Tôi Muốn Chạy Trốn Khỏi Cốt Truyện Conan !!!

Chương 71

Trước Sau

break

Asahi Yuaki tựa lưng vào góc tường, cảm giác trong đầu như có một nồi canh đặc đang lắc lư, cả người nóng bừng như một cây nến bị thiêu rụi đến mềm oặt. Đây không còn là cảm mạo thông thường nữa, mà rõ ràng đã chuyển sang sốt cao — thậm chí còn nghiêm trọng hơn cả một cơn sốt thông thường.

Máu nóng tới mức tưởng chừng có thể đốt cháy toàn thân, thậm chí hòa tan cả xương cốt. Bên tai cậu văng vẳng tiếng lạch cạch như có thứ gì đang va chạm. Asahi bản năng cuộn người lại, trước mắt mờ dần, cảm giác như đang say xe, ý thức dần mất khả năng điều tiết trọng tâm.

…Chờ đã, chờ một chút. Chotto matte (chờ một chút).

Cảm giác này… trạng thái này… lần gần nhất gặp phải cảm giác này là khi nào ấy nhỉ?

Đủ rồi!! Bộ não ơi, làm ơn đừng quay về chế độ tản mạn văn chương nữa!!

Một câu văn thơ vô nghĩa thoáng lướt qua đầu, rồi lập tức kéo theo ký ức quan trọng nhất.

Lần trước cậu thấy nóng rực thế này, toàn thân đau nhức đến mức xương cốt như vỡ vụn, chính là lúc… cậu từng lớn lên rồi co lại khi còn nhỏ. Cũng là kiểu cảm giác này, y như bị nướng chín sống.

Khi đó ăn phải vỏ dưa hấu kháng nhiệt mà lớn lên, giờ vừa bị dầm mưa một trận, lại chuẩn bị thu nhỏ tiếp sao?! Cái vỏ dưa cứu mạng ấy đâu rồi, ai đó làm ơn cứu với ——

Asahi Yuaki siết chặt tay, nội tâm gào khóc như bị spam biểu tượng cảm xúc hàng loạt.

Không được, không thể như vậy được! Nếu bị co lại thật thì đại hội xem mắt lần này còn cử hành cái nỗi gì chứ!!

Cách đó không xa, Hoa mai K đứng thẳng trong bóng mờ. Ban đầu bị nụ cười rạng rỡ của cậu đánh úp đến khựng lại, trong đầu hắn vừa cảnh giác vừa rối bời.

Ý gì đây… Trò gì nữa của kỵ sĩ tiền nhiệm?

Hoa mai K trầm ngâm cảnh giác.

Cửa vang lên tiếng gõ — hai tiếng ngắn, một dài — ám hiệu hắn đã hẹn trước với thuộc hạ.

Hoa mai K liếc mắt về phía kỵ sĩ tiền nhiệm đang ngoan ngoãn co ro bên lò sưởi trong góc, cuối cùng thu súng vào, xoay người mở cửa nhận đồ.

Trong phòng chứa biệt quán lúc hoàng hôn có khá nhiều đồ dùng. Thuộc hạ đưa tới một bộ quần áo kiểu quản gia phổ thông, cỡ free size, vừa vặn, đủ cả trên dưới vài món.

Hoa mai K tiện tay lật xem, xác nhận không sai, liền dùng dao găm rạch túi quần áo, cắt bỏ các chi tiết thừa — bước đầu tiên để đề phòng cậu giấu thứ gì đó trong người.

Tốt, như vậy là ổn rồi. Hắn gật đầu hài lòng.

Hắn xoay lại, hướng về phía chỗ lò sưởi trong góc — khoan đã, tiền kỵ sĩ đâu rồi!?

Thần kinh Hoa mai K căng lên trong tích tắc.

Chàng trai có đôi mắt hồ ly ban nãy đột nhiên biến mất, chỉ còn lại một đống quần áo lộn xộn… Không đúng, đống quần áo ấy dường như còn đang… nhúc nhích?!

“…” Hoa mai K lại cảnh giác rút súng, tay nắm chặt, bước chân trầm ổn mà không phát ra tiếng động, tiến đến sát gần.

Trong phòng chỉ còn tiếng mưa ngoài cửa sổ và tiếng củi lửa tí tách từ lò sưởi.

Căng như dây đàn, hắn rón rén đến gần đống quần áo ướt át cạnh lò sưởi. Lúc đến gần, rốt cuộc hắn cũng thấy rõ vật đang ẩn dưới lớp áo đó — một thân hình bé xíu cuộn tròn.

Hoa mai K: “?”

Hắn cau mày, khẩu súng đưa lên cao cảnh giác, tay kia cẩn trọng nhấc vạt áo một bên… bên dưới hiện ra một đứa trẻ.

Tóc nâu, mắt hồ ly, đồng tử màu vàng kim. Tuy kích thước đã thu nhỏ đáng kể, nhưng ngũ quan vẫn rất quen thuộc.

Hoa mai K: “??”

Hắn lặng thinh hồi lâu.

Không phải chứ, kỵ sĩ riề nhiệm là tượng sáp hay người thật… Sao lại bị nướng chảy luôn rồi?!

Đúng lúc Asahi Yuaki đang co lại thành đứa bé, ở một nơi khác, Haibara Ai cuối cùng cũng gắn nốt bộ phận cuối cùng lên viên giải dược của Aptx4869 và chế tạo thành công lô thuốc thử đầu tiên.

Edogawa Conan dũng cảm xung phong làm người thử đầu tiên. Cậu nuốt viên nang bé tí, dưới ánh mắt chăm chú đầy lo lắng của mọi người, cuối cùng… đã có biến hóa.

Kèm theo cơn đau đớn, chóng mặt, và nóng rát, Edogawa Conan mất ý thức trong chốc lát. Đến khi mở mắt ra lần nữa, cậu nhìn thấy — bàn tay của một học sinh trung học.

…Cậu đã biến trở lại rồi! Kudo Shinichi đã trở lại!

Niềm hạnh phúc trào dâng không thể dùng lời diễn tả, lan tỏa toàn thân. Kudo Shinichi bật dậy, ánh mắt sáng rực.

Cậu không chỉ vui vì bản thân và bạn bè có thể lấy lại hình dạng ban đầu, quay về cuộc sống bình thường, mà còn vì điều đó đánh dấu bước tiến lớn trong hành trình chống lại tổ chức.

Việc điều chế thành công giải dược nghĩa là họ đã nắm được quyền chủ động trong cuộc chiến nghiên cứu.

Biến người thành người lớn chỉ là một phần công dụng của thuốc giải. Nếu tiếp tục phân tích sâu, họ có thể phát hiện thêm nhiều bí mật khác, từng bước vô hiệu hóa các loại dược phẩm của tổ chức.

Shinichi nhớ rõ, những thông tin quan trọng và nguyên liệu chế dược vòng cuối đều do [Dạ Oanh] gửi đến. Cộng với thông tin bên phía Akai, cậu có thể chắc chắn rằng [Dạ Oanh] là một nhân vật kiên cường trong mặt trận phản kháng.

Ngay khi có kết quả, Shinichi lập tức gửi tin vui này đến cho [Dạ Oanh], coi như vừa thông báo, vừa kêu gọi tiếp tục hành động.

Ban đầu hòm thư không phản hồi. Có vẻ đối phương đang bận. Mãi đến đêm khuya, cậu mới nhận được hồi âm.

[Được. Mang theo giải dược và bản thuyết minh, sáng mai 9 giờ gặp mặt tại số 32, phố Lam Đình. Sẽ có FBI và cảnh sát Nhật cùng tham dự cuộc họp.]

…Muốn gặp mặt sao?! Kudo Shinichi hơi tròn mắt, bất ngờ tột độ.

Nhưng qua phút ngỡ ngàng, lại là sự mong chờ rạo rực trong lòng.

[Dạ Oanh] rốt cuộc là ai?

Shinichi đội lại mũ săn nai, khoác áo gió caro màu sậm, và đi đến địa điểm được hẹn sớm nửa giờ.

Số 32, phố Lam Đình là một quán ăn Tây nhỏ, nằm ở vị trí khá hẻo lánh. Biển hiệu đồng cũ kỹ phản chiếu ánh sáng lờ mờ, rèm đỏ sau kính cửa sổ kéo kín mít, không nhìn rõ được gì bên trong.

Lúc đó là 8 giờ rưỡi sáng. Quán vẫn chưa mở cửa.

Nhưng Shinichi biết, [Dạ Oanh] sẽ không nhầm giờ, càng không rảnh rỗi đến mức đùa giỡn cậu. Nơi này nhất định có cửa ngầm.

Cậu khẽ đưa tay che miệng suy nghĩ, ánh mắt nhanh chóng quét qua từng tấc cây, viên đá, vận dụng đầu óc của một thám tử — chú ý từng chi tiết nhỏ nhất…

Căn cứ vào cách sắp đặt đồ đạc, từng dấu vết dù nhỏ nhất, cùng với tình trạng mặt cỏ có bị giẫm đạp hay không—mọi chi tiết đều được đánh dấu không sót một điểm nào.

Trước khi kết quả điều tra được đưa ra, Kudo Shinichi đã nhạy bén nhận ra có người đang tiếp cận từ phía sau.

Từ sau lần bị ăn quả đắng đầy nhục nhã kia, cậu cực kỳ cảnh giác với những ai âm thầm tiếp cận từ phía sau. Gần như theo bản năng, cậu đưa tay vào túi, nắm chặt thiết bị sốc điện do tiến sĩ Agasa chế tạo, đồng thời nửa xoay người lại, sẵn sàng né tránh và phản công bất cứ lúc nào——

Đập vào mắt cậu là bóng dáng quen thuộc của một người đàn ông đội mũ len đan, ánh mắt màu ô liu mang theo ánh nhìn lạnh lùng quen thuộc.

——Là Moroboshi Dai, tức đặc vụ FBI Akai Shuichi, từng hoạt động trong tổ chức với mật danh Rye.

Kudo Shinichi tất nhiên nhận ra người này—bọn họ từng hợp tác trong một vụ án ở Thủy Vô Linh Nại, lúc ấy thân phận thật của cả hai cũng đã được tiết lộ.

Lần này gặp lại, khác với lần trước để tóc dài, Akai đã cắt tóc ngắn. Vì thay đổi này mà Shinichi vô thức nhìn thêm mấy lần.

Mái tóc cắt gọn gàng, gọn gàng và mát mẻ—hiển nhiên là mới cắt gần đây... Nhưng tại sao lại cắt tóc đột ngột như vậy?

Ý nghĩ chỉ thoáng qua đầu, Shinichi không đặt trọng tâm vào vẻ bề ngoài. Điều cậu quan tâm là nội dung trong bưu kiện—bên trong từng nhắc rằng trong hội nghị lần này sẽ có thành viên FBI tham dự.

Chẳng lẽ chính là chỉ Akai tiên sinh?

Shinichi thoáng ngập ngừng, rồi lịch sự chào hỏi:

“Chào Moroboshi tiên sinh. Lâu rồi không gặp, xem ra chúng ta đều thay đổi khá nhiều.”

Akai Shuichi đã sớm nhận ra Shinichi. Việc cậu khôi phục lại thân thể thiếu niên sau khi uống giải dược của APTX4869 cũng không khiến anh quá ngạc nhiên. Bởi trong thông báo về hội nghị lần này, phía [Dạ Oanh] đã chủ động công bố thông tin: thuốc giải APTX4869 đã thành công.

Nhắc đến [Dạ Oanh], trong lòng Akai luôn có cảm giác kỳ lạ: tên và người hoàn toàn không ăn khớp.

Anh không thể nào ghép cái danh [Dạ Oanh] vào gương mặt lạnh lùng của Gin—vì nếu làm vậy, anh sẽ không thể nào giữ được bình tĩnh suy nghĩ nghiêm túc; toàn thân sẽ chỉ toàn… địa lôi và tiếng nổ.

Thế nên mỗi lần nghĩ đến [Dạ Oanh], trong đầu Akai luôn tự động thay thế hình ảnh bằng một quả… dưa hấu.

Đừng hỏi tại sao lại là dưa hấu—đơn giản là vì sau khi bị Gin sung quân đến làm việc ở “trang trại dưa”, Akai thấy dưa hấu nhiều hơn cả người.

Dù phần lớn thời gian là Miyano Akemi quản lý trang trại, Akai vẫn không tránh khỏi chuyện mỗi ngày đều phải đối mặt với dưa hấu.

Ý nghĩ xoay một vòng trong đầu, Akai nhìn Shinichi, hơi gật đầu:

“Chúc mừng. Không cần gọi là Moroboshi nữa, gọi Akai là được.”

Một câu ngắn gọn, nhưng đã ngầm thừa nhận thân phận của Shinichi, cũng xác nhận chuyện giải dược APTX4869 đã được dùng thành công, đồng thời cho thấy—mọi người trong hội nghị lần này đều có thể để lộ thân phận thật.

Shinichi hiểu ý, liền nở nụ cười tươi đặc trưng của một học sinh trung học. Cậu đảo mắt nhìn quanh rồi thu lại ánh nhìn, thử hỏi dò:

“Ngài cũng đến vì... cuộc họp?”

“Ừ.” Akai gật đầu, nói thẳng: “Đi theo tôi. Có một lối nhỏ phía bên kia, tôi dẫn cậu vào.”

Đúng như Shinichi dự đoán, địa điểm cuộc họp đúng là căn nhà hàng này, nhưng lối vào lại không phải cửa chính.

Hai người men theo tường đi về một bên, băng qua một lối nhỏ hẹp, đến trước một cánh cửa sắt đã rỉ sét.

Cửa trông giống như lối vào một kho chứa đồ bỏ hoang—đến mức khung sắt đã gần như hòa làm một với bức tường. Thế nhưng Akai chỉ cần gõ vài nhịp lên cánh cửa, cánh sắt lập tức mở ra trong im lặng.

Shinichi chớp mắt, rồi theo chân Akai bước vào.

Lúc mới vào, căn phòng này trông không khác gì một nhà kho chất đầy đồ cũ, lộn xộn không lối đi.

Đi thêm một đoạn, băng qua một cánh cửa khác được che giấu khéo léo, cảnh tượng bên trong bỗng sáng bừng hẳn.

Trước mắt là cầu thang xoắn dẫn xuống dưới, hai bên tường gắn đèn âm tường ánh sáng dịu, hắt lên từng bậc thang như dẫn lối.

Tới đây, có thể xem như đã bước vào một căn cứ giao tiếp bí mật tuyệt đối an toàn. Shinichi cuối cùng cũng không nhịn được thắc mắc đã ấp ủ bấy lâu, liền mở lời:

“Akai tiên sinh từng gặp [Dạ Oanh] chưa? Người đó là kiểu người thế nào?”

Akai bước chân khựng lại, đôi mắt màu xanh lục lặng lẽ nhìn sang.

Bị ánh nhìn chăm chú ấy soi vào, Shinichi bỗng cảm thấy căng thẳng:

“À, xin lỗi, tôi hỏi hơi đường đột... có lẽ không nên tò mò như vậy.”

Dù sao đó cũng là chuyện cơ mật, cậu quả thật không nên hỏi.

Cậu vừa định nói gì đó, thì Akai đột ngột đổi chủ đề:

“Hai hôm trước tôi vừa cắt tóc ngắn.”

Shinichi: “...?”

Cậu mất hai giây để phản ứng, rồi vội vàng đáp lời:

“À, đúng là Akai tiên sinh đổi kiểu tóc rồi. Nhưng... vẫn giữ chiếc mũ len quen thuộc. Mà tại sao lại cắt tóc vậy?”

“Bữa trước trong phòng họp có thắp nến, tôi bị cháy đuôi tóc.” —Akai nói giọng thản nhiên như thể đó là chuyện hết sức bình thường.

Shinichi: “...?”

Khoan đã, tại sao lại cháy được??

Với năng lực của Akai, sao lại để sơ suất như thế? Không lẽ lúc đó có gì đó hoàn toàn làm hắn và mọi người xao nhãng? Chẳng lẽ có... đánh nhau?

Shinichi bắt đầu mơ hồ rồi.

Akai không giải thích thêm. Hắn thu ánh mắt về, điềm đạm nhắc nhở:

“Nhân tiện nhắc cậu, nhóc—lát nữa nhớ quan sát xung quanh, tránh xa các vật dụng dễ gây nguy hiểm, hai tay để ngoài, và tuyệt đối đừng uống nước.”

Shinichi: “...?”

Trên đầu cậu từ từ hiện ra một chuỗi dấu chấm hỏi đủ để ghép thành ba hàng Anipop.

Ơ... Là sao? Tại sao tự nhiên lại dặn dò mấy điều kỳ lạ vậy?

Chưa kịp nghĩ cho ra, Akai đã dừng bước trước một cánh cửa lớn.

Đằng sau cánh cửa ấy—chính là phòng họp. Và người mà Shinichi muốn gặp, [Dạ Oanh], đang chờ sẵn bên trong.

Shinichi nhanh chóng điều chỉnh tâm thế, gạt hết những dấu hỏi trong đầu sang một bên, tập trung toàn lực cho cuộc chạm mặt sắp tới. Cậu nghiêm túc chỉnh lại vạt áo, kéo thẳng mũ.

Akai đưa tay, nhập mật mã lên bảng điều khiển điện tử một cách thành thạo. Sau chuỗi thao tác, cánh cửa tự động mở ra.

Kudo Shinichi nhắm mắt bước theo sau Akai Shuichi, cùng anh tiến vào không gian mật của tổ chức. Ánh mắt cậu lướt qua từng hàng ghế, cuối cùng dừng lại ở vị trí hàng đầu.

Tầm nhìn Kudo rơi trúng một người đang ngồi phía trước. Bóng lưng mái tóc dài màu bạc kia khiến cậu có cảm giác quen đến rợn người.

...Không thể nào. Tóc dài màu bạc thời nay cũng là xu hướng thịnh hành, không cần phải hoảng hốt.

Kudo Shinichi lắc bỏ suy nghĩ đầu tiên nảy lên trong đầu, giữ nguyên vẻ mặt bình tĩnh, chăm chú nhìn bóng lưng kia, tiếp tục suy luận.

Người ngồi hàng đầu ấy... là người từng cung cấp thông tin cho cậu, cũng là người đưa giải dược, là kẻ đã xâu chuỗi mọi chuyện liên quan đến [Dạ Oanh] sao?

Ngay sau đó, câu nói của Akai xác nhận suy đoán của cậu:

“Dạ Oanh, tân binh đến rồi.” Akai Shuichi tiến lên vài bước, giọng điệu hết sức bình thản. Bởi vì trong mắt anh, hình tượng người kia chỉ là một quả dưa hấu được hệ thống mã hóa tự động.

Người đàn ông tóc bạc nghe thấy tiếng gọi thì quay đầu lại.

Chỉ trong tích tắc khi mặt đối mặt, Kudo Shinichi nín thở, mắt không dám chớp, tim đập dồn dập như trống trận.

Và rồi… gương mặt trước mắt cậu, không ai khác chính là Gin.

Kudo Shinichi: “?”

Cái quỷ gì thế này!!

Cậu lập tức bật ngửa ra sau theo phản xạ chiến thuật.

Akai làm một động tác tay ra hiệu giới thiệu, thản nhiên nói: “[Dạ Oanh].”

Kudo Shinichi: “!”

Lại là tác dụng phụ điên rồ của thuốc giải sao? Thị giác ảo giác cấp độ cao thế này!?

Cậu tiếp tục ngửa người, nghiêng cả cơ thể về sau, gần như tạo thành góc 45 độ với sàn nhà.

Trái ngược với phản ứng hoảng loạn của cậu, Gin lại vô cùng điềm tĩnh. Hắn hờ hững liếc Kudo từ đầu đến chân, giọng trầm khàn vang lên: “Từ Edogawa biến trở lại Kudo… Xem ra thuốc giải có tác dụng không tệ. Đồ có mang theo chứ?”

Kudo Shinichi: “……”

Chỉ trong một cái chớp mắt, cậu cảm giác như mình không còn hiểu tiếng Nhật nữa.

— Hoặc nói đúng hơn là… cậu hy vọng mình không hiểu tiếng Nhật, tốt nhất thêm mù tạm thời nữa thì càng tốt.

… Aaaa cái ác mộng gì đây! Mau tỉnh lại đi!!!

Kudo nghiêng thêm một chút, rồi cuối cùng… ngã thẳng xuống sàn.

Danh thám tử, hoàn toàn vô hiệu.exe

Cách đó không xa, Kitamura Aoi lái xe lăn chạy bằng ma lực điện tiến lại gần, rút từ phía sau ra hộp y tế, bắt đầu cấp cứu + đánh thức: “Đây là người thứ mấy rồi? Có ai phụ tôi đỡ anh ta… ừm, đầu không khớp vào được, tôi đã bảo rồi, phải thay thảm mềm hơn!”

Hoàng hôn, biệt quán trên núi.

Asahi Yuaki – trong hình dạng tiểu học sinh – nằm thẳng cẳng trên giường, trán đắp một chiếc khăn lông ướt màu trắng. Cậu cuộn trong chăn lông, toàn thân như rơi vào trạng thái mộng mị nửa tỉnh nửa mê.

Hoa Mai K nhìn nhiệt kế trong tay, con số nhảy đến 39.7 độ, không khỏi cau mày.

Ánh mắt hắn dừng lại trên người thiếu niên mắt cáo đang nằm đó. Thằng bé nằm im phăng phắc, thậm chí còn bình tĩnh hơn cả xác ướp, giống như một cục bột chưa nhào kỹ—gõ vào không có chút phản hồi, thật sự là chẳng thú vị gì.

Mặc dù không hiểu vì sao cựu kỵ sĩ lại đột nhiên “co lại”, nhưng với Hoa Mai K, việc cấp thiết bây giờ không phải tìm lý do. Điều hắn muốn là cựu kỵ sĩ này mau chóng tỉnh dậy — ít nhất là để được xem màn “đăng cơ” hoàn mỹ của hắn!

“Tỉnh dậy. Đừng có giả vờ ngủ nữa.” Giọng Hoa Mai K trầm thấp, mang theo khí chất lạnh như bang phạt kẻ vi phạm luật.

Hắn gõ lên tủ đầu giường, bên trên đặt sẵn cốc nước và thuốc hạ sốt cho trẻ em. “Dậy. Uống thuốc.”

Asahi Yuaki lờ mờ mở mắt. Trước mắt cậu là một mảng mờ nhòe, không thể nghe rõ người bên cạnh đang nói gì, đầu thì ong ong như tổ kiến.

Cậu thuận theo bản năng trốn tránh hiện thực, kéo chăn trùm lên cả đầu, cuộn mình thành một cái hotdog sống — gặp chuyện khó, ngủ cái đã!

Hoa Mai K: “……”

Thật tốt a, cựu kỵ sĩ đúng là diễn giỏi, đóng vai trẻ con trốn thuốc không thể nào chuẩn hơn!

“Phanh” — Hắn đập mạnh xuống bàn, phát ra tiếng vang chói tai, ánh mắt sắc như báo đốm bắt mồi.

Nhưng trong ổ chăn, Asahi Yuaki không buồn nhúc nhích, thậm chí còn ngủ say hơn lúc nãy.

Hoa Mai K: “……”

Tức chết đi được.

Hắn từng tưởng tượng vô số lần cảnh gặp lại với cựu kỵ sĩ, nhưng chưa bao giờ nghĩ nó sẽ theo kiểu này.

Lại còn là cảnh chăm sóc một đứa nhỏ đang sốt!!!

Ban đầu hắn định để cựu kỵ sĩ tự phục hồi, nhưng đối phương nằm liệt suốt cả ngày, không có chút chuyển biến nào, đến giờ vẫn hô hấp đều đều ngủ như heo con.

Hoa Mai K không nhịn được nữa. Hắn xốc chăn lên, tay còn lại rút vũ khí đặt lên trán cậu bé mắt cáo — khí thế ép buộc hoàn toàn bung ra.

Nhưng Asahi Yuaki lúc này thật sự không có chút sức lực nào để phản ứng. Tác dụng phụ của việc "co nhỏ" cộng với sốt khiến cậu chỉ muốn ngủ, ngoài mấy lần uống nước thì nguyên ngày chưa ăn gì mà cũng không đói.

Thế nên mặc kệ Hoa Mai K làm gì, Asahi vẫn như một miếng thạch trong suốt, trừ vài cái rung rung theo lực tác động, thì hoàn toàn không phản ứng gì.

Hoa Mai K: “…”

… Được rồi, đúng là cựu kỵ sĩ, súng dí vào đầu mà vẫn không lay chuyển.

Hắn giận đến run tay, nhưng cuối cùng vẫn thu vũ khí về, hậm hực ngồi xuống.

Hắn hao tâm tổn trí, chờ đợi bao lâu, chính là để chứng kiến ánh mắt kinh ngạc của cựu kỵ sĩ khi hắn giành quyền, leo lên đỉnh cao — đâu thể bắn chết khán giả duy nhất của mình như vậy được.

Không những không thể bắn chết, còn phải lo mà chăm sóc cậu ta tử tế…

Hoa Mai K đột nhiên cảm thấy mình tự đào hố tự chôn.

Nói đến chuyện chăm sóc trẻ con — hắn chưa từng làm. Cũng chưa từng là trẻ con đúng nghĩa.

Từ lúc có ký ức, hắn đã là một thiếu niên mười mấy tuổi.

Trong trí nhớ của hắn, không có khái niệm “thơ ấu”, chỉ có “tranh đoạt”. Tranh không được thì không còn ngày mai.

Hắn là một con báo non mới mọc răng, phải dùng bộ hàm chưa sắc nhọn ấy cắn cho bằng được mọi thứ trước mắt.

Và trong ký ức đó, cựu kỵ sĩ chiếm một vị trí rất lớn. Người ấy hơn hắn khoảng năm tuổi, vừa là thầy, là anh trai, là đồng đội, cũng là chỉ huy, người đã dắt hắn bước vào con đường này…

… và rồi kết thúc tất cả bằng sự phản bội.

Hoa mai K chấm dứt dòng suy nghĩ lan man.

Hắn không nhớ nổi mình đã từng bị ốm hay chưa, nếu từng ốm, thì lúc đó “kỵ sĩ tiền nhiệm” đã chăm sóc hắn như thế nào.

Từ khi hắn bước lên ngai vàng thuộc về riêng mình, mọi đau khổ của quá khứ đều đã bị chôn vùi.

Tuy nhiên, dù gì thì sốt cũng không thể để nhiễm lạnh thêm. Về mặt thường thức, hắn vẫn còn nhớ rõ.

Thế là, Hoa mai K cau có mặt mày, kéo lại chăn, lần nữa đắp cẩn thận cho đứa trẻ con mắt hồ ly kia.

Trong phòng, lò sưởi âm ỉ cháy “bùm bùm”. Hắn buông thương, đứng dậy, tiện tay ném thêm một bó củi.

Sau đó, hắn khép bớt cửa sổ lại, chắn gió đêm lạnh lẽo và mưa phùn ngoài kia sau lớp kính.

Tiếp đến, hắn thu dọn sơ căn phòng, làm ướt khăn mặt trắng, rồi nhẹ nhàng đắp lên trán Asahi Yuaki.

Xong hết, Hoa mai K dừng lại một nhịp.

...Chẳng phải đây chính là cảnh chăm con nít ốm sao?

Chớp mắt ấy, hắn gần như hoài nghi tất cả đều là kế hoạch từ “kỵ sĩ tiền nhiệm” — cố tình tạo ra hoàn cảnh này, chỉ để câu giờ, phân tán tinh thần hắn.

Nói mới nhớ, “kỵ sĩ tiền nhiệm” sao tự nhiên lại biến thành trẻ con? Hoa mai K cuối cùng cũng nhận ra điều này mới là vấn đề đáng ngờ nhất. Thế gian làm gì có chuyện “tự dưng trẻ lại” một cách tự nhiên?

Sắc mặt hắn dần sa sầm.

Tổ chức nghiên cứu có thật sự từng điều chế loại thuốc giúp cơ thể trẻ hóa, làm chậm quá trình lão hóa. Tuy nhiên vì vấn đề an toàn, lượng thành phẩm rất hạn chế, chỉ ưu tiên cung cấp cho Karasuma Renya — lão quái vật sống nửa thế kỷ mà vẫn chưa chết.

—— nghịch chuyển thời gian, cải tử hoàn sinh — đó là mục tiêu tối thượng của “ngài ấy”.

Nghĩ đến đây, ánh mắt Hoa mai K tối lại, hắn nhìn chằm chằm về phía giường — nơi đứa trẻ mắt hồ ly đang nằm ngủ.

Không lẽ trạng thái hiện tại của “kỵ sĩ tiền nhiệm” là do dược phẩm của thế lực Karasuma gây ra?

Từ người trưởng thành bị thu nhỏ thành trẻ con — chẳng phải chứng minh tác dụng của thuốc đang mạnh hơn trước? Đây là dấu hiệu tổ chức Karasuma đã tiến thêm một bước trong nghiên cứu?

Nếu vậy thì... “kỵ sĩ tiền nhiệm” từng bí mật cấu kết với “ngài ấy”?

Hoa mai K nheo mắt, khóe môi khẽ nhếch cười lạnh.

Nếu thật là như thế... Hắn tuyệt đối không thể tiếp tục giữ lại “kỵ sĩ tiền nhiệm”.

Quá khứ đã qua thì hãy để nó qua. Hắn là người nhìn về phía trước. Vào thời điểm then chốt thế này, hắn tuyệt đối sẽ không cho Karasuma bất kỳ kẽ hở nào.

“Kỵ sĩ tiền nhiệm” có thể không đứng cùng chiến tuyến với hắn — điều đó có thể chấp nhận. Nhưng tuyệt đối không được về phe Karasuma!

Nếu hắn thật sự đã chọn đứng về phía Karasuma Renya... vậy thì mọi xung đột giữa họ không còn là chuyện chính – tà, mà chỉ đơn giản là —— không ưa nổi hắn.

Ánh mắt Hoa mai K lạnh như băng. Hắn bước nhanh tới bên giường.

Asahi Yuaki vẫn mê man ngủ, khăn lông đắp trên trán khiến cơn đau nhức toàn thân dịu xuống.

Vừa thấy đỡ hơn một chút thì bất ngờ bị kéo phăng chăn ra.

Lần này không giống lúc trước đơn thuần chỉ xốc chăn — lần này lực tay quá mạnh. Asahi Yuaki theo phản xạ mở mắt, đối diện là khuôn mặt “thông gia” thường ngày dịu dàng giờ đây đen sì sì như đáy nồi bị nấu cạn nước.

Asahi Yuaki: “?”

...Cái gì vậy? “Thông gia” đột nhiên hoá ác linh là sao? Sao hắn lại túm lấy cổ áo cậu, cứ như muốn bóp chết cậu đến nơi —— tiếp theo thể nào cũng bật ra câu kiểu: “Xin lỗi, do nhân cách thứ hai khống chế đôi tay của tôi…”

Quá nguy hiểm! Cậu tưởng đây là người đàng hoàng, hóa ra lại là dạng hai nhân cách tâm thần? Asahi Yuaki trong lòng hét lên báo động.

Nhưng còn chưa kịp giãy giụa hay nói câu nào, đôi mắt xanh nhạt trước mặt đã mở miệng:

“Cậu uống thuốc chưa?” – Hoa mai K nghiến răng hỏi.

Asahi Yuaki: “???”

Câu này sao nghe giống như chửi thẳng vào mặt người ta vậy? Kiểu “Ngươi bị bệnh à?” ấy!

Asahi Yuaki mất hai giây để bắt kịp, cảm thấy dù “thông gia” có hai nhân cách thì chắc cũng không rảnh đi chửi xéo mình vô cớ, chắc đang nhắc chuyện hồi nãy.

Cậu cố lục lại trí nhớ, mơ hồ nhớ ra lúc trước đối phương có bảo mình uống thuốc hạ sốt.

Xem ra... là vì chuyện đó mà giận?

Nhưng, sao lại giận tới độ biến hình như vậy? Quá đáng sợ rồi đại nhân ơi!

“Cái… cái đó… Biết là ngài lo lắng, nhưng đừng nóng vậy.” – Asahi Yuaki yếu ớt nói – “Tôi uống bây giờ cũng được.”

“Bây giờ?” – Hoa mai K siết cổ áo cậu mạnh thêm chút – “Chắc là lẽ ra nên uống từ lâu rồi mới đúng.”

Hắn lạnh lùng nói: “Thì ra cậu đến đây, không phải để giữ lời hứa, mà là vì làm việc cho người khác. Cậu cũng vất vả quá nhỉ?”

Làm việc cho người khác cái gì chứ… Chết rồi! Hắn nghi ngờ thật rồi! Asahi Yuaki trong lòng hoảng hốt như còi báo động vang trời.

Không được đâu! Cậu thật sự không lừa đảo tình cảm, không phải môi giới trá hình giả làm bố mẹ, mà là thật lòng thật dạ đưa “dưa hấu quân” đến sống chung!

“Tôi không có ——” Asahi Yuaki ho khan mấy tiếng, lục tìm góc ba lô – “Tôi là có thành ý tới, thành ý… ở trong cái ba lô đó.”

Trèo đèo lội suối, ôm theo “dưa hấu quân” xịn nhất, Asahi cảm thấy thành ý của mình thật sự rất đầy đủ.

Hoa mai K nhìn cậu bằng ánh mắt như báo đốm rình mồi. Một lát sau, hắn mới chậm rãi buông lỏng tay, ánh mắt dời về phía ba lô bị vứt sang một bên từ lúc bước vào.

Một ngày trôi qua, cái ba lô vốn bị mưa xối ướt giờ nằm trong căn phòng ấm áp, gần như đã khô lại.

...Thành ý ở trong đó? Hoa mai K nheo mắt. Chẳng lẽ —— “kỵ sĩ tiền nhiệm” không phải đến vì Karasuma Renya, mà là đến vì hắn?

Hắn lấy được thông tin từ Karasuma, rồi dầm mưa nửa đêm tới đưa cho hắn?

Hoa mai K bắt đầu lật lại mọi việc trong đầu. Hắn nhớ lại khi đối phương mới vào phòng, hình như định mở ba lô, nhưng bị hắn ngăn lại. Sau đó, hắn cũng quên luôn sự tồn tại của nó.

Nếu đối phương thật sự là muốn quay về —— thì… cũng không phải không thể tha thứ.

Nếu “kỵ sĩ tiền nhiệm” biết quay đầu, hắn sẵn sàng cho cậu một cơ hội đứng lại bên cạnh mình.

Dòng suy nghĩ lướt qua như tia chớp, Hoa mai K cúi đầu nhìn đứa trẻ mắt hồ ly, cuối cùng thả cậu trở lại giường:

“…… Được. Cho tôi xem cái mà ngươi gọi là ‘thành ý’ đi.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc