Ninh Toại nhìn chằm chằm vào vết máu đang sẫm màu dần trên ga trải giường với ánh mắt đờ đẫn, dường như tinh thần đã bị đả kích không nhỏ.
Chuyện nhìn một cái đã chảy máu mũi như thế này, trước đây cậu chỉ nghe người khác nói đến, nhưng chưa bao giờ tưởng tượng được khả năng nó sẽ xảy ra với bản thân.
Cậu, cậu vừa nãy đã nghĩ lung tung gì vậy chứ!
Rốt cuộc là ai đã cho mình cái dũng khí dám sau lưng "tưởng tượng bậy bạ" về đại ca…
Nếu để đại ca biết được, cậu sợ thật sự sẽ bị đại ca ném ra ngoài cho tang thi ăn thịt mất.
Nghĩ đến cuộc đời, à không, kiếp mèo mà cậu khó khăn lắm mới tránh được cửa tử. Nay vừa mới đi vào quỹ đạo, nhưng lại sắp sửa kết thúc vì sự ngu xuẩn của chính mình.
Cậu ngồi xổm trên giường, yếu ớt rên rỉ một tiếng, trong mắt lộ ra vẻ tuyệt vọng.
"Meo!" (Haizz!)
Lúc này, Số Một vừa ra khỏi phòng tắm, nhưng chưa kịp để ý đến bên Ninh Toại. Sau khi nghe thấy tiếng mèo kêu, cuối cùng y cũng chuyển sự chú ý từ thất bại vừa rồi sang người Ninh Toại.
Chỉ thấy Ninh Toại đang nằm bò trên giường với ánh mắt bối rối, nhìn từ xa cả con mèo trông giống hệt một tấm chăn lông màu đen.
Dường như vừa rồi không có chuyện gì xảy ra...
Số Một nheo mắt lại, trực giác mách bảo y rằng bên phía Ninh Toại chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó, nếu không cậu sẽ không phát ra tiếng kêu như vậy.
Nghĩ đến đây, y chậm rãi đi tới, dừng lại ở mép giường.
"Làm sao vậy?"
"Meo!" (Không sao ạ...)
Ninh Toại ngoan ngoãn nằm yên tại chỗ, ngẩng đầu nhìn Số Một với ánh mắt vô cùng ngây thơ, làm nũng bán manh.
Nhưng trước khi giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, cậu dường như đã quên mất lúc nãy vì nhất thời hoảng loạn, cái chân trắng nhỏ của mình đã vô tình quệt phải một chút máu chưa khô.
Chút màu đỏ này dính lên bộ lông trắng, trông giống hệt những cánh hoa mai lạnh lẽo điểm xuyết giữa trời tuyết.
Từ trước đến nay mắt của Số Một rất tinh, đương nhiên nhìn thấy trên cái chân trắng nhỏ của cậu có thêm một vệt màu đỏ, ánh mắt lập tức trở nên u ám.
Cái đồ ngốc này lại lén lút làm chuyện ngu ngốc gì nữa rồi, còn to gan lớn mật muốn giấu mình.
Thật là, không ngoan.
Những suy nghĩ trong lòng ấy, y hoàn toàn không biểu hiện ra ngoài mặt, chỉ nhẹ nhàng hỏi lại một lần nữa, dường như là đang tử tế cho Ninh Toại một cơ hội để tự mình thành thật.
"Thật sự không sao?"
"Meo meo meo~!" (Thật sự không sao meo~!)
Đồng tử của Ninh Toại mở to tròn xoe, tiếp tục giả ngu giả điếc nhìn y kêu một tiếng meo.
Thấy cái đồ ngốc này vẫn tiếp tục giấu diếm, Số Một nhếch khóe môi một bên, cúi người xuống, nhẹ nhàng cầm lấy cái chân bị dính máu của cậu, giọng điệu dịu dàng hỏi: "Vậy Ninh Ninh giải thích đây là gì?"
Nghe thấy lời y nói, Ninh Toại mới nhận ra vệt đỏ nổi bật trên cái chân trắng của mình, nhất thời trở nên chột dạ.
Nói chứ, sao vừa nãy cậu lại không nhìn thấy trên chân mình còn dính một chút máu nhỉ.
Rõ ràng dễ thấy thế, mà mình lại không nhìn thấy, sao lại hỏng việc vào lúc quan trọng thế này.
Vừa nãy còn... khụ, rõ ràng như thế...
Biết lời nói dối của mình bị vạch trần ngay tại chỗ, ánh mắt ngây thơ ban đầu của cậu lập tức trở nên lảng tránh, vẻ mặt căng thẳng mím môi.
Bây giờ đại ca chỉ biết trên chân mình dính máu, nhưng không rõ nguyên nhân. Chỉ cần cậu nằm yên thêm một lúc, chắc chắn những chấm máu trên ga trải giường khô đi rồi sẽ không còn rõ ràng nữa.
Trong lòng cậu nghĩ rất hay, nhưng cậu đâu biết được, Số Một không làm theo những gì cậu nghĩ.
Chỉ thấy Số Một dùng bàn tay còn lại túm lấy da gáy cậu, nhấc bổng cậu lên, trong mắt đầy vẻ không vui sau khi bị lừa dối.
Vừa rồi mình đã cho cậu ấy cơ hội rồi, không ngờ cậu ấy vẫn chọn cách giấu diếm.
Nếu đã vậy, mình nên trừng phạt con mèo nhỏ không ngoan này thế nào đây?
Chờ sau khi Ninh Toại bị buộc phải rời khỏi vị trí ban nãy, những chấm máu nhỏ được cậu che giấu dưới thân cũng hiện rõ ràng trước mắt Số Một.
Khoảnh khắc nhìn thấy vết máu, trái tim Số Một dường như bị một thứ gì đó siết chặt, cảm giác nghẹt thở đã từng xuất hiện trước đây lại tái diễn.
Gần đây rốt cuộc mình bị làm sao vậy?
Tại sao sau khi nhìn thấy vết máu này, lại cảm thấy trong lòng rất khó chịu...
Lẽ nào mình đang sợ hãi sao?
Số Một rũ mắt xuống, trong đầu không khỏi hiện lên khung cảnh trước đây khi mình ở trong phòng thí nghiệm, ngày đêm chịu đựng nỗi đau tột cùng, lúc đó mình không sợ hãi sao?
Có lẽ là sợ hãi, nhưng lúc đó lòng hận thù đã hoàn toàn chiếm lấy tâm trí y. Khi đó y chỉ có một suy nghĩ duy nhất - phá hủy phòng thí nghiệm.
Phá hủy nơi khiến mình đau khổ tột cùng này!
Nhưng tình huống hiện tại lại không phải như lúc đó, y chỉ là nhìn thấy dưới thân đồ ngốc có máu thôi.
Vấn đề là người chảy máu không phải là mình, tại sao mình lại phải sợ hãi?
Số Một sống lâu trong phòng thí nghiệm, xa rời các mối quan hệ xã hội bình thường, không thể hiểu được tình huống đang xảy ra với mình lúc này là gì.
Y thất thần nhìn chằm chằm vào Ninh Toại trong tay, nhưng nhìn kỹ thì điểm dừng ánh mắt của y thực ra không phải là trên người Ninh Toại.
Giữ nguyên tư thế này mãi, Ninh Toại cảm thấy miếng da sau gáy mình sắp bị giật đứt rồi, đại ca nhấc cậu lên rồi lại không nói một lời nào.
Không thể suy nghĩ kỹ trước rồi hãy nhấc cậu lên sao, cậu mệt quá...
Cậu lắc lư cơ thể như một con cá thiếu nước, hành động này vô tình kéo suy nghĩ đang phân tán của Số Một trở về.
Trong mắt Số Một thu lại sự không vui đang muốn bộc phát vừa rồi, trán kề trán, theo bản năng dùng tinh thần lực của mình lướt một vòng trong cơ thể Ninh Toại.
Sau khi đưa ra kết luận rằng cậu chỉ hơi khí huyết không ổn định thì liền thả cậu ra, nửa lời cũng không nhắc đến việc vừa rồi mình định làm gì.
Sau khi Thẩm Song Song và những người khác lái xe rời khỏi phạm vi thành phố G, tang thi trên đường cũng tăng lên rõ rệt bằng mắt thường.
Thật xui xẻo, chiếc xe của họ sau khi chạy liên tục, xăng trong bình sắp cạn kiệt, rất cần tìm một trạm xăng gần đó để đổ đầy bình.
Nếu không, đợi đến khi xe hết xăng hoàn toàn, e rằng họ sẽ phải bỏ xe mà đi bộ.
Với thân xác phàm trần của họ, đi bộ đến căn cứ thành phố B thì đến bao giờ mới tới.
Huống hồ trên đường đi tang thi cứ như rau hẹ, giết lớp này lại mọc ra lớp khác, cứ thế cũng đủ làm họ kiệt sức đến chết.
Nghĩ đến khả năng này, họ đành phải đi chệch hướng. Dưới sự chỉ dẫn của một người quen thuộc đường đi ở gần đó, bọn họ lái xe đến một trạm xăng nhỏ lân cận.
Cũng không biết vận may của họ là tốt hay xấu nữa.
Nói là tốt thì họ đã kịp đến trạm xăng trước khi xe hết xăng hoàn toàn;
Nếu nói là không tốt, thì họ đến hơi muộn một chút, gần trạm xăng đã có một chiếc xe đang dừng lại đổ xăng.
Và người đang đổ xăng cho xe này, nói ra thì, Thẩm Song Song và những người khác đều quen.
Chính là Hứa Xương, người trước đó đã ngất xỉu vì dị năng tiêu hao quá mức.
Cũng không biết có phải là hắn ta số lớn hay không, nằm thẳng cẳng ở đó cho đến khi tỉnh lại. Trong khoảng thời gian đó không có một tang thi nào ngửi thấy mùi người sống của hắn ta mà mò vào gặm nát cơ thể hắn.
Sau khi tỉnh lại, hắn ta nhìn căn nhà trống rỗng không một bóng người, sắc mặt lập tức tối sầm lại.
Chết tiệt, đám người này vậy mà cứ thế bỏ lại hắn chạy mất.
Hắn đứng dậy loạng choạng đi sang nhà bên, phát hiện ngay cả vật tư của chính họ cũng bị những người trước đó mang đi hết, cứ như thể đã chắc chắn rằng hắn ta sẽ không giữ được mạng sống vậy.
Tốt lắm, thật sự tốt lắm...
May mắn là xe của Hứa Xương vẫn còn đó, không bị bọn người kia lái đi mất.
Hứa Xương ngồi trên ghế lái, ánh mắt lạnh lẽo quét qua khoảng sân vẫn còn vết máu chưa tan, chân đạp mạnh ga rời khỏi nơi này.
Cũng không biết có phải ông trời bù đắp cho Hứa Xương hay không, trên đường đi hắn ta không những gặp ít tang thi hơn, mà còn thu hoạch được rất nhiều vật tư.
Cũng chính vào ngày này, xe của hắn hết xăng.
Vừa tìm thấy một trạm xăng nhỏ, đang lúc đổ xăng thì nghe thấy tiếng động cơ xe.
Hắn nghe tiếng thì ngẩng đầu lên, không ngờ lại nhìn thấy đám người mà hắn đã gặp trước đó bước xuống xe.
Hứa Xương đảo mắt, nghĩ thầm đúng là oan gia ngõ hẹp, mình còn chưa đi tìm bọn họ tính sổ, bọn họ ngược lại tự mình tìm đến cửa rồi.
Ngay sau đó hắn lại cúi đầu xuống thấp hơn, chờ đợi đám người đó chủ động bắt chuyện với mình.
Trong số nhóm người đó, Thẩm Song Song có cấp bậc dị năng cao nhất, cô xuống xe đi ở phía trước, định mở lời thương lượng với người đang đổ xăng trước mặt. Xem xem có thể cho họ đổ ké một ít không, để họ còn kịp đến căn cứ thành phố B.
"Thưa anh, làm phiền một chút, xe của chúng tôi hết xăng rồi, không biết có thể nhường cho chúng tôi một ít xăng ở trạm này được không?"
"Tôi có thể đổi bằng vật tư!"
Hứa Xương nghe thấy giọng nữ quen thuộc này, từ từ ngẩng đầu lên lộ ra khuôn mặt của mình.
"Cô ơi, cô với tôi không thân không thích, dựa vào đâu mà tôi phải nhường chứ~!"
Không ngờ người này vừa ngẩng đầu lên, Thẩm Song Song liền kinh ngạc thốt ra: "Là anh?"
Nhìn thấy vẻ mặt vô cùng kinh ngạc của Thẩm Song Song, lòng Hứa Xương thấy khoái trá, toe toét cười nói: "Đúng vậy, là tôi."
"Các người không ngờ sau khi bỏ chạy lại còn gặp lại tôi chứ?"
"Chuyện cũ tôi sẽ không so đo với các người nữa, nghe cô vừa nói xe hết xăng muốn đổ xăng đúng không?"
"Tôi có một điều kiện."
Chưa đợi Thẩm Song Song mở miệng, người đàn ông tóc húi cua bên cạnh cô ta đã lên tiếng: "Anh đang lợi dụng lúc khó khăn để cướp bóc! Song Song, chị đừng nghe hắn ta."
"Có gì mà phải đặt điều kiện với tên tiểu nhân này, chúng ta giết hắn, trạm xăng này tự nhiên sẽ là của chúng ta."
Hứa Xương nhìn vào sự chênh lệch lớn về số lượng giữa mình và kẻ địch, trên mặt không hề hoảng sợ. Bởi vì vừa rồi hắn không thấy người đàn ông cầm đầu trong đám đông.
Chỉ cần người đàn ông có thực lực đó không có mặt, đám người trước mắt này động thủ với hắn ta, chắc chắn sẽ không có lợi gì.
Hứa Xương nghĩ đến đây, ánh sáng vàng lóe lên trong tay, rõ ràng đã chuẩn bị sẵn sàng sử dụng dị năng chiến đấu. Hắn ta nói với vẻ nửa cười nửa không: "Vậy nếu không có gì để nói, thì cứ đến đi."
"Chỉ là trước khi động thủ tôi có một câu hỏi, người cầm đầu các người không phải là một người đàn ông sao, sao bây giờ lại đổi thành cô rồi?"
Vô tình bị lời nói của hắn chọc trúng điểm yếu, sắc mặt Thẩm Song Song hiện lên vẻ tức giận, đúng là "vạch áo cho người xem lưng".
Chẳng lẽ nhóm người bọn họ thiếu vắng một Diêm phong thì không được sao?
"Đây là chuyện của chúng tôi, liên quan gì đến anh?"
Nhìn thấy vẻ tức giận trên mặt Thẩm Song Song, Hứa Xương trêu chọc nói: "Không lẽ bị đá rồi à, cho nên mới dẫn người rời đi."
"Chẳng lẽ hắn ta đi cùng với tiểu đáng yêu?"
Mặc dù Hứa Xương không nói thẳng tên, nhưng Thẩm Song Song lập tức nghe ra "tiểu đáng yêu" trong lời hắn ta nói chính là Ninh Toại.
Dưới sự kích thích của những lời lẽ mỉa mai đó, Thẩm Song Song vận động dị năng của mình, tiến lên giao chiến với Hứa Xương.