Đều mang theo bên người, nhưng túi trữ vật của Lê Tinh đã sớm rơi mất, còn ngọc bội xấu xí kia vẫn ở trên người cô.
Gió lốc vũ trụ cương mãnh bá đạo không cắt đứt sợi dây của nó, càng không vì thân hình cô nhỏ lại mà rơi mất, nó cùng cô đến dị giới. Có lẽ những thứ càng trân trọng, càng dễ mất đi, mà thứ luôn ở bên cạnh, lại chính là thứ vẫn luôn bị ghét bỏ.
Giờ đây một thân một mình ở dị thế, ngọc bội xấu xí này lại trở thành thứ an ủi duy nhất cô mang từ quê hương đến, ngọc vẫn là khối ngọc đó, nhưng Lê Tinh lúc này không còn thành kiến, ngược lại cảm thấy nó xấu một cách rất riêng.
"Cảm ơn."
Lê Tinh nhận lấy ngọc bội. Động tác của cô bỗng nhiên khựng lại một chút, rồi Lê Tinh yên ắng đeo nó lại lên cổ.
"Tiểu Tinh có đói bụng không? Có muốn ăn chút gì không?"
Không có linh lực chu thiên tuần hoàn tưới nhuần ngũ tạng lục phủ, Lê Tinh hiện tại đã rơi vào cảnh phàm nhân. Ba ngày chưa ăn, chỉ dựa vào dinh dưỡng tĩnh mạch duy trì năng lượng, Anna không hỏi còn đỡ, vừa hỏi bụng Lê Tinh đã theo đó mà kêu lên, cô vội vàng gật đầu, trong ánh mắt cũng lộ ra sự khao khát đồ ăn.
Anna thấy Lê Tinh có khẩu vị, cũng rất vui, cô ấy mỉm cười lấy ra một cái hộp đựng thức ăn, đặt cháo và đồ ăn vặt bên trong lên bàn nhỏ trước mặt Lê Tinh.
"Bác sĩ nói con có thể ăn thức ăn thanh đạm dễ tiêu hóa, dì nấu cháo gạo, con nếm thử xem có ngon không."
Anna lấy ra hộp cơm, múc một bát nhỏ cháo gạo nếp đang bốc hơi nghi ngút. Để chăm sóc dạ dày của Lê Tinh, Anna nấu cháo rất nhừ, bên trên một lớp dầu cháo trong suốt, những hạt gạo bên dưới nở bung ra, màu hơi ngả xanh nhạt, tỏa ra mùi thơm hấp dẫn.
Lê Tinh hít mũi một cái, thơm quá! Anna nấu ăn không tồi. Lê Tinh uống một ngụm, lập tức mắt sáng rực, trong cháo ẩn chứa linh khí, đây... đây là, linh mễ?
Uống thêm một ngụm nữa để xác nhận, mím môi, hạt gạo thơm ngọt mềm dẻo, vừa vào miệng đã tan ra, sau đó có cảm giác ấm áp, từ bụng lan tỏa vào kinh mạch, sau khi đi một vòng trong cơ thể, lại chảy ra từ đan điền. Mặc dù linh khí không thể tích tụ trong cơ thể cô, nhưng sau khi được linh khí xông rửa và tưới nhuần, kinh mạch thoải mái hơn rất nhiều, ngay cả cảm giác nặng nề do hỗn độn chi khí mang lại cho thân thể cũng giảm bớt.
Lê Tinh mừng rỡ, thế giới này lại có linh mễ, hơn nữa còn là linh mễ thượng đẳng, nếu có thể ngày ngày lấy linh mễ làm thức ăn, dùng linh khí trong linh mễ để nuôi dưỡng huyết nhục, cô cũng có thể trụ lại ở dị thế lâu hơn một chút, nghĩ cách ứng phó cũng tốt.
"Dì Anna, đây là cái gì vậy?"
"Cháo." Dì Anna kiên nhẫn giải thích, đứa trẻ này chắc chắn từ khi sinh ra đã ăn thức ăn dinh dưỡng cấp thấp, căn bản chưa từng thấy thức ăn tự nhiên, càng đừng nói là ăn rồi.
"Đây là cơm làm từ gạo xanh, là thức ăn tự nhiên, ngon không?"
"Ngon!" Lê Tinh vừa nói, vừa rụt rè hỏi: "Cháo rất đắt sao?"
Anna thấy xót xa, đứa trẻ hiểu chuyện làm sao, thật muốn nhận nuôi!
"Không đắt. Gạo xanh thuộc về lương thực chính, tốc độ sinh trưởng nhanh, thời kỳ trưởng thành ngắn, sản lượng lớn, giá cả chịu sự điều tiết của chính phủ, sẽ không xuất hiện biến động lớn. Cho dù là trực tiếp mua gạo xanh, hay mua hạt giống về tự trồng, giá cả đều rất rẻ."
Lê Tinh kích động: "Vậy sau này con sẽ ăn cháo mỗi ngày!"
Anna lau mắt, nghẹn ngào nói: "Đứa ngốc, con đang trong giai đoạn phát triển, ăn uống không thể quá đơn điệu, trên đời này có quá nhiều thứ ngon hơn cháo, đợi con khỏi bệnh, dì sẽ làm từng món cho con ăn."
"Dạ —!"
"Tiểu Tinh ăn chậm thôi, tất cả đều là của con, ăn nhanh sẽ bị đau bụng đấy."
Thấy bát của Lê Tinh đã cạn, Anna lại múc cho cô thêm nửa bát nhỏ, ngay sau đó lại lấy ra hai đĩa nhỏ tinh xảo.
"Nếm thử xem đồ ăn vặt dì làm có ngon không, trồng trong vườn nhà, không phải rau cao cấp gì, nhưng được cái tươi ngon dễ tiêu hóa. Dì đã hỏi bác sĩ rồi, những món này con đều có thể ăn, nào, nếm thử xem!"
"Vâng!"
Hai đĩa đồ ăn kèm cháo, một đĩa là rau diếp xanh biếc, chần qua nước sôi rồi thái thành sợi nhỏ, trộn với giấm thơm; một đĩa là khoai lang vàng óng, hấp chín rồi thái thành hạt lựu cỡ ngón tay, bề mặt phủ một lớp đường phèn, nhìn đã thấy thèm.
Lê Tinh gắp một đũa sợi rau diếp trước, giòn tan tươi non, ngọt xen lẫn vị đắng nhẹ, kết hợp với giấm thơm chua vừa phải, vừa ngon miệng vừa kích thích vị giác, ngon không thể tả. Nhai hai miếng, lông mày Lê Tinh nhíu lại, rau diếp này không đúng, cho dù dì Anna nấu ăn giỏi đến đâu, cũng không nên ngon đến thế, hơn nữa mùi vị này, cô hình như... đã từng ăn ở đâu rồi?
A má nó —! Nhớ ra rồi!