Tôi Nằm Im Cũng Gây Sóng Gió Tại Mạt Thế

Chương 6

Trước Sau

break

Ninh Toại cảm thấy giữa cậu và đại lão có lẽ không chỉ khác nhau về giống loài, mà còn khác cả về tư duy.
Rõ ràng vừa nãy cậu đã đồng ý về nhà rồi mà, sao đại lão lại hiểu tiếng kêu của cậu thành cái gì nữa đây?
Cậu thật sự hết cách rồi, hoàn toàn bất lực.
Dù sao thì hiện tại cậu chỉ là một con mèo nhỏ đáng thương, yếu ớt và vô tội, không thể mở miệng giải thích, chỉ có thể phó mặc số phận, uể oải nằm trong lòng người ta, mặt mày tràn đầy vẻ bất cần.
Thấy Ninh Toại ngoan ngoãn nằm yên trong cánh tay mình, Số Một vuốt ve bộ lông mềm mại của cậu, rồi điều khiển ba cây biến dị phía sau, oai phong lẫm liệt quay trở về biệt thự.
Dưới sự chỉ đạo của y, cây hương thảo và cây hoa hồng mỗi cây đảm nhiệm một khu vực: một lo phần sân trước sân sau, một lo phần hàng rào.
Chỉ cần để y phát hiện có kẻ lén lút xâm nhập từ khu vực do chúng phụ trách, hậu quả thế nào, e rằng chúng cũng không muốn biết đâu.
Bị khí thế đáng sợ của y làm cho khiếp sợ, hương thảo và hoa hồng sau khi yên ổn bám rễ đã ngoan ngoãn làm theo mệnh lệnh của Số Một, bắt đầu mở rộng lãnh địa của mình.
Chỉ trong chốc lát, hàng rào biệt thự đã phủ kín những bông hồng đỏ rực, từ xa nhìn lại tựa như ngọn lửa đang nở rộ.
Còn những mảnh đất trống ở trước và sau vườn, nơi có thể mọc cỏ, thì toàn bộ đều bị cây hương thảo chiếm cứ, không để lại bất kỳ khe hở nào cho người chui vào.
Nhìn thấy hương thảo và hoa hồng đều đã an vị xong xuôi, chỉ còn lại cây hướng dương xấu xí mà đáng yêu kia vẫn ngốc nghếch đứng nguyên tại chỗ, không biết phải đi đâu.
"Meo meo meo." (Đồ ngốc.)
Ninh Toại thò chân trước ra khỏi lòng Số Một, vỗ vỗ vào đĩa hoa của cây hướng dương.
"Muốn để nó theo cùng à? Cũng được, chỉ là hơi ngốc chút thôi."
Nhìn thấy tương tác giữa Ninh Toại và hướng dương, Số Một suy nghĩ một chút rồi cũng cho phép nó đi theo vào biệt thự, chỉ có điều... không được vào phòng ngủ.
Ý nghĩ này của y trùng khớp với Ninh Toại — cậu cũng chẳng muốn vừa mở mắt ra đã thấy một cái đĩa hoa khổng lồ lắc qua lắc lại trước mặt mình.
Giải quyết xong chỗ ở cho ba cây biến dị kia, Số Một mở cửa một phòng khách gần phòng ngủ chính nhất, rồi ném Ninh Toại lên giường.
Y cúi người, chạm nhẹ vào chóp mũi Ninh Toại, dặn dò: "Sau này mày ngủ ở đây, ngoan ngoãn một chút."
"Meo!" (Biết rồi!)
Mặc dù chỉ được ở phòng khách nhưng thật lòng mà nói, được đại lão chia cho hẳn một căn phòng riêng đã là vô cùng hào phóng rồi.
Dù sao hiện tại cậu vẫn đang trong giai đoạn dị năng chưa ổn định, chỉ có thể duy trì hình dạng mèo con, còn khi nào mới có thể khôi phục lại cũng chẳng biết.
Có một nơi trú ngụ như vậy đã là quá tốt rồi.
Ninh Toại đảo đôi mắt mèo, bày ra dáng vẻ ngoan ngoãn, chăm chú nhìn theo bóng dáng đại lão rời đi.
Cho đến khi tiếng cửa đóng lại vang lên, cậu mới chợt nhận ra một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng.
Chẳng lẽ... ăn uống vệ sinh ngủ nghỉ của cậu đều phải thực hiện trong một căn phòng này sao?
"Meo meo meo!" (Khônggggg!)
Cậu nhìn cánh cửa đã đóng chặt, tuyệt vọng mà gào lên một tiếng.
Tiếng gào thảm thiết của Ninh Toại xuyên qua một bức tường, truyền đến tai Số Một. Người từ hai kiếp cộng lại cũng chưa từng trải qua chuyện thế này như y, không khỏi cảm thấy hoang mang.
Vừa rồi không phải còn yên ổn lắm sao?
Sao mới tách ra được vài phút đã bắt đầu kêu loạn lên rồi...
Số Một dựa vào kinh nghiệm hạn hẹp của mình để phân tích tình hình rối ren trước mắt, đoán rằng có lẽ Ninh Toại đang đói.
Từ lúc cậu bắt đầu thức tỉnh dị năng và được y ôm về đây, hình như vẫn chưa bổ sung năng lượng lần nào.
Ừm, chắc chắn rồi, là do y sơ suất.
Nghĩ vậy, Số Một tạm gác lại ý định kiểm kê tinh hạch, đứng dậy quay trở lại phòng khách.
"Meo?" (Đại lão có chuyện gì sao?)
Ninh Toại nghe thấy tiếng mở cửa, vẫn giữ nguyên tư thế đang ôm chóp đuôi nghiên cứu lúc nãy, nghiêng đầu khó hiểu nhìn về phía y, không rõ lần này y đến vì chuyện gì.
"Lại đây, xem thử cái nào cậu có thể hấp thụ?"
Số Một bước đến bên giường, vẫy tay gọi cậu, rồi phất tay một cái — ngay lập tức, đủ loại tinh hạch với đủ màu sắc chất thành một đống nhỏ trên giường.
Xét thấy dị năng của Ninh Toại hiện tại còn chưa ổn định, không thể hấp thụ những tinh hạch cấp cao, nên những gì y lấy ra đều là tinh hạch cấp thấp.
"Meo?" (Nhiều vậy luôn?)
Thấy đống tinh hạch bỗng xuất hiện trước mắt, đôi mắt mèo của Ninh Toại lập tức trợn tròn đầy vẻ không thể tin nổi.
Cậu đâu có nhìn nhầm đâu, rõ ràng lúc đại lão bước vào thì tay trống không, vậy mà giờ trên giường lại chất đống tinh hạch...
Thì ra đại lão là dị năng hệ không gian sao?
Tùy tiện lấy ra nhiều tinh hạch như thế, cái đùi to này cậu ôm chắc chắn không sai rồi...
Ninh Toại nghĩ đến đây, liền quyết định không phụ sự tin tưởng của đại lão, tùy tiện chọn một viên tinh hạch màu sắc bất kỳ, rồi đặt móng vuốt lên trên.
Theo như trong tiểu thuyết từng đọc, chỉ cần tiếp xúc với tinh hạch là có thể hấp thụ năng lượng, chắc là phải làm như vậy mới đúng.
Cậu giữ móng vuốt trên tinh hạch một lúc, nhưng không ngờ lại chẳng có chút phản ứng nào.
"Meo?" (Chuyện gì vậy?)
Ninh Toại nghiêng đầu nhìn viên tinh hạch, rồi lại cúi đầu nhìn đệm thịt mềm mại dưới móng vuốt mình, không cam lòng cậu liền đổi sang một viên tinh hạch màu khác.
Kết quả tiếp xúc vẫn giống hệt lúc nãy — không có bất kỳ dấu hiệu hấp thụ nào.
Nhìn cảnh mình không thể hấp thụ năng lượng trong tinh hạch, trong lòng Ninh Toại không khỏi sốt ruột, lập tức bật người nhảy thẳng lên đống tinh hạch, bốn chân cùng lúc đạp lên bốn viên tinh hạch đủ màu sắc.
"Meo meo meo!" (Hừ, không tin là không được!)
"Meo ao ao!" (Sao vẫn không hấp thụ được chứ?)
Số Một đứng bên cạnh chăm chú theo dõi từng hành động của cậu, thấy cậu lúc đầu chỉ dùng một móng vuốt chạm vào tinh hạch, sau đó như phát điên mà giẫm loạn lên đống tinh hạch.
Quan sát một lúc, trong lòng y đã có một suy đoán, liền trực tiếp vươn tay ôm lấy Ninh Toại — lúc này vẫn đang cố gắng đạp loạn — kéo về lòng mình.
"Cậu không biết hấp thụ à?"
Ninh Toại bị y đột ngột ôm vào lòng, còn đang mơ mơ màng màng không hiểu chuyện gì thì đã nghe y hỏi như vậy.
Vừa nghe đại lão thốt ra một câu đã trúng ngay tình cảnh khó xử hiện tại của mình, Ninh Toại vội vàng gật đầu lia lịa.
"Meo meo." (Đúng vậy, meo~!)
Vừa gật đầu, cậu vừa thầm cảm thán trong lòng — đại lão đúng là đại lão, ngay cả việc cậu không thể hấp thụ tinh hạch cũng đoán ra được!
Chỉ là... không biết đại lão có thể tìm ra cách giúp mình hấp thụ tinh hạch suôn sẻ không...
Trong lòng cậu âm thầm nghĩ vậy, hoàn toàn không chú ý tới việc Số Một đã tiện tay cầm lấy một viên tinh hạch, chuẩn bị nhét thẳng vào miệng cậu.
Khi cảm nhận được cảm giác là lạ bên khóe miệng, Ninh Toại mới giật mình nhận ra có gì đó sai sai.
Đó là tinh hạch đấy!
Cái thứ đó làm sao mà ăn được chứ?
Nghĩ đến việc tinh hạch là thứ lấy ra từ trong não của xác sống, da đầu cậu lập tức tê rần.
Ban đầu chỉ dùng móng vuốt tiếp xúc thôi cũng đã là thử thách lớn đối với sức chịu đựng tâm lý của cậu rồi, vậy mà bây giờ đại lão còn muốn cậu ăn cái thứ đó, chẳng phải quá... quá tàn nhẫn với cậu rồi sao...
"Meo meo meo!" (Dù có chết đói, tôi cũng không ăn cái thứ bẩn thỉu này đâu!)
Toàn thân đầy lông của Ninh Toại lập tức xù lên, hai tai nhỏ trên đỉnh đầu cũng ép sát thành hình "tai máy bay", biểu hiện cực kỳ phản kháng.
Lúc cậu theo bản năng phun khí về phía tinh hạch, Số Một chú ý tới răng của cậu.
Chẳng lẽ là do viên tinh hạch quá to, cậu khó cắn xuống?
Số Một do dự chốc lát rồi nhẹ dùng sức, bẻ viên tinh hạch cứng ngắc thành mấy mảnh nhỏ, sau đó lại đưa tới bên miệng Ninh Toại.
Như vậy thì… cậu chắc sẽ ăn được rồi...
Ninh Toại vốn đang không ngừng phun khí vào tinh hạch, không ngờ ngay khoảnh khắc tiếp theo lại nghe thấy vài tiếng "rắc rắc", như thể có thứ gì đó vỡ vụn.
Động tác phun khí của cậu khựng lại.
Ngay sau đó, cậu thấy đại lão đang đưa những mảnh vụn của tinh hạch tới trước mặt mình lần nữa.
Ha... ha... thì ra âm thanh vừa rồi là tiếng tinh hạch bị bẻ vụn à…
Ờ thì... vừa rồi đại lão dùng tay không bóp nát tinh hạch, thao tác như vậy… năng lực hệ không gian bình thường thật sự có thể làm được sao?
Đại lão đúng là sâu không lường được...
Nói mới nhớ, nếu cậu còn không ăn, e rằng kết cục của tinh hạch này cũng sẽ là kết cục của cậu mất thôi...
Ninh Toại nuốt nước bọt, dưới ánh mắt chăm chú của đại lão, cậu run rẩy đưa đầu lại gần, ngậm lấy một mảnh tinh hạch từ lòng bàn tay y.
Cậu nhắm mắt lại như thể đã chuẩn bị tâm lý liều chết, dùng móng vuốt đưa mảnh tinh hạch vào miệng.
Ban đầu cậu còn tưởng tinh hạch sẽ có mùi tanh và cực kỳ khó ăn.
Không ngờ khi vào miệng, nó chỉ có một hương vị nhạt nhạt, hoàn toàn không như tưởng tượng.
Sau khi tự mình xác nhận rằng tinh hạch có thể ăn được, cậu thuận tay ăn sạch mấy mảnh tinh hạch còn lại trong tay Số Một.
Một luồng năng lượng theo cổ họng tràn ra khắp cơ thể, khiến cậu thoải mái đến mức khẽ "meo" một tiếng.
Còn chưa kịp để Số Một bóp nát thêm một mảnh tinh hạch cho mình, Ninh Toại đã dùng móng vuốt ôm lấy một khối tinh hạch, "rắc rắc" cắn ngấu nghiến.
"Grừ grừ~!"
Ninh Toại ăn đến hứng khởi, vô thức phát ra tiếng gừ gừ từ cổ họng, trông chẳng khác gì một con mèo thực thụ.
Nhìn cậu đang cắn tinh hạch vui vẻ như vậy, lúc này Số Một mới từ hành động ấy nhận ra chút hàm ý.
Thì ra vừa nãy nhóc con này kháng cự dữ dội như thế, là vì chê bai nguồn gốc của mấy viên tinh hạch này.
May mà lúc trước khi thu thập tinh hạch trên mặt đất, y đã rửa qua nước một lượt rồi.
Nhóc con này đúng là tiểu tổ tông, khó chiều thật.
Nghĩ đến đây, ánh mắt y chậm rãi chuyển về phía Ninh Toại — lúc này chẳng còn chút dáng vẻ mèo con nào, mà lại ngồi như người.
Chỉ thấy Ninh Toại ngồi bên cạnh núi tinh hạch, dùng hai cái móng vuốt ôm lấy một viên tinh hạch từ tốn gặm nhấm.
Tuy nhìn thì có vẻ ăn chậm, nhưng tốc độ lại chẳng hề chậm chút nào, cơ bản ba miếng là xong một viên.
"Meo, rắc rắc, meo~!" (nghe hơi giống tiếng gặm hạt dưa.)
Trong lúc gặm tinh hạch, cậu vô thức liên tưởng hành động hiện tại của mình với ký ức từng thấy người khác gặm hạt dưa.
So sánh thì quả thật cũng khá giống, chỉ khác là gặm hạt dưa còn phải nhả vỏ, còn cậu thì không cần.
Chưa kể, ăn nhiều tinh hạch như vậy mà chẳng hề thấy no, chỉ mơ hồ cảm nhận được nguồn năng lượng trong cơ thể ngày càng dồi dào.
Quả nhiên tinh hạch không thể dùng thay cơm được.
Trong lòng cậu đã đưa ra kết luận đó, nhưng động tác lại không hề dừng lại, đống tinh hạch trước mắt cậu đang giảm đi với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Đến khi viên tinh hạch cuối cùng trên giường được cậu ôm vào lòng, vừa cắn một miếng, đột nhiên cậu bắt đầu lăn lộn trên giường.
"Meo aoooo!" Cậu gào lên thảm thiết.
Số Một thấy cậu còn đang ăn ngon lành mà đột nhiên lăn lộn trên giường. Trong mắt y lóe lên một tia lo lắng, lập tức vươn tay bế Ninh Toại đang đau đớn lăn lộn vào trong lòng, sau đó ổn định tinh thần, dùng dị năng kiểm tra tình trạng trong cơ thể cậu.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương