Lê Tinh ngất đi suốt ba ngày, khi tỉnh lại cô đã thấy mình nằm trong phòng bệnh viện.
Một người phụ nữ tóc vàng dáng người thon thả đang ngồi bên giường bệnh của Lê Tinh. Thấy Lê Tinh mở mắt, người phụ nữ mừng rỡ kêu lên:
"Nhóc tỉnh rồi!"
Lê Tinh quay mặt sang, cô thấy vẻ mặt quan tâm của người phụ nữ không hề giả tạo, trong lòng cảm thấy ấm áp, cô bèn mỉm cười với cô ấy.
Cô nhóc cười, đôi mắt to long lanh, vì cô bé gầy nên bên khóe miệng có lúm đồng tiền nhỏ, trông rất đáng yêu. Tình yêu thương của Anna dạt dào, trái tim cô như tan chảy, chỉ muốn ôm cô bé vào lòng yêu thương một phen, nhưng lại sợ động tác của mình quá mạnh làm Lê Tinh bị đau.
"Nhóc cảm thấy thế nào? Có chỗ nào không thoải mái không?"
Lê Tinh lắc đầu.
Đan điền cô vỡ vụn, không thể dẫn khí nhập thể, cô cũng không cảm nhận được linh khí vận hành trong kinh mạch nữa, từng thớ thịt đều đang kêu gào khát khao linh khí. Di chứng do việc hiến tế huyết nhục để tái tạo cơ thể khiến toàn thân Lê Tinh đau nhức, mà lực lượng hỗn độn ăn mòn cơ thể lại càng khiến tình trạng thêm tồi tệ, tất cả những điều này đều làm Lê Tinh rất đau khổ.
Đáng tiếc túi trữ vật của cô đã rơi vào không gian hỗn loạn, trong đó có rất nhiều linh thạch và đan dược mà cô bình thường không nỡ dùng, không biết sẽ rơi vào tay ai.
Dù sao thì hiện tại đã được cứu, tình hình tốt hơn cô dự tính rất nhiều, Lê Tinh không muốn than thở hay làm người phụ nữ tốt bụng trước mặt lo lắng cho mình.
"Dì là Anna, vợ của đội trưởng Lý Nghĩa. Lúc nhóc đến, tình trạng của nhóc rất xấu, bệnh viện nói cần có người chăm sóc, nhưng đồng đội của Lý Nghĩa đều là đàn ông, không biết chăm sóc, lại không tìm được người hộ lý nào chịu nhận, vừa hay dì rảnh rỗi nên đến chăm sóc nhóc mấy ngày."
"Cảm ơn... Cảm ơn dì Anna."
Vừa mở miệng, Lê Tinh mới phát hiện giọng mình rất yếu ớt, thảo nào không tìm được hộ lý, chắc là sợ cô chết một cách không rõ ràng nên không ai muốn nhận việc này.
"Nhóc đúng là một cô bé may mắn, ngã từ trên cao xuống mà chỉ bị trầy xước nhẹ, nội tạng cũng không bị tổn thương, bác sĩ nói vấn đề lớn nhất bây giờ của nhóc là suy dinh dưỡng, cơ thể thiếu hụt rất nhiều chất. Nhưng đừng lo, bác sĩ nói chỉ cần ăn uống đầy đủ, nghỉ ngơi nhiều, tiêm thuốc điều dưỡng đúng giờ thì nhóc sẽ nhanh chóng xuất viện."
Lê Tinh gật đầu, cố gắng ngồi dậy. Anna vội vàng tiến lên, giúp cô điều chỉnh góc độ giường bệnh để Lê Tinh nằm thoải mái hơn, không cần phải ngẩng đầu nhìn cô ấy nữa.
"Dì nghe Lý Nghĩa nói, tên nhóc là Lê Tinh, dì có thể gọi nhóc là Tiểu Tinh được không?"
"Đương nhiên rồi, dì Anna."
"Lý Nghĩa nói, nhóc..." Đôi mắt xanh của Anna nhìn Lê Tinh đầy áy náy, trong lòng thầm cầu nguyện những lời tiếp theo của mình sẽ không làm tổn thương cô bé nhỏ này. "...là nô lệ đời thứ hai, theo lý mà nói, Lý Nghĩa kiến thức uyên bác, phân tích của anh ấy không sai, nhưng tôi vẫn muốn hỏi Tiểu Tinh một chút, nhóc, nhóc thật sự là… à?"
Lê Tinh khẽ gật đầu, thân phận nô lệ tuy không vẻ vang, nhưng cuối cùng cũng hợp lý, cô không thể nói thực ra mình xuyên không từ Lam tinh thế kỷ 21 đến đây.
Thấy Lê Tinh gật đầu, mắt Anna ngấn lệ.
"Vậy Tiểu Tinh có biết cha mẹ mình tên là gì không? Họ có kể cho nhóc nghe chuyện gì về quê hương không?"
Cha mẹ Lê Tinh đang bế quan ở Lê gia, ít nhất cũng phải vài năm nữa mới xuất quan. Mà cho dù có xuất quan, chắc họ cũng không ngờ con gái duy nhất của mình đã xuyên không. Hai người chỉ yêu thương nhau, nào có tâm trí đâu mà nhớ đến cô? Lê Tinh thầm thương cảm cho mình, lặng lẽ lắc đầu.
Thấy Lê Tinh buồn bã, Anna càng áy náy: "Vậy Tiểu Tinh có ấn tượng gì về nơi mình từng sống không?"
Đương nhiên là có, nhưng không thể nói, nên cô vẫn tiếp tục lắc đầu.