Trong lầu các ngọc vũ, tiên khí lượn lờ, kỳ lân ngậm thuốc, phượng hoàng hòa minh, từng đàn linh hạc đang múa lượn trên tiên sơn.
Trong một cái đình bát giác do tiên linh ngọc xây nên, hai nam tử đang đối diện nhau đánh cờ, người mặc áo xanh đang muốn hạ cờ, quân cờ trắng vừa muốn chạm vào bàn cờ, ngón tay thon dài như trúc của người áo xanh đột nhiên dừng lại, nam tử tuấn mỹ mặc áo trắng đối diện thấy vậy không vui, cây quạt xếp lại, kêu lên: “Lê Chiến, không được hối cờ!”
Nam tử áo xanh phượng nhãn híp lại, hừ một tiếng: “Ta cần phải làm vậy sao?”
“Ba” một tiếng, quân cờ trắng rơi xuống, quân đen chết một mảng lớn.
“Đồ ngốc, ngươi lại thua rồi.” Lê Chiến tâm tình rất tốt, hiếm khi lộ ra một nụ cười, đem nam tử áo trắng đối diện nhìn ngây người.
“Thắng ta ngươi vui vẻ như vậy sao? Nếu như vậy, ta sau này mỗi ngày đều để ngươi thắng.”
Lê Chiến thật sự cạn lời, tên ngốc này đánh đâu thua đó, đánh đâu thua đó, thắng hắn có gì đáng vui, nói như thể hắn cố ý để mình thắng vậy! Thật không biết xấu hổ.
“Vừa rồi một tiểu bối trong nhà, chúc ta tiên đạo thanh vân, thọ dữ thiên tề.”
“Ồ?” Bạch Phượng Minh hai mắt sáng lên: “Thông thường loại nguyện lực này có thể trực tiếp đến được người ở tiên giới, tư chất và khí vận đều tốt, nếu không chết yểu giữa chừng, nhất định có thể phi thăng. Tiểu bối này không tồi a, nhà họ Lê các ngươi cuối cùng cũng ra một người có thể lấy ra được, cũng không uổng phí ngươi hao tâm tổn sức đề bạt. Con bé tu vi gì? Còn bao lâu nữa có thể lên?”
“Kim Đan đi?”
“Đi?”
Bạch Phượng Minh nhíu mày, cho dù có giới chướng ngăn cản, bằng năng lực của Tiên Quân Lê Chiến, cảm ứng tu vi của một hậu bối có quan hệ máu mủ quả thực quá dễ dàng, sao còn đi nữa!
“Đan điền nó vỡ nát, tu vi ta cảm ứng không ra, thần thức là Kim Đan sơ kỳ.”
Bạch Phượng Minh: ( ̄ェ ̄;)
Nhà họ Lê thật sự có độc, khí vận của cả tộc mấy trăm đời đều rơi vào trên người Lê Chiến một người, từ sau khi hắn phi thăng, nhà họ Lê lại không có một người nào tiến vào tiên giới. Lúc này cuối cùng có một hậu đại tư chất tốt, tốt đến mức nguyện lực có thể được người ở tiên giới cảm ứng, lại còn vỡ đan.
Lê Chiến này, tâm cũng quá lớn, tiểu bối đều như vậy rồi, cười cái gì sáu bánh a cười!
“Ta có một mai Tiên Duyên Tái Tạo Đan, hay là…”
Lê Chiến khoát tay, nói: “Tâm ý ta nhận, hiện tại nó ở nơi linh khí hỗn tạp, đan điền vỡ nát ngược lại là một chuyện tốt.”
“Có chuyện này sao? Con bé ở đâu?”
“Một mảnh vỡ của đại thế giới.”
“Mảnh vỡ của đại thế giới?”
Vũ trụ có tam ngàn đại thế giới, tam ngàn trung thế giới, và vô lượng tiểu thế giới. Trong đó tiểu thế giới dễ bị ảnh hưởng bởi vũ trụ cương phong nhất, bị cắt thành mảnh vỡ thế giới. Trung thiên thế giới hình thành mảnh vỡ tương đối ít, mà đại thiên thế giới giới chướng ổn định, hầu như sẽ không hình thành mảnh vỡ thế giới.
Bạch Phượng Minh nói: “Theo ta được biết, trong tam ngàn đại thế giới, chỉ có Càn Nguyên Giới một vạn năm trước, vì yêu nghiệt bên ngoài giới xâm nhập tác loạn, phá hủy giới chướng, sụp đổ sau đó không biết tung tích, chẳng lẽ hậu đại của ngươi rơi vào Càn Nguyên Giới?”
Càn Nguyên Giới hoàn cảnh khí hậu đặc biệt thích hợp linh thực tiên thảo sinh trưởng, trước khi sụp đổ, chuyên môn phụ trách cung cấp dược liệu cho tiên giới. Thời gian trôi qua vạn năm, nếu mảnh vỡ Càn Nguyên còn, những hung thú phụ trách canh giữ linh thảo, không biết đã sinh sôi nảy nở bao nhiêu. Tiểu bối kia không còn tu vi, có thể sống sót sao?
“Lê Chiến, Càn Nguyên Giới rất nguy hiểm, ngươi không đi cứu con bé sao?”
Lê Chiến mỉm cười, nói: “Vì sao phải cứu? Nó có được Thiên Hạ Nhất Phẩm Linh Bội của ta, tài nguyên bên trong nếu có thể sử dụng tốt, đủ để nó độ kiếp phi thăng. Nếu có thể lựa chọn giống ta đan thể song tu, Càn Nguyên Giới chính là cơ duyên của nó, cứu nó ngược lại là hại nó.”
Lê Chiến duỗi ngón tay khẽ búng, một đạo linh quang chạy về hư không.
“Đợi tu vi của nó đến, ta tự nhiên sẽ hiện thân.”