[Rè...]
[Chào mừng đến với... A-đắc... lạc-tư...]
[Phân cảnh LV1 chính thức bắt đầu.]
Tim Hứa Khả Vọng giật nảy một cái, cô siết chặt tay Tạ Nguyệt: "Cậu với A Vi mang hành lý về phòng ngay, tôi với Văn Thải đi siêu thị mua đồ!"
Cô có linh cảm, nếu bây giờ không mua, sẽ không bao giờ còn kịp nữa.
Hải Thị sở hữu khu làng đại học lớn nhất cả nước với tám ngôi trường hội tụ. Trước đây, khu ký túc xá của các trường vốn thông nhau, nhưng sau hàng loạt vụ ẩu đả liên trường, các đại học đã vạch rõ ranh giới, thậm chí cùng nhau chi tiền xây dựng những bức tường vây cao vút.
Đó cũng chính là lý do khiến nhóm của Hứa Khả Vọng không thể trèo tường thoát ra ngoài.
Mỗi khu ký túc xá đều có một siêu thị mini do người quen của hiệu trưởng mở. Khi Hứa Khả Vọng và Văn Thải chạy đến nơi, bên trong đã chật cứng người, còn chủ tiệm thì chẳng thấy đâu.
Có vẻ ngoài họ ra, những người khác cũng đã nghe thấy thứ âm thanh máy móc kỳ lạ kia, đồng thời phát hiện ra trường học đã bị phong tỏa nên mới đổ xô đến đây nhanh như vậy. Khu vực đông đúc nhất là quầy thực phẩm, tiếng cãi vã, tranh giành đồ đạc vang lên hỗn loạn.
Hứa Khả Vọng dáng người mảnh khảnh, cô im lặng lách qua từng khe hở giữa đám đông. Thừa dịp mọi người còn đang mải cãi vã, cô bắt đầu thu gom điên cuồng.
Nếu trường học không sớm mở cửa, siêu thị chắc chắn sẽ không có hàng mới, vì vậy phải ưu tiên thực phẩm có hạn sử dụng dài. Ánh mắt cô đảo nhanh trên kệ, tay thoăn thoắt vơ lấy sáu túi lớn mì ăn liền, chẳng cần biết vị gì, cứ ăn được là lấy. Sau đó là xúc xích, thịt đóng hộp và các loại thực phẩm khô ở tầng trên cùng.
Văn Thải đứng sau bức tường người, chỉ thò một bàn tay ra để tiếp ứng đồ từ Hứa Khả Vọng.
Khi những khoảng trống trên kệ hàng lộ ra, đám đông mới sực tỉnh. Nhưng chưa kịp để họ nổi giận, Hứa Khả Vọng đã như một con cá chạch lách khỏi đám đông biến mất.
"Mẹ kiếp, đứa nào vơ bèo gạt tép thế? Đến cả mì vị gà hầm nấm mà cũng lấy sạch à?"
"Giờ này còn kén cá chọn canh cái gì? Không nhanh tay thì đến bã cũng chẳng còn mà húp đâu. Đói vào thì vị gì cũng thành cao lương mỹ vị hết!"
"Này mấy ông phía trước, lấy ít thôi, để cho người sau một đường sống với chứ!"
Tiếng quát tháo chói tai khiến Văn Thải kinh hồn bạt vía, chỉ sợ ai đó nổi khùng lên đánh nhau rồi vạ lây đến mình. Trong khi đó, Hứa Khả Vọng giống như một chiếc máy vận chuyển vô tình, thoăn thoắt len lỏi, lần nào trở ra tay cũng đầy ắp đồ.