra mình có thể đã trở thành hoàng đế bù nhìn, một công cụ trong tay những thế lực phía sau. Với tơ vàng trong tay áo, anh cảm thấy tất cả mọi thứ như sụp đổ, và thầm nghĩ: "Xong rồi, xong rồi, tất cả đã xong rồi!"

Với sự lo sợ và căng thẳng trong lòng, Sở Chiêu Du phải đối mặt với một thử thách mới—không chỉ là một thế giới hoàn toàn xa lạ mà còn là một vị trí quyền lực đầy nguy hiểm mà anh không hề mong muốn. Câu chuyện mở ra một cuộc hành trình đầy kịch tính, nơi Sở Chiêu Du vừa phải tìm cách sống sót trong thế giới này, vừa đấu tranh với chính định mệnh của mình.

DANH SÁCH CHƯƠNG (85) Danh sách chương

Chương 1 - Thì… trẫm bèn cút trước vậy
Chương 2 - Vô tình lụm được một đại gia
Chương 3 - Gà Của hoàng đế mà Cũng dám lừa
Chương 4 - Ta hát hí khúc nuôi ngươi
Chương 5 - Hắn muốn dẫn cổ ra, ngươi nói xem?
Chương 6 - Ta mới là kẻ ngốc
Chương 7 - Đôi phu thê nghèo hèn thật đáng buồn
Chương 8 - “Chó cắn.”
Chương 9 - Tiểu Hắc là Nhiếp chính vương?
Chương 10 - Nếu ngươi đã không có lòng thì ta cũng thôi…
Chương 11 - Không sinh con được?
Chương 12 - Cái tên chó Nhiếp chính vương vừa già vừa ngu ngốc này!
Chương 13 - Là do lâu rồi hắn không nhắc đến chuyện soán vị ư?
Chương 14 - Con rối nhỏ đang lấy lòng hắn?
Chương 15 - Trẫm còn có thể quẩy thêm hai trăm nghìn chữ nữa!
Chương 16 - Lấy sổ nhỏ đến cho ta xem thử
Chương 17 - Đây mà gọi là rót nước à, xả lũ thì có
Chương 18 - Đập nhau đi bà con êiiiii!
Chương 19 - Ngươi như vậy sẽ không lấy vợ được đâu
Chương 20 - Trẫm và Nhiếp chính vương cực kì trong sáng á
Chương 21 - Chương 21
Chương 22 - Lại thêm năm nghìn nữa
Chương 23 - Uống thuốc
Chương 24 - Phong Lan
Chương 25 - Giải thích
Chương 26 - Quên mất
Chương 27 - Kính trà
Chương 28 - Tức xỉu
Chương 29 - Ăn vạ
Chương 30 - Đọc sách
BÌNH LUẬN (0)
Đề xuất cho bạn
ĐỀ XUẤT CHO BẠN