Khi Tần Vô Đạo một lần nữa mở mắt, hắn đã ở trong một căn phòng xa lạ.
Trước đó, rõ ràng hắn còn đang ở công ty, vừa kết thúc buổi họp với nhân viên.
Là một nô lệ công sở đúng nghĩa, hắn đã trả giá tất cả, thậm chí không tiếc bị các phú bà giở trò "quy tắc ngầm", mới có thể leo lên vị trí quản lý cấp cao trong tập đoàn!
Trở thành quản lý cấp cao, đương nhiên hắn phải cố gắng để trở thành người trên người.
Nhưng công việc vô tận khiến hắn chẳng có thời gian nghỉ ngơi. Hơn nữa, sau khi lên chức, đừng nói là "người trên người", ngay cả cơ hội khoe khoang hắn cũng không có.
Mỗi ngày đều là những bữa rượu, họp hành triền miên, thị sát liên tục, rồi lại nhậu nhẹt, lại họp hành, liên tục không dứt...
Đến cả thời gian đọc tiểu thuyết cũng không có, lướt mạng thì toàn thấy mấy bộ phim ngắn thể loại hối hận nhảm nhí, xem xong chỉ tổ nổi điên.
Chính vì cường độ làm việc quá cao cộng thêm việc bị thứ văn hóa rác rưởi kia đầu độc, trong một buổi họp, hắn tối sầm mặt mày, rồi ngã gục.
Cuộc đời hoang đường này vốn dĩ chẳng có gì đáng luyến tiếc, nếu có điều gì khiến hắn khó chịu, thì đó chính là mấy bộ phim ngắn hối hận mà hắn xem được trên mạng. Đó là thứ khiến hắn khó chịu, những cốt truyện nam chính nhịn nhục vô lý để vợ hoặc người yêu lăng nhăng, mà không thể làm gì, chỉ có thể ngậm đắng nuốt cay bị đánh đập, giam vào phòng lạnh, bị chặt tay, moi thận, hành hạ dã man.
Hắn thật muốn hỏi thẳng mặt những tác giả kia một câu: "Người anh em, cả nhà cậu vẫn bình an chứ?"
Thậm chí hắn còn từng ảo tưởng, nếu mình đến thế giới kia thì sẽ ra sao.
Mang theo cảm giác không cam lòng, hắn chậm rãi nhắm mắt.
Khi mở mắt ra lần nữa, hắn nhìn thấy trần nhà tráng lệ, cùng chiếc đèn chùm có vẻ ngoài xa xỉ.
"Vãi? Mình đang ở cái xó nào đây? Chẳng lẽ vẫn còn ở trong nước? Bệnh viện nào mà xa hoa đến vậy?"
Tần Vô Đạo cố gắng ngồi dậy, ngơ ngác nhìn xung quanh.
Kiếp trước hắn dù là nô lệ công sở, nhưng cũng thuộc hàng "nô lệ công sở dẫn đầu", kiến thức không phải là không có, nhưng chưa từng thấy kiểu trang trí nào ngầu thế này. Chẳng phải đây là phong cách trang trí nhà cửa của mấy tay phú hào hàng đầu hay sao?
"A..."
Tần Vô Đạo ôm đầu, một cơn đau nhức như xé toạc từ sâu trong xương tủy ập đến, khiến hắn không nhịn được rên lên một tiếng.
[Đinh, chúc mừng ký chủ đã khóa lại hệ thống Nô Lệ Công Sở.]
[Đinh, chúc mừng ký chủ đã khóa lại hệ thống Hối Hận.]
"Hả?"
Tần Vô Đạo nhíu mày, cơn đau đầu cũng bị hắn cho ra rìa, thậm chí còn nghi ngờ mình bị ảo giác.
Độc thân bao năm nay, giờ lại được hệ thống tìm tới?
Mà đã trói thì trói hẳn hai cái? Giờ hệ thống giàu dữ vậy sao?
Ngay khi Tần Vô Đạo còn đang nghi hoặc, một cái bảng rõ ràng xuất hiện trước mặt hắn.
[Ký chủ: Tần Vô Đạo]
[Tuổi tác: Hai mươi lăm]
[Lực lượng: 260 (người trưởng thành bình thường là 10)]
[Trí lực: 20 (người trưởng thành bình thường là 10)]
[Mị lực: 99 (các độc giả thân mến là 100... không đúng! Phải là không có giới hạn!]
[Mệnh cách: Người xuyên không, thiên mệnh chi tử, thiên mệnh phản phái, cha mẹ đều còn sống, vận mệnh thăng trầm, đào hoa, liếm cẩu vương trong vương...]
[Hệ thống Nô Lệ Công Sở: Tận tâm để mỗi người xuyên không có thể trải nghiệm cảm giác làm nô lệ công sở ở thế giới này!]
Nhìn cái bảng trước mặt, Tần Vô Đạo càng thêm mờ mịt. Người trưởng thành bình thường là 10, mà lực lượng của mình tận 260, chẳng lẽ mình là người ngoài hành tinh sao?
Còn có "người xuyên không", chẳng lẽ mình xuyên không rồi?
Thiên mệnh chi tử với thiên mệnh phản phái, hai mệnh cách đối lập nhau, lại gộp chung vào một người.
Đúng là hệ thống nô lệ công sở có khác!
Đúng lúc này, cơn đau đầu của Tần Vô Đạo càng thêm dữ dội, bảng hệ thống cũng trở nên mờ ảo.
Trong đầu hắn bắt đầu xuất hiện từng mảnh ký ức, hết mảnh này đến mảnh khác.
Trong những hình ảnh đó, Tần Vô Đạo si tình đến cực độ, suốt ba năm trời "liếm" một người phụ nữ, hai người rõ ràng là người yêu, nhưng ngoài nắm tay ra thì chẳng có gì khác.
Bởi vì Tần Vô Đạo biết, người con gái hắn yêu luôn có một "Ánh Trăng Sáng".
Nhưng Tần Vô Đạo luôn cho rằng, yêu cô ấy thì phải tôn trọng cô ấy, nên luôn chờ đợi, định dùng cái gọi là "chân tình" để sưởi ấm trái tim cô.
Hai năm trước, Liễu Như Yên có thể nói là vô cùng lạnh nhạt. Ngày lễ không hỏi han, sinh nhật chẳng có bạn, Tết đến thì ai về nhà nấy.
Nhưng đến năm thứ ba, Liễu Như Yên thay đổi. Cô ấy bắt đầu từng bước chấp nhận tình yêu của Tần Vô Đạo, hai người bước vào giai đoạn yêu đương cuồng nhiệt.
Cứ tưởng mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn, nào ngờ đâu, đúng lúc mọi thứ đi vào quỹ đạo thì "Ánh Trăng Sáng" của Liễu Như Yên trở về!
Ngay khi "Ánh Trăng Sáng" kia vừa xuất hiện, mọi thứ liền thay đổi, thậm chí còn tệ hơn cả lúc lạnh nhạt trước kia.
Nói là tăng ca ở ngoài, thực chất là đi cùng "Ánh Trăng Sáng" kia ăn tối dưới ánh nến.