Tôi Muốn Chạy Trốn Khỏi Cốt Truyện Conan !!!

Chương 57

Trước Sau

break

Nhưng Kuroba Kaito không có thời gian tiếp tục suy nghĩ — thời gian gấp rút, không cho phép cậu cân nhắc quá kỹ về tương lai lúc này.

Đối mặt với áp lực từ một chiếc bom đang đếm ngược, cậu không còn để tâm đến việc có bị lộ thân phận hay không. Kuroba Kaito giơ cánh tay đứa trẻ lên, dùng tư thế chuẩn xác ném ra lá bài Poker, đôi mắt nheo lại, nhắm thẳng mục tiêu!

Một tiếng xé gió vang lên, một vệt trắng vụt qua không trung, lá bài cắt chính xác vào đoạn băng dính cố định phía trên quả bom.

Hộp bom hình vuông theo đó rơi xuống, phần đáy bị dán băng dính nên không rơi thẳng xuống sàn mà giống như dây thường xuân, lủng lẳng trong không trung. Asahi Yuaki kịp thời đỡ lấy, nhẹ nhàng tháo nó xuống.

Asahi Yuaki ôm chặt hộp bom trong tay, ngồi xếp bằng dưới sàn, chăm chú nhìn màn hình con số màu đỏ đang từng chút từng chút lùi về sau.

Phải hủy kích hoạt quả bom này như thế nào... Nếu động tay tùy tiện sẽ gây nổ thì sao... Trong tình huống không có công cụ chuyên dụng, liệu có thể tận dụng thứ gì phía trên hộp bom để phá huỷ nó hay không…

Những từ khóa vừa hình thành trong đầu, một loạt kiến thức như bị kích hoạt, lập tức ùa về từ nơi sâu thẳm của trí nhớ.

Bộ não vốn ngày thường chỉ chất đầy bánh mì và dưa hấu, đến thời khắc quan trọng vẫn có thể hoạt động vượt công suất — giống như ổ bánh mềm mại tưởng chừng trống rỗng, nhưng khi tách ra lại thấy đầy ắp nhân bên trong.

Một vài kiến thức không biến mất, chỉ là bị chôn vùi. Chúng như kho báu hay hài cốt bị lấp, chỉ cần đào đủ sâu, chắc chắn sẽ lại thấy ánh sáng.

Asahi Yuaki khẽ cụp mắt xuống, trong đầu đã nhanh chóng phác thảo ra vài phương án xử lý. Có điều… liệu thời gian còn lại có đủ không thì cậu chưa thể chắc chắn.

Khi thay bộ âu phục trắng này, cậu từng sờ thấy bên trong túi có một con dao đặc dụng được sử dụng trong kỹ thuật quân sự. Lúc này nó sẽ phát huy tác dụng.

Chỉ là — ngay khi cậu vừa lấy công cụ ra và chuẩn bị hành động, tay chạm phải một chỗ nhô lên ở đáy hộp.

Cậu xoay nhẹ hộp bom, lật mặt không có màn hình đếm ngược lên, thì phát hiện một bảng chốt có ký hiệu rõ ràng: bên trái là nút [ MỞ ], bên phải là [ TẮT ], mà lúc này chốt lại đang ở vị trí [ MỞ ].

Asahi Yuaki: “……?”

Khoan đã, chẳng lẽ loại bom này chỉ cần chuyển chốt sang bên kia là có thể tạm ngừng hoạt động?

Kuroba Kaito thấy cậu đột ngột dừng tay thì giật mình, lập tức thò lại gần: “Sao rồi?”

“Hư hư thực thực, khảo nghiệm lòng người đây mà.” Asahi Yuaki giơ hộp bom lên cho cậu nhìn: “Tiểu Hắc, cậu nghĩ cái nào là nút tắt thật sự?”

Kuroba Kaito: “?”

Cái gì vậy trời? Thời buổi nào rồi còn có bom tự mang công tắc bật tắt? Thứ này khác xa với tất cả những gì cậu từng thấy, thật là lừa người quá đáng mà!

Nhưng mà…

“Nếu chốt bên kia mới là nút kích nổ thì sao, anh Liệt Ba ?” Đôi mắt lam của Kuroba Kaito hơi nheo lại.

Câu hỏi rất hay. Asahi Yuaki lập tức rụt tay lại. Quả thực, chuyện không thể đơn giản như vậy được — biết đâu đây chỉ là cái bẫy, chuyển nhầm bên sẽ trực tiếp kích nổ thì sao?

Cậu rút con dao công nghệ cao ra, hít một hơi thật sâu. Thôi thì… cứ thử phá vỏ ngoài trước đã.

Asahi Yuaki đặt hộp bom xuống sàn, nghiêng lưỡi dao, dùng lực ấn lên, định cạy nắp hộp ra ——

Nhưng chỉ nghe một tiếng “keng” vang lên, vỏ hộp không hề suy suyển, còn lưỡi dao thì gãy đôi!

Cả hai đồng loạt nhìn về phía tiếng động.

Lưỡi dao gãy văng xa đến tận 5 mét, cuối cùng cắm phập vào một trái dưa hấu nằm ở đầu khoang thuyền, trông như một món đồ cosplay từ một lễ hội nào đó.

Asahi Yuaki muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn buột miệng: “Ách… cos cưa điện cẩu phiên bản dưa hấu cũng không tệ ha?”

Kuroba Kaito: …Đây là lúc để nói mấy câu như vậy sao?!

Màn hình đếm ngược đã vào 14 phút cuối, tình hình ngày càng cấp bách. Mà công cụ đã hỏng, hộp bom thì cứng như thép, đến cả dao đặc dụng cũng không đụng vào nổi — vì sao cái hộp này lại kiên cố đến vậy chứ??

Tim Kuroba Kaito đập thình thịch không ngừng.

Trong khoang thuyền chỉ còn lại hai người bọn họ, cậu thậm chí có thể nghe rõ tiếng máu chảy trong tai mình.

Giờ phải làm sao?

“……” Kuroba Kaito cắn chặt môi, ngẩng đầu nhìn sang thì thấy Asahi Yuaki vẫn bình thản, thậm chí có vẻ rảnh rỗi.

—— Asahi Yuaki đúng là vẻ mặt ung dung thật, nhưng không phải vì thản nhiên, mà vì cậu đang… mở làn đạn bình luận.

Công cụ thì hỏng, thời gian thì cạn, trên thuyền còn có cả tiểu học sinh — một khung cảnh ngàn cân treo sợi tóc như vậy, rõ ràng là dấu hiệu của tình tiết chính!

Dù sao thì, tới nước này rồi, chi bằng xem xem làn đạn có gợi ý gì không.

Thế là Asahi Yuaki quyết định nhìn làn đạn:

[ Vì sao lại có đặc tả dao cắm trên đầu dưa hấu, đây là chào mừng cosplay “Cưa điện cẩu phiên bản sóng kỳ tháp” à hahaha, Asahi thế mà cũng chơi mấy trò cứng tay này, biên kịch cẩn thận bị kiện nha —— ]

[ Thấy bom đặt vậy là biết không ai kiểm tra thiết kế trước, làm ẩu quá! Cái chốt mở lộ thiên đằng sau luôn đó trời!! ]

[ Tôi nghĩ trọng tâm mấy tập này không phải quả bom, phía sau còn vụ án giết người ở bếp chưa giải quyết kìa ]

[ Trời ạ, nửa tập trước nói về vụ đầu bếp tự tay cắt vỏ dưa hấu làm vỏ sủi cảo, tiểu Hắc biết được liền tức giận rút dao giết người — tôi tuyên bố đây là vụ án giết người kỳ lạ nhất rồi ]

Asahi Yuaki:?

Bảo sao cậu lại ăn trúng nhân vỏ dưa hấu, thì ra đầu bếp thật sự bao một cái!

Nhưng mà, cũng đâu đến mức phải giết người a a a!!

[ Tôi cũng thấy trọng tâm không nằm ở việc phá bom, gần đây án bom nhiều quá rồi, chắc cái này chỉ là cái cớ để Asahi và Kid giao lưu, rồi phát hiện điều gì đó ]

Khoan đã. Nhìn đến dòng này, Asahi Yuaki hơi nhíu mày, cảm thấy mọi việc không đơn giản như tưởng tượng.

Gì mà cậu và Kid tăng cường giao lưu…

Khoan đã, cậu có quen Kid sao? Rốt cuộc siêu đạo chích Kid ở đâu rồi?

Một ý nghĩ thoáng hiện lên trong đầu cậu.

Ngay sau đó, mấy dòng bình luận khác lại hiện lên:

[ Mau chụp màn hình lại, hồ ly mặc tây trang trắng quá đẹp trai, đối đầu tiểu Kid thấy mà cưng xỉu luôn! ]

[ Cậu bé này chẳng phải chính là Kid rồi còn gì ha ha ha ha ]

[ Danh thám tử tiểu học Conan và siêu trộm tiểu học Kid, lại còn có cả Hồ Ly Ngoại Truyện! ]

Asahi Yuaki: “……”

Nhìn thấy những dòng chữ trôi nổi trên màn hình, Asahi Yuaki lập tức xác nhận suy đoán trong đầu: Tiểu Hắc hóa ra chính là KIid, mà Kid thật sự là một đứa trẻ?! Còn mặc đúng bộ đồ của cậu nữa!

Cậu còn nhớ rõ lúc trước có nghe Suzuki Sonoko nói, Kid là một thanh niên cao ráo, vóc dáng gầy gò. Vì để tránh bị lôi vào cốt truyện chính, lần này đi du lịch, Asahi Yuaki đã quyết định không nói chuyện với bất kỳ người lạ nào.

Nhưng tại sao Kid lại biến thành trẻ con, còn mặc đồ của cậu chứ?!

Người trẻ tuổi này thật không có đạo đức võ lâm, chơi chiêu quá lố! Nhân vật chủ tuyến lại chơi cosplay hoán đổi trang phục, đúng là siêu cấp vô lại rồi còn gì!

Nhưng mà —— thôi được. Giờ thì Asahi Yuaki đã hiểu vì sao tên nhóc này lại cứ nhìn chằm chằm vào bộ đồ mình đang mặc. Hóa ra là hai người họ đã… mặc nhầm đồ nhau.

Người lớn biến nhỏ, trẻ con hóa lớn, đúng là logic nghịch đảo của thế giới thần kỳ này.

Asahi Yuaki suy nghĩ tản ra một lúc. Cậu vẫn còn nhớ rõ điểm mấu chốt mà bình luận vừa nãy đề cập đến: quả bom này là loại có thiết kế nút tắt rất đơn giản, thậm chí không có cả cơ chế bẫy nào bên trong.

Hơn nữa, hiện trường còn có một nhân vật trọng yếu của tuyến truyện chính, chắc chắn không thể nào chết lãng xẹt như thế được. Có khi nhân vật chủ tuyến còn là lá bùa hộ mệnh bảo đảm cho sự an toàn ấy chứ.

Vậy thì không vấn đề gì cả. Asahi Yuaki đưa tay ra — chỉ cần tắt quả bom này là xong. Nhưng mà… rốt cuộc ai lại rảnh rỗi đến mức đặt bom ở đây chứ?!

Kuroba Kaito lập tức để ý đến động tác định nhấn nút của Asahi Yuaki, giật mình hoảng hốt, vội vàng ngăn lại: “Anh đang định làm gì đó?!”

“Asahi Yuaki nghiêm túc đáp, “Ấn nút [TẮT] để tắt nó đi. Anh tin đây là một quả bom thành thật, biết giữ lời.”

Kuroba Kaito: …… Không, đây đâu phải chuyện có tin hay không đâu! Đây là bom thật đó a a a ——

Câu phản bác vừa lên đến cổ họng, suýt nữa thì bật ra thành tiếng.

Nhưng rồi khi cậu thấy ánh mắt Asahi Yuaki cong lên đầy bình thản sau chiếc khẩu trang, nụ cười nhẹ như đã liệu trước mọi việc, Kaito lại chậm rãi buông tay xuống, không ngăn cản nữa.

Người trước mặt rõ ràng không phải người bình thường. Hẳn là sẽ không hành động lỗ mãng mà làm gì đó vô nghĩa. Những lời ban nãy chắc chỉ là để giảm bớt không khí căng thẳng mà thôi.

Một kẻ mặc đồ hồ ly như cậu ta, chắc chắn đã có sẵn cách tháo ngòi quả bom này.

Trong đầu Kuroba Kaito quay cuồng đủ thứ suy nghĩ. Cậu gắt gao dán mắt vào ngón tay thon dài của Asahi Yuaki, định xem cậu ta định làm gì để vô hiệu hóa quả bom.

—— “Cạch.”

Chỉ nghe một tiếng vang khẽ, Asahi Yuaki đã đem quả bom gắn lại vào phía có ghi chữ [TẮT].

Kuroba Kaito: “?!”

Ngươi không phải anh em à!!!

Trái tim cậu giật thót, suýt nhảy lên khỏi cuống họng!

May mà, sau vài nhịp thở dài dằng dặc, trong khoang không có chuyện gì xảy ra.

Trên màn hình, con số đếm ngược đỏ rực lập tức dừng lại. Vài giây sau, màn hình nhấp nháy rồi hoàn toàn tối đen, chuyển sang chế độ tắt nguồn.

Nguy cơ bom nổ, tạm thời được giải trừ.

“……” Kuroba Kaito nhịn thở nãy giờ cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Được rồi, coi như là lựa chọn đúng.

Nhưng chưa kịp thở xong hơi thứ hai, màn hình quả bom lại sáng lên, lập tức khởi động một đợt đếm ngược mới!

Lần này, thời gian từ 12 phút ban đầu nhảy vọt lên… 90 phút. Làm mới thời gian phát nổ theo kiểu vừa thực vừa ảo?!

Asahi Yuaki ngẩn người. Cậu cứ nghĩ nút [TẮT] là tắt thật, ai dè lại chỉ là reset lại thời gian.

Cúi đầu nhìn hộp bom, lần này Asahi Yuaki không còn dám đưa tay ra lần nữa.

Cảm giác như nếu còn đụng tới nút [BẬT], rất có thể sẽ cho nổ banh cả cái thuyền.

Nhưng mà 90 phút… chắc là đủ để hai người họ rời khỏi nơi này và tìm người chuyên xử lý bom thôi —— chỉ cần… tìm được lối ra.

Mà nói mới nhớ, nơi này đúng là rộng một cách khó hiểu.

Hiện tại, cả Asahi Yuaki và Kuroba Kaito vẫn chưa tìm được cầu thang nào để leo lên tầng trên… Chẳng lẽ cứ phải mắc kẹt ở đây?

Bên trong khoang tàu có mấy dây dưa hấu leo, nhưng toàn mọc sát đáy sàn, không có cây nào leo cao để cậu dùng “truyền thống leo cây” mà biến thân thành khỉ leo lên trên.

Đầu óc xoay vòng tìm cách, Asahi Yuaki mở miệng hỏi: “Diều lượn của siêu trộm Kid hiện giờ còn hoạt động được không? Em mang anh đi tìm thiết bị đi, rồi chỉ anh cách sử dụng.”

Kuroba Kaito đang mải nghĩ cách leo lên, bỗng nghe thấy câu hỏi ấy, suýt nữa buột miệng đáp lời theo phản xạ.

May mà cậu kịp nuốt lại, chớp mắt một cái, dùng giọng trẻ con nói: “Cái gì cơ, anh Đại Liệt Ba? Không biết người đó là ai đâu, chưa từng nghe tên, em không biết làm gì hết!”

Asahi Yuaki cầm hộp bom trong tay, nhìn thẳng xuống Kuroba Kaito đang ngồi trên mặt đất.

Từ lúc biết thân phận đối phương qua bình luận, cậu đã thấy việc diễn kịch giữa hai người này trở nên vô nghĩa rồi.

Dù gì cả hai đều mặc nhầm đồ của nhau, ai cũng biết rõ người kia là giả, chẳng thà thành thật nói chuyện, tạm thời trao đổi thân phận.

—— Dù sao thì, đây cũng là tình huống đặc biệt rồi.

Asahi Yuaki bèn nói thẳng: “Anh hẳn phải biết dùng diều lượn chứ, Kid. Hoặc ít nhất, giờ đang mặc bộ đồ của tôi, thì anhphải biết cách dùng chứ?”

Chiếc khẩu trang mỏng che đi nụ cười khẽ trên môi cậu, đôi mắt hạ thấp ánh nhìn, lộ ra vẻ bình thản mà lại có phần sâu thẳm.

“……” Phía sau lưng Kuroba Kaito bắt đầu lấm tấm mồ hôi lạnh. Dù gương mặt vẫn nở nụ cười ngây thơ kiểu trẻ con, ánh mắt lam sắc kia đã trở nên cảnh giác hẳn.

Cậu cố bắt chước giọng điệu trẻ con của Conan: “A… liệt liệt, anh đại liệt ba nói gì vậy?”

“Asahi Yuaki lắc đầu: “Đừng gọi tôi là anh đại liệt ba.”

Sau đó nghiêm túc nói, “Thật ra, để tôi giới thiệu lại. Tôi là… trứng cuộn chà bông.”

Kuroba Kaito: “?”

Gì cơ? Trên đầu cậu như hiện ra một dấu chấm hỏi khổng lồ.

“Ý tôi là ——”

Asahi Yuaki nửa ngồi xuống, không phí thêm thời gian vô nghĩa. Cậu chỉ vào bộ đồ Kuroba Kaito đang mặc – bộ có hình nụ cười và mẫu bánh mì đặc trưng – rồi nói:

“Nhìn kỹ đi, đây là bánh mì trứng cuộn. Kid, cậu đang mặc đồ của tôi. Hai chúng ta… đã mặc nhầm đồ của nhau!”

Kuroba Kaito trừng to mắt, bộ não thông minh của cậu hiếm khi lâm vào trạng thái "lỗi hệ thống".

Cậu hơi há miệng, lắp bắp:

“…… Sao có thể chứ? Nếu cậu là con nít… làm sao lại lớn lên chỉ sau một đêm được??”

Asahi Yuaki thản nhiên đáp:

“Vậy cậu không phải cũng có thể thu nhỏ chỉ sau một đêm sao?”

Kuroba Kaito còn định vùng vẫy vài câu cuối cùng:

“Tôi không phải, tôi không ——”

“Asahi Yuaki vỗ vai cậu, nhẹ giọng nói:

“Chính vì tôi lớn lên, cậu thu nhỏ lại, nên mới xảy ra chuyện mặc nhầm quần áo, đăng nhập nhầm tài khoản. Hiểu chưa, người anh em? Đã mặt đối mặt trộm tài khoản rồi, cũng không cần giấu nhau nữa, đúng không?”

Kuroba Kaito không đáp lời, vẻ mặt lộ rõ vẻ cứng đờ.

“Thôi thì nói thật một câu vậy,” Asahi Yuaki nhún vai, “Tôi là uống thuốc mà thu nhỏ, còn việc biến lớn trở lại thì…”

Giọng cậu kéo dài ở cuối câu, hơi lộ ra chút do dự.

Cho đến lúc này, nguyên nhân khiến cậu "biến lớn" lại thật ra cũng không rõ ràng lắm.

Asahi Yuaki hồi tưởng lại đoạn bình luận lướt nhanh lúc nãy:

[Không phải Asahi đã uống thuốc biến thành nhóc con sao, sao giờ lại bự con lên sân khấu được vậy!]

[Ủa khoan, chẳng lẽ lỡ uống nhầm thuốc của Lão Bạch? Tiệc tối hôm nay còn có cả Lão Bạch à??]

[Hiện trường chỉ có rượu nho thôi mà, lấy đâu ra thuốc của Lão Bạch? Trước đó còn thấy Dưa Hấu cầm ly nước trái cây gì đó, chẳng lẽ có liên quan?]

[Không lẽ là tác dụng phụ của Dưa Hấu ?]

[Thật hay đùa vậy trời, mắc cười quá, bộ truyện này biến thành truyện hài rồi sao ha ha ha】]

[Nói nghiêm túc, nếu Asahi chủ động thu nhỏ thì cậu ấy chắc cũng đã chuẩn bị kế hoạch biến lớn lại.

Tôi đoán cậu ấy có thuốc giải gì đó trong tay. Còn nhớ tập trước có cảnh cắt ngang bệnh viện không?

Ai cũng tưởng sắp giới thiệu loại rượu mới gì đấy, mà sau lại không thấy nhắc tới nữa, nên chắc không liên quan đến nhà máy rượu đâu.]

[…… Mấy đoạn bình luận này, nửa chừng là tự biên luôn rồi]

[Aaa đúng rồi, tôi nhớ ra tập đó! Là bác sĩ Kitamura phải không?]

[Có ấn tượng. Bác sĩ Kitamura lúc ấy cầm một hộp nhỏ, có vài viên thuốc, mà trên màn hình lại hiện hình ảnh Asahi phiên bản trưởng thành]

[Chẳng lẽ bác sĩ Kitamura có thuốc giải? Hình như anh ta cũng đang tìm Asahi thì phải?]

Đọc đến đó, lòng Asahi Yuaki giật thót. Cậu suýt nữa đã quên mất Kitamura Kazuhata – vị khách sộp từng mua dưa hấu của cậu.

—— Trước kia anh ấy từng nhờ mình nhập một đợt hàng, hình như còn có hẹn ước gì đó nữa.

Thế mà sau khi thu nhỏ, cậu lại quên bẵng chuyện này! Nghĩ đến đó, Asahi có chút áy náy.

Thật ngại cho bác sĩ Kitamura đã đợi lâu, giờ mình biến lớn rồi, lát nữa rảnh phải giao hàng tận nơi cho tử tế.

Còn chuyện thuốc giải… Asahi mơ hồ nhớ trong trí nhớ trước đây có nhắc đến Kitamura là thiên tài về dược học, nhưng chẳng lẽ trùng hợp vậy luôn? Không lẽ người cứu mình lại đúng là anh ta?

Vậy thì… hơi bị chính diện quá, quá giống nhân vật quan trọng rồi!

Cảm giác này không hợp với phong cách “người qua đường” của cậu cho lắm, vẫn nên tin vào thị trường dưa hấu chính thống thì hơn.

Dòng suy nghĩ bay xa một lúc, Asahi nhanh chóng thu lại tinh thần, chắt lọc ra một câu trả lời đơn giản cho Kuroba Kaito về chuyện "biến lớn".

“—— Có thể là do dưa hấu , tôi đoán vậy.”

Dù sao thì dưa hấu cũng có tác dụng thanh nhiệt giải độc, giải được độc thu nhỏ thì cũng… hợp lý quá đi chứ! Cậu tự thấy lời giải thích này thật tròn trịa.

Kuroba Kaito: “……”

Gương mặt cứng đờ của Kuroba Kaito khẽ giật, sau đó chỉ lộ ra nửa con mắt, như đang cực lực nhịn cười.

Này, nói gì thì cũng nên nghĩ cho hợp lý một chút chứ! Dưa hấu mà cũng gán được vào đây thì đúng là có lệ quá đáng rồi.

Kuroba Kaito không tin mấy vào chuyện dưa hấu thanh nhiệt giải độc, nhưng dù sao thì… cậu cũng tạm tin phần đầu lời Asahi nói —— rằng hai người đã tráo đổi thân phận.

Tóm lại, cậu không diễn vai “nhóc con” nữa.

“Được rồi, tôi hiểu rồi.” Kuroba Kaito gãi gãi đầu, mái tóc rũ rượi rơi xuống trán, đôi mắt lam ngẩng lên sáng rõ:

“Giờ việc quan trọng là xử lý cái quả bom này đã, mau tìm đường bay lên thôi.”

Asahi Yuaki gật đầu:

“Chuẩn luôn.”

Ánh mắt cậu đảo quanh một vòng:

“Ở đây không có thang hay đường leo thẳng lên. Nếu muốn rời khỏi, chắc phải men theo chỗ tôi… hoặc chỗ cậu rơi xuống mà trèo lên lại. Cậu còn nhớ vị trí chứ?”

“Ừm, đại khái nhớ.” Kuroba Kaito gật đầu, “Qua chỗ tôi đi. Tất cả đồ đạc tôi mang theo đều bị rơi xuống, kể cả thiết bị thu nhỏ. Thân thể trẻ con vác không nổi, nên tôi để hết lại đó.”

“Được.” Asahi Yuaki đồng ý, tay ôm chặt hộp bom đang đếm ngược từng giây.

Lúc đi ngang qua một chỗ có con dao bị bắn văng vào tường, cạnh đó là cưa máy và một trái dưa hấu, Asahi Yuaki chợt dừng lại, nghiêng đầu đề nghị:

“Hay cậu thử ăn một miếng dưa hấu da xem? Biết đâu lại biến lớn?”

“Thôi khỏi.” Kuroba Kaito từ chối ngay, cậu không muốn làm gì quá đà lúc này.

Rồi buột miệng bổ sung:

“Nếu ăn xong mà biến lớn thật, thì quần áo biết sao giờ? Đại huynh à, lúc đó ai sẽ trần như nhộng đây?”

“……Là chà bông cuộn trứng.” Asahi nhỏ giọng lẩm bẩm, cũng âm thầm rút lại đề xuất ban nãy.

Không thể phủ nhận, Kuroba Kaito hồi phục rất nhanh. Giờ bọn họ chỉ có đúng một bộ quần áo người lớn, nên dù có biến hình thì cũng nên đợi lúc ra ngoài đã.

Hai người lần mò trong bóng tối trên khoang thuyền. Hộp bom đếm ngược là nguồn sáng duy nhất, ánh đỏ lập lòe soi rọi lối đi.

Họ đi qua một đường ống dài hun hút, cuối cùng cũng tới được một khoảng đất trống.

Ban đầu Asahi Yuaki không thấy gì, mãi đến khi Kuroba Kaito lục lọi trong một góc và lôi ra vài thứ được giấu kỹ, cậu mới để ý.

“*Cậu cất hết mọi thứ ở đây à?”

“Tất nhiên.” Kuroba Kaito đáp, “Thu gom vật phẩm, xoá dấu vết là kỹ năng cơ bản rồi.”

Asahi Yuaki chú ý thấy một bộ đồng phục phục vụ khách – có lẽ là trang phục Kuroba Kaito dùng để giả dạng nhân viên phục vụ lên du thuyền.

Giờ thì đã có lại quần áo người lớn, chỉ tiếc là không còn dưa hấu bên cạnh! Biết vậy lúc nãy nên cắt một miếng mang theo mới phải.

Asahi Yuaki thả lỏng suy nghĩ một lúc, trong đầu bất chợt nảy ra một ý tưởng ngớ ngẩn: nếu bây giờ mình từ chỗ này lăn ra đất, biết đâu lại có một “anh hùng cứu mỹ nhân” từ trời giáng xuống vì quả dưa hấu?

"Chính là cái này."

Giọng nói của Kuroba Kaito kéo Asahi Yuaki trở về thực tại. Cậu quay sang nhìn thì thấy Kuroba Kaito đang nâng một vật gì đó trông như đã được gấp gọn lại.

Kuroba Kaito mở vật đó ra — trông như một chiếc túi nén khí, nhưng bên trong là một cánh diều trắng muốt, phần đuôi được làm rất tinh xảo, kiểu dáng mềm mại mà sống động, được thiết kế theo phong cách khí động học.

"Đẹp thật đấy, cậu tự thiết kế à?" Asahi Yuaki đưa tay vuốt nhẹ phần bạc sáng bóng, ánh mắt đầy ngưỡng mộ. Con người luôn không có giới hạn trong việc theo đuổi cái đẹp.

"A, không, không phải tôi." Kuroba Kaito lắc đầu.

Thứ này ban đầu được thiết kế bởi quản gia nhà cậu, sau đó được người hàng xóm bên cạnh nâng cấp lại, mới trở thành phiên bản như bây giờ.

Ngày đầu tiên cậu sử dụng nó khi hành động, do chưa quen, cộng thêm vấn đề kỹ thuật ở phần cánh, nên lúc quay về đã bị rơi thẳng vào ao nhà hàng xóm. Nhờ vậy mà thân phận của cậu bị lộ.

Người hàng xóm đó là một cô gái ngồi xe lăn chạy điện màu xám, mắt vàng kim sáng lấp lánh. Cô tên là Gui , họ thì không rõ, hình như là Kitamura gì đó.

Gui rất ít khi ra ngoài, dường như có vấn đề về trí nhớ, hầu như không giao tiếp với ai. Cô sống nhờ vào khoản trợ cấp đều đặn mỗi tháng, ngày thường chỉ ở nhà làm thiết kế.

Quản gia nhà Kuroba Kaito khá quý cô bé ấy, mỗi lần đi mua đồ đều mang thêm phần cho cô, cũng hay quan tâm giúp đỡ.

Gui có năng khiếu thiết kế cực kỳ xuất sắc, khả năng thực hành cũng mạnh. Sau đó cô đã chủ động nâng cấp thiết bị cho Kuroba Kaito — và chiếc diều lượn này là thành quả đó.

"Cậu buộc nó vào lưng, lao thẳng ra phía trước là được. Lúc đầu cánh diều sẽ gấp lại, có thể lướt qua khe hở trên nắp kia." Kuroba Kaito giải thích. "Giữ thăng bằng và tâm trạng ổn định là quan trọng nhất." Nói đến đây, cậu ngước mắt nhìn Asahi Yuaki, "Cậu không sợ độ cao đấy chứ?"

"Không sao cả," Asahi Yuaki vui vẻ nhận lấy, bắt đầu mặc thiết bị lên người, "Tôi không sợ, vì từng học lái máy bay rồi."

Cách cậu nói câu “từng học lái máy bay” cứ như đang nói mình biết làm bánh rán vậy.

Kuroba Kaito: “?”

Lần cuối cậu nghe ai đó nói biết lái máy bay là vị thám tử trứ danh nào đó cơ mà... Không lẽ giờ học lái máy bay đã trở thành kỹ năng phổ biến rồi sao?

"Cậu học lái máy bay ở đâu vậy?" Kuroba Kaito nhịn không được hỏi.

"Hawaii đó."

Kuroba Kaito thoáng nhớ lại — hình như vị thám tử kia cũng từng nói là học ở Hawaii.

Hawaii rốt cuộc là nơi gì mà ai cũng học được lái máy bay ở đấy vậy trời!?

Chỉ mất vài phút, Asahi Yuaki đã gắn xong diều lượn, kiểm tra lại khẩu trang và kính gọng đơn của mình. Cậu trao hộp bom vuông cho Kuroba Kaito rồi bế cậu nhóc lên tay.

Asahi Yuaki ngẩng đầu nhìn lên phía trên — đỉnh đầu có một nắp đóng lại. Chỉ cần mở nắp, là có thể bay vút ra ngoài.

"Cậu bị đánh bất tỉnh ở đâu vậy?" Asahi Yuaki hỏi để chuẩn bị hạ cánh đúng chỗ.

"Gần nhà vệ sinh." Kuroba Kaito đáp. "Nhưng sau đó, lúc còn mơ mơ màng màng, hình như tớ bị kéo đi một đoạn nữa... nên cũng không chắc là bị thả xuống chỗ nào."

"Vậy chắc chúng ta sẽ không trở thành mấy anh hùng WC rồi," Asahi Yuaki cười nói đùa.

Cậu hít sâu một hơi, ánh mắt kiên định nhìn về phía cái nắp — đã đến lúc họ phải xông ra ngoài.

Sau bếp nhà ăn trên du thuyền.

Khác với mọi khi, hôm nay nơi này tập trung rất đông người. Mori Kogoro thì đang ngủ gục trên ghế như thường lệ, lần này đúng thật là... tự gục.

Một người đàn ông trung niên mặc đồ đầu bếp quỳ rạp dưới đất, nước mắt giàn giụa:

"Tôi không muốn giết cậu ta, thật sự! Tôi chỉ là nổi giận nhất thời thôi... Tôi không ngờ đồ đệ mình lại lấy vỏ dưa hấu thay cho hồ lô để lừa kiểm định! Tôi chỉ muốn dạy cho nó một bài học, nhưng nó lại dám đánh lại tôi... nên tôi lỡ tay... tôi thật sự không cố ý..."

Edogawa Conan bước ra từ phía sau Mori Kogoro, nét mặt cậu đầy nặng nề.

Dù biết rằng mọi chuyện lớn đều bắt nguồn từ những điều nhỏ nhặt... nhưng vì cái vỏ dưa hấu mà giết người ư?

"Đều là lỗi của dưa hấu đầu đường (vỉa hè) cả! Nó không nên mọc ra ở đây! Đó là sai lầm!!" — người đầu bếp trung niên kia gào lên trong cơn cuồng loạn.

Chưa kịp để ai phản ứng, ông ta đã bò tới, dùng sức nhổ quả dưa từ bức tường bên cạnh, rồi mở rộng nắp sàn, định ném quả dưa hấu xuống.

Nhưng còn chưa kịp ném thì — vút — một bóng trắng lao ra từ bên trong, va trúng ông ta!

Quả dưa hấu văng khỏi tay, bay lên không rồi rơi xuống đất vỡ toang, ruột hồng ngọt ngào tung tóe khắp nơi.

Mọi người đều bất giác thốt lên kinh ngạc. Sau đó, tất cả cùng ngẩng đầu nhìn lên.

"—— Siêu đạo chích Kid!!?"

Ở một góc khuất, Gin đứng im lặng lặng lẽ.

Hắn đến đây để quan sát hành tung của Shinichi— vì biết nếu muốn ngăn bom trên con tàu khổng lồ này, chi bằng đi thẳng vào cốt lõi: theo sát kẻ hành động.

Âm thanh quả dưa vỡ khiến Gin theo phản xạ nhìn sang. Thấy trên sàn là quả dưa đã chín, hắn lập tức nghi ngờ.

Dưa đầu đường vốn đều là dưa xanh, chưa từng thấy quả nào chín tới mức vỡ ra như vậy.

Chỉ có một khả năng...

Gin ngẩng đầu, nhìn lên thân ảnh trắng giữa không trung.

Dù còn xa, nhưng màu tóc nâu và đôi mắt vàng kim kia, cùng phong thái nhẹ nhàng quen thuộc — rõ ràng là...

... Asahi Yuaki?

Gin trầm ngâm. Cái tên này sao lại giả dạng siêu trộm?

—— không, chính xác thì... tại sao cậu ta lại quay về hình dạng người lớn?

Đôi mắt xanh sẫm của Gin khẽ nheo lại, tạm thời gác những nghi ngờ ấy sang một bên. Hắn tập trung quan sát.

Hắn thấy Asahi Yuaki đang ôm một đứa trẻ trong lòng — tay đứa trẻ cầm một chiếc hộp vuông, mặt trên là bộ đếm ngược.

… Bom?

Cách đó không xa, Shinichi mấp máy môi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc