Tổng Tài Thỏ Tai Cụp Mang Thai Con Của Tôi

Chương 1

Trước Sau

break

“Ù.”

Thiết bị đầu giường rung liên tục suốt ba, ban phút.

Cuối cùng, đống chăn bông cuộn tròn cũng khẽ động đậy, một bàn tay thon dài lộ ra trước tiên, tiếp đó là một chiếc tai xám xù xì của loài sói.

Chiếc tai sói khẽ rung rung, cô gái ngái ngủ chống người ngồi dậy trên giường, vừa nhìn thấy lời mời gọi video bật lên trên thiết bị, đôi mắt mơ màng của Quý Tiêu lập tức mở to.

Rõ ràng là mình đã cài báo thức rồi mà?

Sao không bị tiếng báo thức gọi dậy nhỉ?

“Mẹ à.”

Giọng cô trong trẻo nhưng vẫn còn khàn khàn vì buồn ngủ.

Ngay khi bắt máy, trong đầu Quý Tiêu lập tức hiện lên cảnh tượng đêm qua.

Lúc đó, cô đang chuẩn bị ngủ thì màn hình game bất ngờ bật ra một lời mời tổ đội từ bạn bè. 

Quý Tiêu không do dự từ chối.

Nhưng đầu dây bên kia lại dai dẳng không buông: “Ba à, cái phó bản này rất quan trọng, chỉ thiếu mỗi người thôi, giúp tụi con lần nữa, chỉ một lần này thôi!”

“Ngày mai là ngày đầu tiên mẹ chính thức làm nhân viên văn phòng, coi như hâm nóng tinh thần trước đi.”

“Đúng đúng! Coi như tụi con mừng cho mẹ luôn đó!”

Quý Tiêu hết cách, cuối cùng bị đám “con rơi” lôi kéo, đành đăng nhập vào tài khoản game của mình.

Và một khi đã đăng nhập thì kéo dài tới tận một, hai giờ sáng.

Nghĩ đến đây, cô nhức đầu chống trán. 

Đúng là tối qua không nên nghe lời đám “con rơi” đó làm gì.

“Tiêu Tiêu, hôm nay là ngày đi làm đầu tiên mà? Đường kẹt lắm đấy, ra khỏi nhà sớm chút nhé.” 

Giọng nói bên kia màn hình kéo cô trở về thực tại.

Quý Tiêu liếc nhìn góc trái màn hình thiết bị: 8:45 - con số chói mắt nhắc cô rằng mình chỉ còn cách giờ làm đúng 15 phút.

Cô quét tay xuống dưới, quả nhiên, báo thức buổi sáng bị cài nhầm thành buổi tối.

Đúng là đồ ngốc.

Quý Tiêu âm thầm mắng bản thân trong lòng, sau đó nhanh chóng mặc bộ đồ đã chuẩn bị sẵn bên giường.

“Mẹ, con đi đây!”

Nói chuyện vài câu rồi cô lập tức nhảy xuống giường.

Trong gương bên góc phòng phản chiếu hình ảnh cô gái dáng người mảnh mai, mặc chiếc hoodie rộng và chân váy ngắn. 

Chỉ có điều.

“Tiêu Tiêu, thu tai và đuôi vào đi.” Mẹ cô nhắc.

Nghe vậy, Quý Tiêu có hơi ngại ngùng xoa đầu, nhanh chóng thu lại đôi tai sói xù lông cùng chiếc đuôi dài phía sau.

Cô là một Alpha mang huyết thống sói xám, thông tin tố cực mạnh, đặc trưng sói xám cũng mang tính áp đảo rõ rệt.

Nếu đi ngoài đường mà vẫn để lộ tai và đuôi thế này, chắc chắn sẽ bị người khác hiểu lầm là đang khiêu khích.

-

Khi Quý Tiêu đến công ty, kim đồng hồ đã gần chỉ đúng chín giờ. 

Hầu hết nhân viên đều đã vafp vị trí của mình, hành lang rộng lớn lúc này không còn ai.

“Tích tắc, tích tắc.”

Cô nhìn cánh cổng phát sáng màu lam đang chuẩn bị đóng lại, đồng thời ánh mắt liếc thấy kim đồng hồ chỉ còn vài giây là điểm giờ.

Quý Tiêu cắn răng, dứt khoát tăng tốc, khi gần đến cánh cổng cao ngang hông, cô chống hai tay vào tay vịn hai bên, chân dài xoải một cái, nhẹ nhàng bật qua.

"Tít!"

Thẻ nhân viên vừa quét qua cảm biến, không lệch một giây, đúng chín giờ sáng.

Nhưng ngay khoảnh khắc cô sắp tiếp đất, một bóng người đột ngột xuất hiện trong tầm mắt phía trước.

Chết tiệt.

Trong lòng Qúy Tiêu rủa thầm một câu, cô không ngờ lại có người bất ngờ bước ra từ đầu hành lang bên kia, càng không ngờ lại trùng hợp va ngay vào mình khi đang trong tư thế “vượt rào.”

Để tránh đâm vào người kia, cô lập tức đổi hướng trọng tâm, cả người do quán tính nghiêng ngửa về phía sau. 

Trong khoảnh khắc đó, Qúy Tiêu theo phản xạ vươn tay nắm lấy áo khoác của đối phương, miễn cưỡng giữ được thăng bằng.

Khoảnh khắc ấy, bên tai dường như có cơn gió nhẹ thoảng qua, thời gian như kéo dài vô tận, trong không khí thoang thoảng một mùi hương nhè nhẹ.

Giống như hương đào trắng mùa hạ, mát lạnh và hơi ngọt.

Lông mi dài của Qúy Tiêu khẽ run. 

Đến khi cô định thần lại, đập vào mắt là đôi giày da đen bóng loáng của đối phương, nổi bật rõ rệt trên nền gạch cẩm thạch trắng muốt. 

Tiếp đó là đôi chân dài thẳng tắp dưới lớp quần tây, ánh mắt cô dần dần dịch chuyển lên trên, cuối cùng dừng lại ở gương mặt thanh tú, cao quý và vượt trần của người đàn ông.

"Cao quý."

Đúng vậy, ngay khoảnh khắc nhìn thấy người này, trong đầu cô chỉ hiện lên từ đó.

Người đàn ông có gò má rõ nét, sống mũi cao thẳng, môi mỏng, lông mày đen rậm như mực, dưới đôi mày ấy là đôi mắt đào hoa hơi xếch. 

Đáng lẽ đôi mắt ấy nên mang vẻ sinh động sáng sủa, nhưng dưới khí chất lạnh nhạt của anh lại toát lên vẻ nghiêm túc.

Chỉ là, dưới mắt anh hơi lộ quầng thâm, sắc mặt trông không được tốt cho lắm.

Hình như nhận ra điều gì, anh nhẹ nhàng liếc xuống, ánh mắt dừng lại trên chỗ áo vest bị Qúy Tiêu nắm lấy.

Lúc này cô mới chợt nhận ra mình vẫn đang giữ lấy áo khoác của người ta, vội nói một tiếng “xin lỗi,” rồi nhanh chóng buông tay, lùi lại giữ khoảng cách.

"Không sao."

Giọng người đàn ông rất dễ nghe, nhưng hơi khàn. 

Ngón tay dài trắng của anh chỉnh lại phần áo bị cô làm nhăn, những khớp xương rõ ràng dưới làn da trắng nhợt nổi bật cả đường gân xanh. 

Sau đó, anh quay người, bước thẳng về phía thang máy, để lại cho cô một bóng lưng thẳng tắp. 

Trên gáy trắng ngần còn dán một miếng dán khử mùi tiết chế.

