Phòng thí nghiệm căn cứ thành phố B.
"Đúng là một tên cứng đầu, bao nhiêu dị năng ném xuống mà hắn vẫn chịu đựng được."
"Ý cậu nói là số Một à? Đó chính là vũ khí tối thượng mà quân đội nghiên cứu ra để đối phó với lũ xác sống đấy!"
Hai nhân viên thí nghiệm mặc áo blouse trắng vừa đi vừa bàn tán về dữ liệu thử nghiệm mà họ vừa ghi lại.
"Ài, để hắn đi đối phó với xác sống… lỡ như mất kiểm soát thì sao?"
Một trong hai người lộ vẻ sợ hãi, dường như vẫn còn rùng mình trước sức mạnh kinh hoàng mà Thí nghiệm thể số Một vừa thể hiện.
Trong lòng hắn không khỏi nảy sinh nghi hoặc — một thực thể sở hữu sức mạnh khủng khiếp như vậy, thật sự dễ dàng để họ khống chế được sao?
Người còn lại xua tay, vẻ mặt thản nhiên: "Nhìn cậu kìa, nhát thế. Hắn sẽ không mất kiểm soát đâu, mà cho dù có đi nữa, phạm vi cũng nằm trong tầm kiểm soát."
Không ngờ vừa dứt lời, bức tường trắng bên cạnh hai người bắt đầu rung chuyển, như thể có điều gì khủng khiếp vừa xảy ra.
"Chuyện gì vậy?"
"Xảy ra chuyện gì rồi?"
Hai người họ liếc nhìn nhau, ngay cả tài liệu vừa đánh rơi dưới đất cũng chẳng kịp nhặt, đồng loạt quay đầu chạy về hướng vừa rời đi. Nhưng còn chưa kịp vào phòng, một con hỏa long mang theo hơi nóng ngùn ngụt bất ngờ lao ra từ bên trong.
“Á!” Ngọn lửa bất chợt phun ra cuốn lấy một người, hung hăng quật hắn ta văng vào bức tường đối diện. Một tiếng thét thảm thiết vang lên rồi im bặt, không còn dấu hiệu sống sót.
Trên mặt người còn lại hiện rõ vẻ kinh hoàng, không dám chớp mắt nhìn bóng người mơ hồ giữa biển lửa cuồn cuộn, ngón tay run rẩy ấn chặt nút trên thắt lưng.
Đó là nút điều khiển vòng cổ được thiết kế để khống chế thí nghiệm thể, chỉ cần nhấn, vòng cổ sẽ lập tức phóng ra dòng điện mạnh khiến đối tượng bất tỉnh.
Nhưng… không có chút phản ứng nào.
Tại sao lại không có phản ứng? Hắn ta không tin, điên cuồng ấn đi ấn lại nút điều khiển. Không có tác dụng. Vẫn là… không có gì xảy ra.
Lúc này hắn mới thật sự nhận ra… Thí nghiệm thể số Một đã mất kiểm soát rồi…
“Các người… rất tốt.”
Giọng nói của Thí nghiệm thể số Một – đã rất lâu không cất lời – nghe khàn đặc và nặng nề. Y giơ tay lên, không tốn chút sức lực nào mà xé toạc chiếc vòng trên cổ mình, rồi thản nhiên ném xuống đất.
Trong đôi mắt đen sâu thẳm của y ngập tràn hận ý. Sau khi phải trải qua tất cả những nỗi đau đó trong vô thức, y đã thề… nhất định sẽ hủy diệt nơi này.
Và bây giờ, chính là lúc y trả thù.
“Tít tít tít!!”
Tiếng còi báo động chói tai vang lên không ngớt. Chẳng bao lâu sau, một đám dị năng giả cấp cao trong căn cứ nghe tin liền lập tức kéo tới, bao vây y từ mọi phía.
Thí nghiệm thể số Một nhìn đám người mang đầy vẻ cảnh giác trước mặt, khóe miệng cong lên thành một nụ cười lạnh: "Tặng… cho các người… một món quà."
Khi các dị năng giả còn đang mơ hồ chưa hiểu “món quà” là gì, lập tức có một luồng khí tức nghiền nát tất cả, mang theo sự hủy diệt bộc phát từ trên người y.
“Chạy mau! Hắn định tự bạo!!”
“A!!”
“Tại sao cơ thể tôi không nhúc nhích được?”
Những dị năng giả vừa nhận ra tình hình liền gào lên cảnh báo những người xung quanh… nhưng đã quá muộn…
Dù có nhận ra thì sao chứ? Hắn ta chỉ có thể mở mắt trừng trừng nhìn thân thể mình bị ánh sáng nuốt chửng, và rất nhanh, đến cả ý thức cũng không còn tồn tại.
Dưới bầu trời xám xịt triền miên của mạt thế, nhờ ánh sáng ấy mà rực rỡ lên trong thoáng chốc, rồi lại trở về như cũ. Mọi thứ đều đã thay đổi, mà cũng giống như chẳng có gì thay đổi cả.
—
“Này, Ninh Toại, mau tỉnh lại đi! Bây giờ không phải lúc để ngủ đâu!”
Chỉ cần nghe giọng điệu là đủ biết hiện tại người đang nói có tâm trạng cực kỳ tệ.
Bị giọng nói the thé đến chói tai ấy đánh thức, Ninh Toại lờ mờ mở mắt, phát hiện mình đang ngồi trên thùng xe, xung quanh còn lác đác vài người – cả nam lẫn nữ – cũng đang ngồi đó.
“Ninh Toại, tỉnh rồi còn ngây người ra làm gì! Nếu không nhờ Diêm Phong thức tỉnh dị năng kịp thời, suýt nữa thì bị cậu hại chết rồi đấy!”
Câu nói đó chẳng hề che giấu ác ý đối với cậu. Ninh Toại lấy lại chút tỉnh táo, quay sang nhìn cô gái vừa lên tiếng.
Không hiểu vì sao trong đầu cậu lập tức hiện lên những thông tin liên quan đến cô ta.
Cô ta là Thẩm Song Song, bạn gái hiện tại của Diêm Phong. Sở dĩ nói là “hiện tại” là bởi vì về sau, Diêm Phong sẽ còn gặp thêm vài “hồng nhan tri kỷ” nữa.
Nếu cậu nhớ không nhầm… thì nơi này chính là quyển tiểu thuyết mà cậu từng đọc.
“Nhìn cái gì mà nhìn! Đàn ông con trai mà đến dị năng cũng không thức tỉnh nổi, đúng là đồ phế vật!”
Thẩm Song Song cảm thấy ánh mắt của Ninh Toại dừng quá lâu trên người mình, lập tức nổi cáu. Những người còn lại trên xe cũng lần lượt dồn ánh nhìn về phía cậu.
Thế nhưng, trước mặt tất cả mọi người, Ninh Toại lại thu ánh mắt về, cúi đầu im lặng, không hề đôi co với Thẩm Song Song. Cậu tỏ ra như thể không muốn giao tiếp chút nào.
Nhìn dáng vẻ nhu nhược đó của cậu, Thẩm Song Song đảo mắt khinh thường. Trong lòng cô thật sự không hiểu nổi vì sao Diêm Phong cứ khăng khăng đòi mang theo cậu. Không có dị năng, chỉ là một người bình thường, ở trong đội chỉ tổ làm vướng chân mọi người.
Trong mắt những người khác, hành động cúi đầu im lặng của Ninh Toại là vì yếu đuối, hèn nhát, không dám đối đầu với một cô gái. Nhưng thực ra, cậu chỉ đang lặng lẽ cảm nhận cơ thể khỏe mạnh vừa mới có lại được của mình.
Khi cảm nhận được sức mạnh bình thường đang tồn tại trong thân thể, sống mũi cậu cay xè, viền mắt cũng bất giác đỏ lên.
Tốt quá rồi… cậu vẫn còn sống, và sống trong một thân thể khỏe mạnh.
Nhưng ngay sau đó, nụ cười trên mặt cậu bỗng chốc đông cứng — có vẻ như tình cảnh hiện tại… cũng không khá hơn là bao.
Kiếp trước, ngay từ nhỏ Ninh Toại đã là khách quen của bệnh viện, vì cậu mắc bệnh tim bẩm sinh từ trong bụng mẹ. Cậu không dám vận động mạnh, càng lớn thì trái tim yếu ớt ấy lại càng quá tải, thỉnh thoảng lại phát bệnh…
Cậu chỉ có thể nằm dài trên giường bệnh suốt ngày, hạn chế vận động, tiết chế mọi biến động cảm xúc để giảm tải áp lực cho tim. Những ngày nằm viện trôi qua khô khan tẻ nhạt, may thay vẫn còn cô y tá nhỏ thường đến trò chuyện bầu bạn.
Ninh Toại nhận ra dạo gần đây ánh mắt của cô y tá khi nhìn cậu có phần khác lạ, đó là ánh mắt lấp lánh dao động. Sau khi bị cậu truy hỏi, cô mới ngập ngừng kể ra sự thật.
Thì ra dạo này cô đang đọc một cuốn tiểu thuyết, trong đó có một nhân vật pháo hôi trùng tên trùng họ với cậu. Vì cái tên quá quen thuộc nên cô vô thức đem hình ảnh cậu gán lên nhân vật kia.
Chỉ là, kết cục của nhân vật đó quá bi thảm, vì không thức tỉnh dị năng, trên đường tìm đến căn cứ để cầu giúp đỡ, cậu ta bị đồng đội vứt bỏ, cuối cùng chết thảm dưới nanh vuốt tang thi.
“Két…”
Ngay lúc Ninh Toại còn đang cố gắng nhớ lại chi tiết câu chuyện, một âm thanh ma sát sắc nhọn đột ngột vang lên, như muốn đâm thủng màng nhĩ cậu, kéo cậu bừng tỉnh khỏi dòng hồi tưởng.
Do phanh gấp, mặt đường phía sau bọn họ vừa đi qua in rõ một vệt bánh xe sâu hoắm.
Người ngồi ghế lái, Diêm Phong, không rõ vì lý do gì bỗng đạp phanh gấp, khiến xe dừng lại đột ngột.
Những người ngồi trong thùng xe vì quán tính mà bị hất nhẹ về phía trước. Sau khi ổn định lại tư thế, họ mới nhận ra xe đã dừng hẳn.
“Ái chà, Diêm Phong lái kiểu gì vậy?”
“Sao xe dừng rồi?”
“Có chuyện gì thế, Diêm Phong?”
Nghe thấy tiếng ồn ào phía sau, Diêm Phong bước xuống khỏi ghế lái và đi ra phía sau xe, hướng về những người đang ngồi trên thùng xe nói:
“Xe hết xăng rồi. Đúng lúc bên cạnh có trạm tiếp nhiên liệu, nhưng chưa rõ có tang thi hay không. Những người đã thức tỉnh dị năng theo tôi đi kiểm tra một chuyến.”
Nghe thấy vậy, mọi người lập tức đứng dậy chuẩn bị xuống xe, chỉ riêng Ninh Toại vẫn ngồi yên tại chỗ, sắc mặt dửng dưng, không chút phản ứng.
Không ngờ trong đội nhỏ của Diêm Phong, ngoại trừ Ninh Toại là người thường, những người còn lại đều là dị năng giả đã thức tỉnh.
“A Phong, sao chúng ta còn phải mang theo Ninh Toại – cái đồ phế vật đến dị năng cũng không đánh thức nổi vậy?”
Thẩm Song Song là người đầu tiên nhảy xuống xe, bước đến bên Diêm Phong, thân mật khoác lấy cánh tay hắn, vừa đi vừa thản nhiên buông lời.
Vẻ mặt cô ta khi nói chuyện hoàn toàn không có chút ngượng ngùng nào, dù người bị nói xấu đang có mặt ngay đó. Còn với sự công kích bằng lời nói của Thẩm Song Song nhắm vào Ninh Toại, Diêm Phong dĩ nhiên cũng hiểu rất rõ.
“Song Song, Ninh Toại là bạn học của anh. Chẳng lẽ em lại muốn anh vứt cậu ấy giữa đường ngay lúc này sao? Đợi đến khi chúng ta đến căn cứ thành phố B rồi tính tiếp, được không?”
Diêm Phong nhẹ nhàng vỗ tay cô ta, giọng điệu ôn hòa, tỏ ý muốn thương lượng vấn đề liên quan đến Ninh Toại.
“Bạn học thì sao chứ? Giờ là thời thế nào rồi, em thấy anh với cậu ta chẳng máu mủ ruột rà gì cả, giữ lại làm gì cho vướng víu.”
Lời vừa dứt, Thẩm Song Song lập tức tỏ vẻ bất mãn. Cô ta phải đợi đến khi bọn họ đến B thị mới mong không còn phải nhìn thấy tên vô dụng Ninh Toại này – như thế là quá sức chịu đựng.
Ngay lúc Diêm Phong và Thẩm Song Song đang tranh luận, một gã đàn ông đầu đinh vừa bước xuống xe cũng chen vào hưởng ứng:
“Phải đấy, Diêm Phong. Chị Song Song nói đúng, chờ tiếp xăng xong, chúng ta tìm chỗ nào đó bỏ hắn xuống là được.”
“Nhưng mà…” Diêm Phong còn định lên tiếng tranh luận thêm, song khi nhìn thấy rõ vẻ không vui hiện rõ trong mắt Thẩm Song Song, hắn liền tắt hẳn ý định khuyên giải.
Mà cuộc trò chuyện vừa rồi, với tư cách là người trong cuộc, Ninh Toại nghe không sót một chữ nào.
Khó khăn lắm mới có cơ hội sống lại một lần, chẳng lẽ cậu không nên làm gì đó để cải thiện cách nhìn của mọi người về mình. Dù chỉ để cố bám trụ thêm một ngày, chậm bị vứt bỏ thêm một lần?
Cậu ngồi trên thùng xe, tay chống cằm, dõi mắt nhìn Diêm Phong và Thẩm Song Song đang xông lên phía trước, ra sức thi triển dị năng tiêu diệt đám tang thi bất ngờ xuất hiện trong trạm xăng. Ánh mắt cậu bất giác trầm xuống, ký ức về những chi tiết trong tiểu thuyết lại hiện lên rõ ràng.
Sau khi bỏ rơi "pháo hôi" Ninh Toại, Diêm Phong và Thẩm Song Song trên đường đi bắt đầu nảy sinh mâu thuẫn. Rồi sau đó, hắn ta gặp được hồng nhan tri kỷ thứ hai – người ấy chính là con gái của một trong những nhân vật cấp cao hàng đầu tại căn cứ B thị: Từ Mộng Mộng.
Thế nhưng điều mà Ninh Toại không hề hay biết là, tại căn cứ B thị cách bọn họ hàng ngàn dặm, lúc này đã rơi vào cảnh hỗn loạn tột độ.
“Bíp bíp bíp…”
Âm thanh báo động chói tai và gắt gao vang dội khắp toàn bộ căn cứ.
Mà nguyên nhân khiến chuông báo động vang lên lại không phải vì tang thi, mà là vì người đang đứng trước cửa phòng thí nghiệm.
Kẻ đó… chính là Thí nghiệm thể số Một – người lẽ ra phải đang bị phong tỏa bên trong phòng thí nghiệm.
Nhận ra khung cảnh quen thuộc trước mắt, ánh mắt Thí nghiệm thể số Một khẽ dao động. Tuy y không hiểu vì sao phòng thí nghiệm vẫn còn tồn tại sau lần tự bạo của chính mình, nhưng… y cũng chẳng ngại ra tay thêm một lần nữa.
Quả nhiên, những nơi như phòng thí nghiệm – vừa ngột ngạt vừa đáng ghê tởm – chỉ có thể bị hủy diệt thì mới phần nào xoa dịu được mối căm hận đang cuộn trào đến mức sắp tràn khỏi lồng ngực của y.
“Số Một! Mày điên rồi à? Mày có biết mình đã làm ra chuyện gì không?”
Một nghiên cứu viên – do đang tham dự cuộc họp cấp cao của căn cứ nên may mắn thoát khỏi thảm họa – vừa trở về, miệng còn khe khẽ ngân nga một khúc nhạc, định tiếp tục công việc nghiên cứu về Thí nghiệm thể số Một. Nào ngờ, vừa bước đến liền chứng kiến cảnh tượng khiến gã ta giận đến trợn trừng đôi mắt.
Công trình mà gã khổ công nghiên cứu bấy lâu, bao gồm cả phòng thí nghiệm, đã bị Thí nghiệm thể số Một dễ dàng phá hủy trong tích tắc.
“Chậc, ồn ào quá.”
Số Một nhíu mày. Dĩ nhiên y nhận ra người kia – người đứng đầu phòng thí nghiệm, cũng là kẻ đầu sỏ đã khiến y phải gánh chịu vô vàn đau đớn: Phương Khang Bình.
Thấy Phương Khang Bình vẫn không biết sợ, còn lớn tiếng gào thét về phía mình, thậm chí định lao lên ra tay, ánh mắt của Số Một lập tức trở nên lạnh băng. Y chậm rãi bước từng bước, tiến thẳng đến trước mặt đối phương.