Sau khi tôi tắm xong quay về, đúng lúc điện thoại di động đổ chuông. Ôn Nhu gửi tin nhắn qua. Tôi cầm lên xem, đột nhiên cảm thấy mất mát.
Ôn Nhu nói, Trương Lệ khuyên cô ấy nên ở Long Hổ Sơn chuyên tâm tu hành, đừng liên lạc với bên ngoài.
Về phần bức ảnh tôi chụp ngày đó, Ôn Nhu đã giúp tôi xác định, đúng là Kim Đan, có thể ăn trực tiếp. Nhưng mà, Kim Đan là cách gọi của yêu quái. Còn nhân loại chúng tôi lại quen gọi là Yêu Đan.
Có điều cách gọi không quan trọng. Quan trọng là chỉ có lợi chứ không có hại cho thân thể. Tôi đọc xong lời này cũng đã yên tâm.
Tôi lấy Kim Đan ra, nhìn trái ngó phải, cũng không có lập tức ăn ngay. Bây giờ lỡ như xảy ra vấn đề thì cũng không có ai giúp tôi gọi 120. Hay là đợi đến ngày mai, ban ngày đi tìm nơi có người rồi ăn.
Sáng hôm sau, lúc tôi thức dậy, cả người ướt đẫm mồ hôi. Không thể không nói, căn phòng này quả thật rất nóng.
Tôi tắm rửa qua loa rồi cầm Kim Đan đi tới công viên ven hồ Minh Nguyệt.
Không biết Kim Đan có đắng không? Tôi không dám nhai mà dùng nửa chai nước khoáng uống vào bụng. Kim Đan vừa xuống bụng, tôi lập tức cảm giác cơ thể xuất hiện biến hóa.
Nóng!
Nóng quá!
Nóng đến muốn nổ tung!
Tôi cúi đầu nhìn cơ thể mình, làn da khắp người đỏ rực, giống như bất kỳ lúc nào cũng có thể bốc cháy. Nhất là ở phần ngực, cả trước lẫn sau đều như có hai ngọn lửa đồng thời thiêu đốt. Mà hai ngọn lửa này còn sắp va vào nhau.
“Không xong rồi!”
“Không chịu nổi nữa!”
Tôi chạy đến bờ hồ, tung người nhảy lên, phóng thẳng xuống hồ nước.
“Mau nhìn kìa, có người nhảy hồ!”
“Chắc là mấy người thích bơi lộ thiên thôi!”
“Không biết nữa, để lát nữa xem anh ta tự bơi lên hay nổi lềnh bềnh lên.”
“Đúng! Nếu tự bơi lên thì gọi trật tự đô thị tới, còn nếu nổi lềnh bềnh lên thì gọi cho nhà tang lễ.”
“Ha ha, cậu ác miệng thật đấy!”
Lúc này tôi đang chìm sâu dưới đáy hồ. Chỉ có như vậy tôi mới cảm thấy trong người dễ chịu hơn chút.
Nhắc tới cũng lạ, tôi đang ở cách bờ ít nhất cũng mười mấy mét, hơn nữa người tôi đang ở dưới đáy hồ sâu ba mét. Vậy mà tôi lại nghe rõ tiếng người nói chuyện trên bờ, giống như đang nói chuyện bên tai tôi vậy.
Tôi mở mắt ra nhìn, càng ngạc nhiên hơn. Nước hồ Minh Nguyệt cũng không phải dạng trong veo, vậy mà tôi lại có thể nhìn rõ đàn cá đang bơi và rong biển trong nước. Hình như ăn Kim Đan xong, cả thính lực và thị lực của tôi đều tăng lên rất nhiều.
Về phần có còn hiệu quả nào khác nữa không, trước mắt tôi đang ngâm mình trong nước nên vẫn chưa có cơ hội nghiệm chứng…
Hai ngọn lửa ở ngực còn đang bốc cháy hừng hực, hai ngọn lửa này càng lúc càng đến gần nhau, cuối cùng va vào nhau. Hai ngọn lửa đằng trước và sau lưng hoà thành một thể. Trong chốc lát, hổ khẩu của tôi rung lên dữ dội. Tôi cảm giác máu huyết cả người như đang sôi lên, trong cơ thể tràn ngập sức mạnh vô cùng vô tận.
“Chẳng lẽ…”
Tôi chợt nhớ đến quyển thư tịch không tên trong đạo viện của Triệu Thành Khôn. Lộ tuyến của hai ngọn lửa mạnh mẽ này gần như đồng nhất với hai mạch Nhâm Đốc. Hơn nữa hiện tại hai ngọn lửa mạnh này đã hòa làm một.
“Không lẽ hai mạch Nhâm đốc của tôi đã được khai thông?”
Ùng ục ùng ục…
Rất nhanh, nước hồ xung quanh tôi bắt đầu sôi lên.
Đám cá đang bơi trong nước hoảng sợ bơi ra xa tôi, tranh nhau nhảy khỏi mặt nước. Quá trình này kéo dài khoảng mười phút đồng hồ.
Cuối cùng, cơ thể và cảm xúc của tôi dần dần bình phục, sau đó tôi bơi lên mặt nước, nhìn lại thì thấy ven bờ có rất nhiều người đang vây quanh, tất cả đều đang chỉ trỏ, thảo luận ầm ĩ. Tôi cũng không muốn trở thành nhân vật công chúng nên vội bơi qua bờ bên kia hồ Minh Nguyệt. Bên đó không có chỗ đậu xe, rất ít người.
Tôi ngẩng đầu lên nhìn thoáng qua, nói đúng ra, chỉ có hai người. Một ông lão đang câu cá và một ông chú mặc âu phục màu đen đeo kính râm.
Tôi tiếp tục bơi sang bờ bên kia. Ông chú mặc âu phục chợt phát hiện ra, trên mặt lộ vẻ đề phòng, chắn ở trước mặt ông lão câu cá, đè giọng nói:
“Bát gia cẩn thận, người này xuất quỷ nhập thần, khí thế hung hãn, sợ là không có ý tốt.”
Lúc này tôi còn cách bọn họ khoảng mấy chục mét. Nhưng mà đối thoại của đối phương vẫn không thoát khỏi tai tôi.
Ông lão nhìn thoáng qua tôi rồi nói: “Là phúc thì không phải họa, là họa thì tránh cũng không khỏi.”
Lúc tôi chỉ còn cách hai người kia khoảng mười mét, ông chú mặc âu phục siết chặt hai quả đấm, cả quá trình ông ta cứ nhìn chằm chằm tôi, trán đổ mồ hôi “tích tát”, trông như đang rất căng thẳng.
Tôi ngược lại chẳng có cảm giác gì, đi lên bờ, vuốt mặt, hất tóc cho bớt nước rồi rời đi.
Chờ tôi đi thật xa rồi, ông chú mặc âu phục sau lưng mới thở phào một hơi, nói: “Bát gia, tên này thật kỳ lạ, vô hình trung, giống như tạo cho người ta cảm giác áp bách rất lớn.”
Ông lão sâu xa nói: “Trường Giang sóng sau đè sóng trước, hậu sinh khả úy!”
Tôi rời khỏi công viên ven hồ Minh Nguyệt, trở về chung cư.
Trên đường đi, tôi phát hiện một hiện tượng rất lạ. Trên thân mỗi người đều có một luồng khí, hoặc trong suốt, hoặc đục ngầu, còn có một số rất ít có màu tối.
“Chẳng lẽ đây chính là thuật xem khí trên quyển sách kia.”
Trong quyển sách không tên ấy có tổng cộng năm mục: thuật xem khí, trận pháp phong thủy, phù chú, thuật châm cứu và Bảy Mươi Hai Lộ Âm Dương Thủ.
Tôi suýt chút nữa đã quên những thứ này. Giờ tôi đã khai thông hai mạch Nhâm Đốc, liền vội vàng rà lại trí nhớ. Nếu tôi thật sự có thể học được nội dung trên sách thì tương lai sẽ dễ kiếm tiền hơn. Tôi đến cổng khu chung cư, đang định mua ít giấy vàng và bút lông luyện tập vẽ bùa. Bốn mục còn lại rất khó nghiệm chứng, trước tiên chỉ có thể thử cái này. Nhưng tôi sờ vào túi rồi chợt ngớ ra. Tôi đóng tiền thuê nhà xong, trên người còn tổng cộng hơn một ngàn đồng. Hôm qua tôi tiện tay đã rút hết thành tiền mặt, bỏ trong túi, giờ mò vào túi thì lại không thấy. Chắc chắn là lúc bơi lội đã đánh rơi.
“Chết tiệt!”
Tôi hận chính mình, sao lại không cẩn thận như vậy? Bây giờ trên dưới người tôi chỉ còn một đồng xu duy nhất, chỉ đủ để mua một cái bật lửa.
May mà trong xe vẫn còn xăng, đủ để chạy hai trăm cây số, trước tiên tôi có thể chạy taxi thuê kiếm chút tiền trang trải cuộc sống. Tôi lập tức về thay một bộ quần áo sạch sẽ rồi tiếp tục làm lại nghề cũ.
Tôi chạy taxi một ngày, kiếm được ba trăm bảy mươi tệ. Cuối cùng lúc tôi chuẩn bị kết thúc công việc, đúng lúc đi ngang qua nghĩa trang công cộng Phòng Sơn.
Lòng tôi khẽ động. Hay là đưa Tôn Kiều về?
Thứ nhất cô ta có thể giúp tôi hạ nhiệt độ phòng xuống, thứ hai tôi có thể dùng cô ta để luyện tập, thử xem tôi vẽ bùa có linh không.
Nhưng mà, tôi cũng không thể nói cho cô ta biết, nếu không cô ta nhất định không chịu. Thôi thì cứ kiếm cớ lừa cô ta qua…
Tôi đậu xe ở cổng, đi bộ vào khu nghĩa trang.
Tôi dùng thuật xem khí quan sát, thấy trong nghĩa trang có rất nhiều khí đen lượn lờ, hoặc đậm hoặc nhạt, khắp nơi đều là mấy thứ lượn lờ.
Tôi đi thẳng đến trước bia mộ Tôn Kiều, hắng giọng một tiếng: “Cô Tôn có đó không?”
Tôn Kiều rất nhanh đã đi ra, thấy tôi rõ ràng là rất bất ngờ, hỏi: “Có chuyện gì không?”
Tôi nói: “Trước đó lúc ở bờ sông chẳng phải có một gã đạo sĩ tà đạo muốn bắt cô sao, bây giờ ông ta lại ngo ngoe muốn động.”
Tôn Kiều khó hiểu: “Sao anh biết?”
Tôi nói dối: “Tôi có một người bạn ở Giang Nam, tin tức của anh ta rất nhanh nhạy.”
Tôn Kiều nhớ lại một chút rồi hỏi: “Không phải là tên mập đen đúa lần trước chứ?”
Tôi gạt qua: “Là ai không quan trọng. Quan trọng là, chúng ta phải phản kích. Lần trước ông ta không chỉ muốn bắt cô mà còn lừa gạt tôi, thù này nhất định phải báo.”
Tôi Kiều hơi tỏ vẻ coi thường nhìn tôi: “Chỉ bằng anh… với tôi ấy hả?”
Tôi ra vẻ nắm chắc nói: “Chỉ dựa vào hai chúng ta chắc chắn không đủ, nhưng sau lưng tôi vẫn còn một bà xã Quỷ Vương.”
“Anh nói là Trịnh bà bà?”
Hai mắt Tôn Kiều sáng lên, mặt đầy mong đợi nói: “Trịnh bà bà cũng tham gia sao?”
“Chắc chắn rồi.”
Tôi gật mạnh đầu: “Bằng không sao tôi lại tới tìm cô.”
Tôn Kiều nói thẳng: “Nói đi, kế hoạch lần này của anh là gì, tôi cam đoan sẽ dốc hết toàn lực phối hợp với anh.”
Tôi làm bộ nhìn đồng hồ, nói: “Khuya lắm rồi, như vậy đi, cô theo tôi về nhà, sau đó chúng ta từ từ bàn chuyện.”
“Được.”
Tôn Kiều không hề nghi ngờ, đoán chừng cô ta cũng không ngờ, tôi lại dám lấy danh nghĩa Trịnh bà bà đi lừa bịp khắp nơi như thế.