Mặc dù lúc nãy hương vị của pheromone (tín hiệu mùi của Alpha) rất nhẹ, nhưng Qúy Tiêu vẫn cảm nhận được. 

Cô thấy lạ, bình thường miếng dán khử mùi sẽ ức chế rất tốt sự rò rỉ pheromone, vậy tại sao cô vẫn ngửi thấy?

Giây sau, thấy cửa thang máy đã mở, cô nhanh bước đuổi theo người kia.

Để phá vỡ sự im lặng gượng gạo, Qúy Tiêu chủ động bắt chuyện.

“Ngày đầu đi làm mà suýt trễ, hơi hồi hộp một chút.”

Cô nhìn anh, cười tự nhiên rồi đùa một câu.

“Còn anh trông chẳng sợ trễ gì cả, chắc quen rồi nhỉ?”

Cô tưởng rằng đó là một câu nói đùa dễ chịu, không gây lúng túng, nhưng nói xong lại lập tức hối hận.

Qúy Tiêu khẽ cắn má, âm thầm trách bản thân: “Đúng là giỏi bắt chuyện thật đấy.”

Đúng lúc đó, cô thấy người đàn ông kia rõ ràng sững lại một chút, sau đó phản ứng lại, hàng mi dài cụp xuống rồi chớp nhẹ. 

Đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn thẳng vào cô.

Anh khẽ mím môi, như định mỉm cười nhưng rồi lại kìm xuống. 

Giọng nói trong trẻo, trầm thấp vang lên bên tai Qúy Tiêu.

“Tên cô là gì?”

Qúy Tiêu trả lời một cách tự nhiên: “Qúy Tiêu, ‘Tịch’ trong mùa, ‘Tiêu’ trong tiêu sái.”

Vừa dứt lời, "ting", cửa thang máy mở ra.

Cô chỉ kịp chào tạm biệt đơn giản rồi bước ra.

Phòng làm việc rộng rãi, đậm chất công nghệ, treo một màn hình đen khổng lồ ở phía trước. 

Trên đó nổi bật dòng khẩu hiệu: "New - World - X, sáng tạo tương lai hoàn toàn mới."

Ngay sau tiếng "ting", dòng khẩu hiệu biến mất, thay vào đó là bảng xếp hạng điểm số theo thời gian thực.

“New - World - X” là trò chơi thực tế ảo đang gây sốt toàn cầu. 

Nhiều người nói, nó không chỉ là một trò chơi mà là một thế giới ảo song song hoàn chỉnh.

Đồng thời, nó cũng mang lại lợi ích kinh tế vượt bậc cho tập đoàn Duyệt Thần.

Dương Kiệt vừa đến chỗ làm liền mơ màng chào đồng nghiệp cũng đang ngái ngủ, rồi chuẩn bị đội kính VR tích hợp. 

Công việc của anh ta là “cảnh sát điện tử” hay còn gọi là thợ săn tiền thưởng, nói đơn giản là chuyên truy bắt những người chơi vi phạm hoặc hoạt động ở vùng xám.

Nghề này không có lương cố định, hoàn toàn tính theo điểm tích lũy. 

Một công việc đòi hỏi kỹ thuật và đầy kích thích.

“Ê, chẳng phải hôm nay có người mới đến à?” 

Lý Liên ngồi cạnh Dương Kiệt ngắt ngang thao tác.

“Nghe nói là một Alpha đó.”

Dương Kiệt gật đầu, cấp trên đã dặn  hôm nay có người mới, bảo nếu cần thì chỉ dẫn thêm.

Ngay lúc đó, vai  bị ai đó vỗ nhẹ.

Lý Liên vẫn để tay trên vai, mắt không rời khỏi hướng cửa: “Vãi.”

Dương Kiệt nghi hoặc đẩy anh ta. 

“Nhìn cái gì thế?”

Theo ánh mắt của Lý Liên, thấy một người đang từ từ bước vào.

Người đó tóc đen môi đỏ, trang phục đen xám đơn giản càng tôn lên làn da trắng như tuyết. 

Trong vẻ lười biếng tự nhiên lại lộ ra một chút phóng khoáng bất cần. 

Đôi chân dài dưới chiếc váy ngắn khiến người ta không thể rời mắt.

“Woa.”

Anh ta suýt nữa buột miệng thốt ra từ “vãi chưởng”, vội nuốt xuống.

“Ơ. Trời, Alpha mới này xinh quá mức quy định rồi.”

Lý Liên lắp bắp nói: “Tự dưng tôi cảm thấy.”

Dương Kiệt: “Cảm thấy gì?”

Lý Liên: “Tôi hình như không chỉ thích O (Omega), chắc là chỉ mê nhan sắc thôi.”

Dương Kiệt bật cười, thúc khuỷu tay vào anh ta: “Anh đúng là ‘chó mê đẹp trai’, hiểu chưa? Một Beta như anh.”

“Nhưng đừng mơ nhiều, một Alpha đẹp như cô ấy làm gì có chuyện độc thân? Mỗi lúc yêu mười Omega cũng chẳng thấy lạ đâu.”

Có vẻ như cô Alpha mới phát hiện ra họ đang thì thầm, khẽ nghiêng đầu liếc về phía này.

Rõ ràng đối phương chẳng làm gì cả, chỉ là liếc mắt qua một cái nhàn nhạt, vậy mà lại khiến cổ họng người ta ngứa ngáy kỳ lạ.

Lúc này, Quý Tiêu, người chưa từng tiếp xúc với Omega hoàn toàn không hiểu vì sao lại có người cứ liên tục nhìn về phía mình.

Chẳng lẽ trên người cô có chỗ nào kỳ quặc sao?

Nghĩ vậy, Quý Tiêu cúi đầu quan sát lại trang phục của mình, có thể là do bộ đồ này trông không đủ trang trọng chăng? 

Nhưng buổi sáng quả thật là quá gấp gáp, không còn lựa chọn nào khác.

Khi cô bước đến bàn làm việc được phân cho mình, đồng nghiệp mới lập tức nhiệt tình giới thiệu bản thân rồi hỏi: “Cần tôi nói qua mấy điều cần chú ý không?”

“Ừm, được thôi.”

Quý Tiêu gật đầu, sau đó nhanh nhẹn túm lấy dây buộc tóc trên cổ tay, buộc mái tóc dài thành một đuôi ngựa, rồi đeo kính VR lên sống mũi cao, nghiêng đầu nhìn chăm chú về phía trước.

Nhìn gương mặt nghiêng tựa như bước ra từ đoạn CG quảng cáo game của đối phương, Dương Kiệt cảm thấy tim mình đập thình thịch, thình thịch ngày càng nhanh. 

Anh ta thậm chí ngẩn ra vài giây, mãi đến khi hoàn hồn mới vội vàng tiến lại gần, hào hứng nói: “Dù có thể cô đã quen với trò chơi này, nhưng lần đầu làm thợ săn tiền thưởng thì vẫn phải cẩn thận đấy, ví dụ như tuyệt đối đừng một mình xuống khu hạ thành ngay từ đầu.”

Nhưng lời còn chưa dứt, Dương Kiệt đã cứng họng, vì anh ta thấy rõ trên màn hình, thân ảnh lao vun vút kia chính là Quý Tiêu, cô đã lái xe thẳng vào khu hạ thành, nơi hỗn loạn và dơ bẩn nhất.

“Có vấn đề gì sao?”

Quý Tiêu hỏi với vẻ rất thản nhiên, vừa nãy cô vẫn nghe lời anh ta nói đấy.

“Ờ. Nơi đó là khu xám hoàn toàn, có hơn chục băng nhóm nguy hiểm tập trung lại, gặp mặt là nổ súng liền, đi một mình gần như không có cửa sống.”

Quý Tiêu không quay đầu: “Nhưng hình như ở đó dễ kiếm điểm hơn.”

Trong lúc Dương Kiệt còn đang do dự, không biết nên giải thích với cô ra sao rằng điểm khu đó không dễ ăn chút nào thì Quý Tiêu đã luồn vào một đường hầm tối, trước mắt cô là cảnh tượng đổ nát như thành Cửu Long, hàng chục lối nhỏ quanh co và vô số hiểm họa ẩn mình trong bóng tối.

Gần như cùng lúc, tiếng máy móc cơ động rền vang bên tai cô, các sát thủ mặc đồ đen cầm vũ khí lao đến từ ban phương tám hướng.

Dương Kiệt lập tức hét lên: “Đệt, chạy mau! Chạy nhanh lên! Mau rút lui!”

Tuy nói có xảy ra chuyện cũng không ảnh hưởng đến người thật, nhưng nếu vừa vào game mà mất sạch trang bị thì sợ rằng cô khỏi cần đi làm nữa.

Cảnh tượng bị bao vây đánh hội đồng thật quá tàn nhẫn, anh ta gần như không nỡ nhìn tiếp, phải quay đầu đi.

“Đinh linh!” Âm thanh thông báo trang bị bị xóa sạch vang lên.

Dương Kiệt ngẩng đầu nhìn bảng điểm, lại bất ngờ thấy tên của Quý Tiêu không những không biến mất, mà còn tăng lên một bậc.

Anh ta kinh ngạc quay đầu nhìn lại, thấy mấy kẻ mặc đồ đen khi nãy đã nằm gục trong vũng máu. 

Quý Tiêu như thể đã sớm đoán trước được hành động của bọn chúng, dường như vô cùng quen thuộc với địa hình phức tạp nơi đây, nhanh nhẹn như một con mèo, len lỏi trên các mái nhà tối tăm quanh co, hoàn toàn ẩn mình trong bóng tối.

“Đoàng! Đoàng! Đoàng!” 

Những viên đạn rời nòng rít gió lao đi, phát nào cũng chuẩn xác hạ gục đối thủ bằng phát bắn vào đầu.

Cùng lúc đó, bảng xếp hạng bắt đầu thay đổi chóng mặt, thứ hạng của Quý Tiêu liên tục leo cao.

Dương Kiệt nhìn đến choáng váng, không nhịn được thốt lên một tiếng “vãi thật”, rồi lại nghiêng đầu nhìn phản ứng của Quý Tiêu, nhưng gương mặt cô hoàn toàn không có chút cảm xúc nào, bình tĩnh đến mức như thể người vừa chiến đấu dữ dội không phải là cô vậy.

Do dự một lát, anh ta hoàn toàn từ bỏ ý định đưa thêm lời khuyên, chuyển sang hỏi: “Cô không cần dùng trang bị phòng thủ à?”

Quý Tiêu hờ hững đáp: “Không cần, vướng víu quá.”

Chỉ những người phạm sai lầm mới cần trang bị phòng thủ.

Nên chỉ cần không phạm sai lầm là được rồi.

Dương Kiệt: “...” 

Anh ta muốn nói lại thôi.

Suốt cả buổi sáng, con số trên màn hình điện tử phía trước liên tục thay đổi, thứ hạng của Quý Tiêu từ gần cuối bảng nhanh chóng leo thẳng lên hạng nhất, xung quanh cô bắt đầu tụ tập đông người đứng xem, căn phòng vốn yên tĩnh cũng trở nên náo nhiệt.

Quý Tiêu giống như một cỗ máy tinh vi, mỗi đòn đánh đều tưởng như liều lĩnh nhưng thực chất không sai sót chút nào.

Với số điểm hiện tại của cô, tương đương với mức lương cả tuần của người khác chỉ trong vài tiếng.

Đến trưa, có người bất ngờ đến tìm Quý Tiêu, nói rằng giám đốc Lộ muốn gặp cô, bảo cô đến vào lúc 5 giờ chiều.

Người đó còn cầm vài tờ giấy, in toàn bảng phân tích dữ liệu.

Vừa bước vào phòng, cả không gian lập tức im bặt, ai cũng hiểu cái tên “giám đốc Lộ” kia chỉ có thể là một người:

Lộ Khải Minh - CEO của tập đoàn Việt Thần, công ty chủ quản game “New World - X.”

Không ai biết anh tìm Quý Tiêu để làm gì, nhưng chắc chắn có liên quan đến thành tích đáng kinh ngạc của cô trong buổi sáng nay.

-

Quý Tiêu chờ bên ngoài văn phòng rất lâu, năm giờ đúng cô đến gõ cửa như hẹn, nhưng bên trong lại không có động tĩnh.

Đợi đến năm giờ rưỡi vẫn không thấy bóng dáng Lộ Khải Minh đâu. 

Quý Tiêu vốn không thích những người không đúng giờ, nhưng đối phương lại là cấp trên trực tiếp nên ngoài việc nhẫn nhịn ra, cô chẳng còn cách nào khác.

Trong khoảng thời gian đó, từ phòng nghỉ kế bên thỉnh thoảng truyền đến những âm thanh vụn vặt.

Ngay lúc cô định đi tìm thư ký của đối phương để hỏi tình hình.

“Rầm!”

Một tiếng động lớn vang lên từ phòng nghỉ, dường như có vật nặng ngã xuống.

Vì tò mò, Quý Tiêu bước lại mở cửa phòng ra.

Gần như ngay tức thì, một luồng pheromone Omega dày đặc theo khe cửa nhỏ tràn ra.

Đó là mùi đào trắng ngọt ngào đến mức gần như ngấy, ngay cả Alpha cấp cao như Quý Tiêu, người rất khó bị ảnh hưởng bởi pheromone cũng suýt chút nữa không kìm được bản thân.

Cảm giác như một luồng điện mảnh len lỏi qua sống lưng, cô thấy toàn thân nóng bừng.

Quý Tiêu hơi nheo mắt lại, rồi đẩy cửa bước vào.

"Ục. Ục."

Có thứ gì đó lăn lóc trên sàn nhà về phía cô. 

Theo phản xạ, cô đưa chân ra đạp nhẹ lên. 

Cúi đầu nhìn xuống, cô thấy đó là một ống tiêm ức chế đã bị dùng hết.

Ánh mắt của cô theo đường lăn của ống tiêm hướng vào sâu bên trong căn phòng, liền bắt gặp người đàn ông đang quỳ một gối bên cạnh ghế sofa, thở dốc từng nhịp. 

Bên chân anh là ba ban ống tiêm đã cạn sạch thuốc.

Chính là người đàn ông mà sáng nay cô gặp trong sảnh lớn.

Chỉ là lúc này trông anh có vẻ tồi tệ đến mức khó coi, áo sơ mi và cà vạt bị kéo bung, cổ áo mở rộng để lộ xương quai xanh mảnh đẹp. 

Khóe mắt anh nhiễm đỏ, đôi đồng tử vốn trong trẻo nay đã phủ một tầng hơi nước, ánh nhìn mơ hồ mất kiểm soát.

Rõ ràng thuốc ức chế hoàn toàn không có tác dụng với anh.

Cô nhìn đôi tai dài màu hồng phấn pha trắng rủ xuống hai bên đầu người kia, cùng chiếc đuôi thỏ nho nhỏ lộ ra phía sau, theo bản năng liếm nhẹ môi mình.

Đây là lần đầu tiên cô nhận ra, người này là một Omega chính hiệu.

Còn là... một con thỏ tai cụp.


 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc