Tôi Làm Con Gái Toàn Thời Gian Trong Truyện Thời Đại

Chương 23 : Cuộc xem mắt tình cờ - Tôi đến để xem mắt, chứ không phải để làm thuê cho anh...

Trước Sau

break

Phía bên kia, Trần Mộc Miên đi cùng Quý Du và Vu Hiểu Nguyệt, đưa chuyến kỷ tử cuối cùng của buổi sáng đến nơi hong khô rồi mới lên xe về sân nhỏ.

Mới làm có một buổi sáng mà cô đã mệt đến mức cánh tay không nhấc lên nổi, cơm chẳng buồn ăn, chỉ muốn về phòng lăn ra ngủ. Hơn nữa nắng buổi sáng tuy không độc như giữa trưa nhưng cũng làm da mặt cô đỏ ửng lên. Xem ra cô cũng phải quấn khăn như các bà các chị thôi, ở ngoài đồng thì xinh đẹp chẳng đáng một xu.

Trên đường đi, thấy Trần Mộc Miên gật gù như gà mổ thóc, Vu Hiểu Nguyệt mỉm cười quan tâm: "Có phải sáng nay cháu làm hăng quá không, giờ trông buồn ngủ quá rồi kìa."

"Chiều nay ra đồng cháu cứ quan sát tư thế và tốc độ của mấy người làm lâu năm ấy. Việc này nhìn thì đơn giản nhưng cũng có mẹo cả đấy." Vu Hiểu Nguyệt gợi ý cho cô. "Nếu chỉ cậy sức làm bừa thì cái thân hình nhỏ nhắn của cháu không trụ được lâu đâu."

Trần Mộc Miên ngáp một cái, ngoan ngoãn gật đầu. Cô thực ra đã chuẩn bị tâm lý rồi. Ở nhà còn có thể lười biếng trước mặt bố mẹ, làm một lát là chạy về nấu cơm. Chứ giờ đi làm thuê, không chỉ phải làm từ sáng đến tối mà thu nhập còn gắn liền với số lượng hái được. Sáng nay nhìn người ta cứ sọt này sọt kia chở đi, trong lòng cô không tránh khỏi sốt ruột.

Giờ được nghỉ ngơi, đầu óc mới tỉnh táo lại. Ở đây lương cao, dù một ngày cô chỉ hái được bằng một nửa người thạo việc thì một tháng cũng kiếm được không ít, nhà cô cũng chưa đến mức phải dựa vào cô để kiếm tiền. Cô ra ngoài coi như đi mở mang tầm mắt cũng chẳng sao, không việc gì phải làm khó bản thân. Nghĩ thông suốt rồi, cô không còn chi li từng đồng một hai nữa, quyết định cứ từ từ thôi, mới bắt đầu đi làm mà đi làm đúng giờ là giỏi lắm rồi.

Về đến sân nhỏ, Trần Mộc Miên chào cô Vu một tiếng rồi về phòng nghỉ ngơi, chiều ngủ dậy mới đi ăn cơm.

Món cô Vu để lại trong nồi cho cô vẫn còn ấm nóng, cà chua xào trứng đơn giản và thịt xào ớt ăn với cơm trắng, cạnh bàn còn đặt một chùm nho đã rửa sạch. Trần Mộc Miên nhìn mâm cơm mà thấy cảm động, bèo nước gặp nhau mà cô Vu lại tốt với cô như vậy, sau này cô phải giúp đỡ việc nhà nhiều hơn để san sẻ bớt cho bà.

Bảy giờ tối, trời vẫn còn sáng trưng, các công nhân vẫn đang hăng say làm việc. Trần Mộc Miên cũng chuyển từ khu vực buổi sáng sang một khu vực khác, đang máy móc hái kỷ tử thì tai chợt nghe thấy những âm thanh và từ ngữ quen thuộc.

"Nông trường nhà tôi đã mở được nhiều năm rồi, phần lớn là trồng kỷ tử..."

"... Mỗi năm kỷ tử chín hai đến ba lần... Chỉ mùa hái mới cần tuyển đông người..."

Đây chẳng phải là lời Quý Du nói lúc giới thiệu với mình hôm qua sao? Anh ta lại tuyển thêm người mới à?

Trần Mộc Miên xách sọt nhỏ âm thầm "rùa bò" về hướng đó, lờ mờ nghe ra đối phương là một cô gái.

Phía bên kia, Quý Du đúng là đang giới thiệu nông trường cho một cô gái, chỉ có điều không phải công nhân mới mà là đối tượng xem mắt mới của anh – Tần Mộ Nhã.

Cô gái đó mặc một chiếc váy liền trắng, thắt ruy băng hoa nhí ở eo, mái tóc dài mượt xõa tự nhiên trên vai, chân đi đôi giày da nhỏ tinh tế. Rõ ràng là đã ăn vận rất kỹ lưỡng, kết quả là Quý Du dẫn cô đi dạo nông trường thì thôi đi, đằng này còn nhét một cái sọt vào tay cô: "Dù sao giờ chúng ta cũng rảnh, hay là vừa làm vừa chuyện trò đi."

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc