Tôi Muốn Chạy Trốn Khỏi Cốt Truyện Conan !!!

Chương 22

Trước Sau

break

Chú ý thấy đối phương bước lên, Gin lập tức cảnh giác, cả người căng cứng. Trong lòng hắn dâng lên một cảm giác vừa kích thích, vừa thất vọng — như thể đang chờ đợi một trận đánh lớn, lại cũng sợ rằng nó sẽ không xảy ra.

Môi mỏng mím chặt, ánh mắt lạnh lùng. Ngón trỏ đặt sẵn trên cò súng, sẵn sàng bóp cò bất cứ lúc nào.

Không diễn nữa sao? Hay là không nỡ ra tay? Chỉ tiếc, không chỉ biểu cảm mà cả hành động của đối phương cũng quá mức trực tiếp, không hề có chút kế hoạch nào đáng nói.

Gin hừ lạnh trong lòng, ánh mắt dõi theo thiếu niên tóc nâu đang từ từ tiến lại gần. Năm bước, bốn bước, ba bước… Khi chỉ còn hai bước, người kia dừng chân — rồi bất ngờ… mở quạt thông khói bên cạnh.

Gin: "?"

Bình luận: [?]

Bình luận: [Gì vậy trời? Asahi, không phải cậu đến để đánh nhau à? Mở quạt hút khói làm gì!!]

Chiếc quạt hút khói kiểu cũ vang lên rầm rầm, luồng gió mạnh như một đôi tay vô hình quét sạch làn khói trắng, kéo thẳng vào trong ống hút.

Gin thậm chí còn chưa kịp nhả khói, khói thuốc vừa phả ra đã bị hút sạch sẽ.

Chiếc quạt vận hành với công suất tối đa, đến mức luồng gió còn khiến đầu thuốc cháy nhanh hơn.

Đáng ra phải chậm rãi tận hưởng điếu thuốc, vậy mà giờ đây lửa cháy bùng bùng, tàn đỏ lập lòe như muốn cháy đến tận tay. Tàn thuốc rực sáng, bốc lên từng chút một bằng mắt thường cũng thấy rõ.

Gin: “……”

Hắn mặt không biểu cảm, lặng lẽ dập thuốc bằng tay. Dù sao động tác này trông vẫn còn dễ chịu hơn là phải cúi người tắt cái quạt.

Gió từ cửa sổ và chiếc quạt đan vào nhau. Mái tóc dài màu bạc của Gin bay tung giữa không trung. Hắn ném đầu thuốc, một tay đè vành mũ, cố gắng giữ cho bản thân không bị phân tâm thêm.

Thanh âm của hắn ta trầm thấp, mang theo một chút lạnh lẽo:

“Ngươi với hắn... bắt đầu thân thiết từ khi nào?”

…Quả là một sai lầm ngớ ngẩn khi hỏi câu này. Gin bật cười lạnh trong cổ họng.

“?” Nhưng Asahi Yuaki chẳng hiểu đầu đuôi ra sao. Trong đầu cậu thoáng hiện lên cụm từ chủ tuyến quân và dưa hấu một cách khó hiểu.

Nhưng nghĩ lại, cậu thấy không hợp lý. Trước mắt người này gần như chưa từng gặp hắn vài lần, làm sao lại biết được chuyện giữa hắn với chủ tuyến quân và dưa hấu ?

Rõ ràng ba người bọn họ hiện tại đang bí mật cắm trại ở trạm đông cơ mà!

Nhận ra ánh mắt của người đàn ông tóc bạc đang dừng trên mắt mình, Asahi chợt hiểu — đối phương đang nói tới tên học sinh thích khách ban nãy.

“Bắt đầu thân thiết?” Asahi thấy cách dùng từ này thật kỳ quặc. Cậu với tên đó cơ bản không hề quen biết, mọi chuyện đều là do đối phương tự quen thân trước!

Bình luận bắt đầu xôn xao bàn tán mối quan hệ giữa Asahi Yuaki và tên thích khách quốc tế. Asahi cảm thấy đầu mình muốn nổ tung, huống hồ phía trước còn có một tên đại lão xã hội đen nguy hiểm đang chất vấn.

Thế là cậu nói nhanh:

“Chỉ mới quen sơ sơ, căn bản không thân.”

“Không thân?” Gin nhớ lại ánh mắt và biểu cảm ban nãy — rõ ràng không giống kiểu dửng dưng. Hắn lạnh lùng nhìn chằm chằm Asahi, đôi mắt như lưỡi dao sắc lẻm.

“Nhưng vừa rồi, ngươi rất để ý.”

“Dĩ nhiên tôi để ý!” Asahi đáp ngay, cảm xúc còn chưa nguôi. Vết đau trong lòng vẫn nhức nhối, cơn tức giận lấn át cả sợ hãi. Cậu bực bội nói to:

“Cái tên đó cầm mất đũa của tôi rồi!”

Gin: “?”

Bình luận: [?]

Asahi nói tiếp, giọng đầy oán trách:

“Đó không phải là đôi đũa bình thường.”

Gin khẽ nheo mắt. Không bình thường? Là thiết bị truyền tin ngụy trang? Hay USB chứa thông tin mật? Tên nhóc này lại dám nói thẳng ra như vậy?

“Kia là đôi đũa phiên bản giới hạn, màu caramel bánh mì, không sản xuất nữa! Tôi vẫn luôn dùng nó để ăn cơm… cảm giác rất ấm áp…”

Ánh mắt Asahi rạng rỡ:

“Tôi nhất định phải tìm lại tên đó, đòi lại đôi đũa caramel bánh mì của tôi!”

Gin: “.”

Bình luận: [.]

[ Gì vậy trời, sao đột nhiên chuyển sang hài vậy! ]

[ Mọi người bình tĩnh! Bộ chính chủ tuyến này vẫn hay bẻ lái kiểu này mà! ]

[ Đây là phản kịch bản rồi, cảm giác mình vừa hiểu sai mọi thứ (khóc) ]

[ Asahi tuy cà rỡn nhưng chắc chắn có ý đồ! Chắc chắn đang đánh lạc hướng Gin rồi… ]

[ Ủa mà cũng có lý, chuyện cái đũa chỉ là cái cớ, thật ra là muốn tìm lại tên thích khách! ]

[ Đúng rồi! Vừa làm dịu địch ý của Gin, vừa tỏ rõ rằng mình không phản bội tổ chức, khôn ghê! ]

[ …Đọc quá bình luận dài quá , tạm ngưng, hóa ra nãy giờ mình không hiểu gì cả… ]

Asahi Yuaki lướt mắt qua dòng bình luận dài dằng dặc:

“……”

Tìm một đôi đũa thôi mà cũng phân tích được nhiều vậy sao!?

Phía trước, ánh mắt của Gin vẫn dán chặt lên người cậu.

Hắn đánh giá từng chút biểu cảm nhỏ nhặt, cuối cùng xác định tên này đang nói thật. Đối với đôi đũa, cậu đúng là chấp nhất như con nít với món đồ chơi yêu thích.

Sự nghi ngờ tạm thời rút lui.

Gin mặt lạnh như tiền.

Nobuko đã trốn thoát, hắn còn nhiệm vụ khác cần hoàn thành. Gin không nấn ná thêm, lập tức quay người rời đi.

Đêm đã khuya. Gió mùa thu lạnh buốt luồn qua từng lớp áo. Gin khoác áo gió đen, ngồi vào chiếc Porsche 356A. Trong xe tối om, đèn trần chưa bật.

Hắn mở điện thoại, thấy có một email mới gửi đến — từ K.

Từng là Hoa Mai K, giờ chỉ còn là K. Người trẻ tuổi, hiện là người duy nhất đứng đầu tổ chức.

Ánh sáng từ màn hình điện thoại hắt lên gương mặt hắn. Biểu cảm Gin vẫn lãnh đạm như thường. Hắn cúi mắt, mở bức thư.

[ Trong nhiệm vụ lần này ở Tokyo, cậu có gặp Kỵ Sĩ không? Nói cho tôi biết tình hình hiện tại của hắn. —— K ]

“……”

Gin nhìn chăm chăm vào màn hình điện thoại, nơi hiển thị bưu kiện vừa được một người gửi đến.

Phông nền trắng, chữ đen, từng dòng hiện lên trong khung văn bản cuối cùng đang nhấp nháy.

Ngón tay hắn dừng lại trên bàn phím nhưng không lập tức gõ trả lời.

Đôi mắt màu xanh lục sẫm, sắc bén như dã thú, khẽ ngước lên, ánh nhìn xuyên qua khung cửa sổ phía trước, dừng lại trên con đường lớn vắng tanh.

Hiện tại là đêm khuya. Đầu đường không một bóng người.

Trời đầy mây. Khu này đèn đường dường như trùng hợp bị hỏng, vẫn chưa được sửa chữa, khiến cảnh vật xung quanh mờ mịt, như bị phủ bởi một lớp sương mù xám xịt.

Nếu đúng lúc này có ai bật một que pháo hoa trên bậc thềm phía trước, thì đó sẽ trở thành điểm sáng rực rỡ nhất trong màn đêm — cũng đồng thời là mục tiêu dễ thấy nhất.

Gin châm một điếu thuốc, khói phả ra từ kẽ răng lan mờ khắp không gian khép kín của xe Porsche. Một ký ức nào đó chậm rãi hiện về cùng màn sương mờ ảo ấy.

“Lộc cộc—!”

Liên tiếp tiếng súng nổ vang lên bên tai. Ánh lửa từ nòng súng vẽ lên đêm tối những đường sáng dữ dội.

Gin không chớp mắt, cánh tay bất ngờ vươn ra như rắn độc, nhắm chuẩn vị trí đối phương vừa khai hỏa, cực nhanh và cực kỳ chính xác, liên tiếp bắn ra mấy phát.

“Đoàng! Đoàng! Đoàng!”

Âm thanh ngắn ngủi qua đi, bên kia đột nhiên im bặt. Gin biết hắn đã bắn trúng mục tiêu.

Hắn đang núp sau một đống công sự đổ nát. Vũ khí mang theo gần như đã dùng gần hết. Gin cởi phăng áo khoác dài vướng víu, lộ ra phần thân trên mặc đồ bó sát màu đen.

Đây vốn là một nhiệm vụ bí mật “Đen Ăn Đen”, nhưng đồng đội đi cùng lại bất ngờ phản bội, bị kẻ địch mua chuộc ngay trước giờ hành động.

Cũng chính vì vậy, nhiệm vụ lẽ ra lặng lẽ rút lui nay biến thành cuộc chiến sống còn.

Ba người: một kẻ phản bội, một người vừa bị hắn ta bắn chết nát đầu, và Gin – kẻ cuối cùng còn sống sót.

Trong tình cảnh tồi tệ, Gin là người đầu tiên nổ súng giết chết tên phản bội, sau đó giành lấy tài liệu quan trọng mà nhiệm vụ yêu cầu. Nhưng việc rút lui giờ lại là chuyện khó.

Kẻ địch bố trí dày đặc, lại có nguồn tiếp tế vũ khí gần như vô hạn. Còn Gin? Vũ khí anh ta mang theo đã gần cạn sạch.

Gin liếc nhìn hộp đạn cuối cùng trong tay, vuốt nhẹ như đang kiểm tra số lượng, cũng như đang chạm đến ranh giới của cái chết. Sau đó, hắn bình tĩnh thay đạn.

Ngoài khẩu súng đã gần hết đạn, hắn còn hai quả lựu đạn treo bên hông, cùng một con dao găm cất ở ống chân. Hết thảy tài sản trong tay chỉ còn thế.

Gin rút dao, lưỡi thép phản chiếu ánh lạnh lẽo như băng. Hắn đã chuẩn bị sẵn cho một trận cận chiến tàn khốc. Dù không thể rút lui, hắn cũng sẽ như con sói cùng đường, cắn xé kẻ địch đến cùng.

Trong khoảnh khắc ấy, hai bên bất ngờ lặng im. Bóng tối phủ dày, không có lấy một tia sáng.

Trời nhiều mây, đèn đường hai bên đều bị bắn vỡ từ sớm, giờ phút này nơi đây tối như hũ nút, mùi thuốc súng vương vất khắp nơi càng khiến không khí thêm ngột ngạt.

Đột nhiên, không xa phía trước, một ánh sáng nhấp nháy lóe lên.

Ánh sáng bùng lên đột ngột, sắc vàng lấp lánh.

Gin hơi nheo mắt, trong khoảnh khắc hít thở ngắn ngủi, hắn nhận ra — đó là một cây pháo hoa.

Ai lại châm pháo hoa trong bóng tối thế này?

Chính là điểm sáng rõ ràng nhất trong màn đêm — một mục tiêu hoàn hảo.

Ngay lập tức, tiếng súng rền vang, nhắm thẳng vào hướng pháo hoa!

Lợi dụng khoảnh khắc đối phương phân tâm, Gin bật người lao khỏi nơi ẩn nấp.

Phát đạn cuối cùng gần như đoạt mạng kẻ địch, hai quả lựu đạn bị ném ra nổ tung, phá hủy nửa tòa nhà bỏ hoang.

Bê tông, gạch đá sụp đổ chắn ngang đường, tạo ra một khoảng trống ngắn ngủi. Gin lợi dụng thời cơ thoát ra, lao đến bên một chiếc xe, mở cửa ghế phụ và ngồi xuống.

“Lái đi.” – Gin trầm giọng ra lệnh.

Không cần nói thêm, chàng trai mắt cáo ngồi ghế lái lập tức đạp ga, chiếc xe lao vút đi như tên bắn.

Đó là xe chống đạn đã qua cải tiến, tốc độ cực cao. Tay lái cũng là người rất giỏi.

Sau khi vượt qua bốn năm khu phố, họ cuối cùng cũng cắt đuôi được kẻ địch.

Gin có thương tích. Phần lớn là vết xước do đạn sượt qua, còn có vài vết cắt do mảnh kính vỡ khi hắn nhảy khỏi cửa sổ. May mắn là không có viên đạn nào ghim vào người.

Hắn dùng hộp thuốc trong xe để sơ cứu qua loa, rồi ném tài liệu vừa giành được trong nhiệm vụ cho người thanh niên lái xe.

“Chà, vẫn hoàn thành nhiệm vụ à? Không hổ là anh.” – Thanh niên mắt cáo bật cười. Tập tài liệu đập vào người cậu rồi rơi xuống sàn. Cậu không giận, chỉ liếc qua gương chiếu hậu nhìn người đàn ông tóc bạc, khuôn mặt u ám – “Sao vậy? Tâm trạng không tốt à?”

“Người cậu chọn… lại là kẻ cấu kết với phe địch. Hửm?”

“Khi được chọn, gã còn chưa phản bội mà. Theo tin nhắn cậu gửi, hẳn là do lần này ra ngoài mới bị phe địch dùng tiền mua chuộc, sao lại trách tôi?”

Thanh niên cười nhạt, nhún vai, “Nếu hắn đã không phản bội sớm, cũng không phản sau, cứ chọn đúng lúc anh làm đội trưởng thì trở mặt, vấn đề nằm ở đâu chắc anh cũng rõ —”

Cậu chưa kịp nói hết câu, thì Gin đã giơ tay trái lên, hướng thẳng vào cậu khẩu Beretta.

Thanh niên mắt cáo thoáng liếc qua nét mặt người kia, lập tức im miệng. Một lát sau, hắn khẽ hỏi:

“Anh thực sự nổi giận?”

Gin bật cười lạnh, giọng nói mang theo âm điệu châm biếm, không hề trả lời câu hỏi:

“Sao thế, công việc của Kỵ sĩ nhà cậu không gấp sao?”

Thanh niên mắt cáo sững lại vài giây. Đến lúc này cậu mới nhận ra – nhiệm vụ lần này vốn không phải của Gin, mà là của cậu cùng một người khác…

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc