Tôi Là Nữ Phụ Bạch Nguyệt Quang Chết Sớm Trong Học Viện Quý Tộc

Chương 13

Trước Sau

break

Trẻ con lúc nào cũng hồn nhiên và thẳng thắn như vậy.

Giang Trĩ Nguyệt bị chọc cười, khẽ xoa đầu cô bé. Đúng lúc này, người hộ công trong phòng nghe thấy tiếng động liền chạy ra, kinh ngạc thốt lên: "Tiểu Điệp, sao con lại chạy ra ngoài thế này?"

Cô bé cúi gầm mặt, lý nhí đáp: "Ở trong phòng học bí bách quá, con không thoải mái. Con không muốn cứ ngồi mãi trong đó."

Người hộ công như đối mặt với đại dịch: "Hôm nay là ngày rất quan trọng, viện trưởng đã dặn các con không được chạy lung tung rồi mà."

Tiểu Điệp cắn môi, không nói gì.

Giang Trĩ Nguyệt hiểu ý ngay: "Vẫn chưa đến ngày quyên góp chính thức, lẽ nào hôm nay các phú thương đã đến làm từ thiện rồi sao?"

Cô nhi viện cần sự hỗ trợ của các giới xã hội mới có thể duy trì kinh phí. Vào những ngày cố định hàng năm, các đại gia sẽ triệu tập phóng viên đến đưa tin về sự nghiệp công ích của họ. Viện trưởng lo lắng những đứa trẻ khuyết tật sẽ làm các vị phú hào sợ hãi hoặc mất hứng, nên vào những ngày này thường không để các bé lộ mặt.

"Không phải đâu." 

Người hộ công giải thích: "Nghe nói là có nhân vật tầm cỡ nào đó sắp đến."

Ở Brandenberg thì nhân vật tầm cỡ nhiều vô kể, ba ngày hai bữa lại có người đến "trao tặng yêu thương". Giang Trĩ Nguyệt không để tâm lắm, sau khi sát trùng vết thương xong, thấy cô bé vẫn rầu rĩ, cô bèn nán lại dỗ dành, hứa lát nữa sẽ dạy bé đánh đàn, lúc này Tiểu Điệp mới nở nụ cười.

Giang Trĩ Nguyệt đẩy xe lăn đưa bé vào phòng học. Vì vậy, cô hoàn toàn không biết rằng ngay lúc này, cách một dãy hành lang, trước khung cửa sổ sát đất đối diện có một người đàn ông đang đứng, thu hết màn này vào tầm mắt.

Ánh nắng ngoài cửa xuyên qua lớp kính dày đổ lên mặt hắn, tạo thành những mảng sáng tối đan xen. Hắn hơi nghiêng người, khiến nửa khuôn mặt chìm khuất trong bóng tối.

Viện trưởng cùng một đoàn lãnh đạo đi bên cạnh, thận trọng cất tiếng: "Tần thiếu."

Tần Tứ khẽ nâng mắt. Gương mặt anh tuấn tú, nghiêm nghị và đầy vẻ lạnh lùng. Hắn ăn mặc rất chỉnh tề, tinh tế, trông không giống đến làm từ thiện mà giống một vị quan chức cấp cao đang đi thị sát hơn.

"Vừa rồi tôi nhận được điện thoại, Bạch tiểu thư nói trên đường bị kẹt xe, một lát nữa sẽ tới ngay ạ." Viện trưởng báo cáo.

Tần Tứ vẫn dửng dưng. Hắn cũng giống như Cố Triệu Dã, chẳng mấy khi có lòng trắc ẩn và cũng chẳng thích diễn kịch. Họ tồn tại trong thế giới nhung lụa của danh lợi, những khổ đau của nhân gian họ không thấy, và cũng chẳng muốn thấy.

Lần này là do Bạch Nghiên Châu chủ động đề nghị hắn cùng đến cô nhi viện. Cô ấy đã mua rất nhiều quà từ nước ngoài về cho những đứa trẻ mất cha mẹ này, năm nào vào ngày Quốc tế Thiếu nhi cô ấy cũng chuẩn bị bất ngờ cho các bé.

Tần Tứ vốn không muốn đến, nhưng không chịu nổi việc phía phóng viên đã đánh hơi được tin tức. Màn kịch này không diễn không được. Tần lão gia lo con trai giữa đường bỏ trốn nên đặc biệt phái trợ lý Lý đi theo giám sát.

Trợ lý Lý khép nép đứng một bên, không dám thở mạnh. Tần Tứ không lên tiếng, cả đoàn người xung quanh cũng chẳng ai dám mở miệng.

Ánh mắt hắn vẫn nhìn chăm chú về phía hành lang đối diện. Viện trưởng thấy vậy mới lên tiếng: "Vừa rồi là Giang tiểu thư. Cô ấy đang ở khu vực dành cho trẻ khuyết tật, những đứa trẻ ở đó đều bị khuyết tật bẩm sinh, đứa thì thiếu tay, đứa thì cụt chân…”

"Tôi hỏi bà à?" Giọng Tần Tứ lạnh ngắt, tuyệt tình.

Viện trưởng sống đến từng này tuổi, hạng người giả tạo hay thích làm màu bà đều đã gặp, nhưng chưa thấy ai lạnh lùng đến mức này. Cả người hắn tỏa ra khí thế như một tảng băng lớn, không chút biểu cảm, trầm mặc đến đáng sợ.

Hắn chỉ cảm thấy rất nhàm chán, bèn châm một điếu thuốc, dáng vẻ lười nhác nhưng đầy ưu nhã đứng bên cửa sổ nhả khói. Động tác hút thuốc cực kỳ thuần thục. Viện trưởng mấp máy môi nhưng không dám ngăn cản. Mọi khu vực có trẻ em đều cấm thuốc, nhưng quy định này rõ ràng không có hiệu lực với người như Tần Tứ.

Hắn kiệm lời vô cùng, khác hẳn với những quý tộc mà viện trưởng từng tiếp xúc, những người luôn giữ lễ nghi hoàn hảo nhưng thực chất chẳng thèm làm lấy một chút công sức mặt mũi. Không khí áp lực khiến mọi người cảm thấy thời gian trôi qua thật dài đằng đẵng.

Bỗng nhiên, một quả bóng đồ chơi lăn lông lốc đến chân Tần Tứ.

Sắc mặt viện trưởng biến đổi ngay tức khắc, bà trách cứ nhìn nhân viên bên cạnh. Nhìn qua là biết đồ chơi của trẻ con, bà đã cảnh cáo phải quản lý bọn trẻ thật kỹ cơ mà. Những quý tộc này quy tắc nhiều vô kể, không thể đắc tội được.

Cách đó không xa, một cậu bé ngồi xe lăn lỡ tay làm rơi đồ chơi, vô tình để quả bóng lăn đến chân Tần Tứ. Người đàn ông đứng đó với vẻ mặt "người lạ chớ gần", không một chút cảm xúc. Cậu bé mếu máo, suýt chút nữa thì khóc òa vì sợ.

Khi nhân viên định tiến lên nhặt bóng, Tần Tứ lại nhanh hơn một bước, hắn cúi người nhặt quả bóng lên. Mọi người đều ngạc nhiên trước hành động này, cứ ngỡ hắn đột nhiên động lòng trắc ẩn, thì thấy hắn vẫy tay ra hiệu cho cậu bé lại gần.

Hộ công đẩy cậu bé đến, Tần Tứ đưa tay ra như định trả lại quả bóng. Cậu bé mở to mắt, có vẻ rất bất ngờ: "Em cảm ơn anh…”

Giọng cậu bé nhỏ xíu, lời còn chưa dứt, ngay khi bàn tay nhỏ nhắn sắp chạm vào quả bóng thì Tần Tứ bất ngờ thu tay lại, thẳng tay ném quả bóng qua cửa sổ.

Hắn khẽ mỉm cười.

Nụ cười đó khiến tất cả những người có mặt đều cảm thấy sởn gai ốc. Trợ lý Lý thầm kêu khổ trong lòng. Tần thiếu đúng là kẻ đáng sợ nhất. Sự khắc nghiệt của hắn không chỉ dành cho một ai đó mà là sự tấn công không phân biệt, ngay cả một đứa trẻ cũng không buông tha.

Cậu bé không nhịn được, khóc òa lên nức nở. Viện trưởng lo lắng tiếng khóc sẽ chọc giận Tần Tứ, lập tức bảo hộ công đẩy bé đi.

"Chị Tiểu Nguyệt ơi, oa oa!" Cậu bé khóc không ra hơi, "Đó là… đó là quà chị Tiểu Nguyệt tặng con! Tại sao anh kia lại ném quà của con đi…”

Tiếng khóc quá lớn và đau lòng đã thu hút sự chú ý của Giang Trĩ Nguyệt. Cô đẩy cửa phòng học bước ra ngoài.

Tần Tứ gạt tàn thuốc, vừa xoay người lại đã nhìn thấy cô. Hắn hơi nhíu mày, ánh mắt nhìn từ trên cao xuống.

Giang Trĩ Nguyệt cũng nhìn thấy hắn, trong mắt thoáng hiện vẻ ngạc nhiên. Tần Tứ và Cố Triệu Dã đều giống nhau, chính xác là cái hội của Cố Triệu Dã toàn một lũ không có lòng đồng cảm. Thế giới có hủy diệt thì họ cũng chẳng thèm làm người tốt việc tốt đâu, bao nhiêu năm nay cô chưa từng thấy Tần Tứ xuất hiện ở cô nhi viện này.

Dù rất bất ngờ nhưng Giang Trĩ Nguyệt cũng không định chào hỏi. Cô cụp mắt xuống, đứng cạnh hộ công cố gắng hạ thấp sự hiện diện của mình hết mức có thể. Sau khi cùng viện trưởng dỗ dành cậu bé xong, cô đưa bé vào lại phòng học.

Tần Tứ nhả ra một hơi khói, gương mặt ẩn sau làn sương mờ ảo. Vẻ mặt hắn lạnh nhạt, nhưng đôi mắt đầy tính xuyên thấu kia lại đóng đinh trên người cô gái.

"Cô ta thường xuyên tới đây à?" Hắn dập tắt điếu thuốc, tùy tay vứt tàn đi, buông một tiếng cười nhạt đầy vẻ khinh khỉnh.

Viện trưởng sững người một chút rồi nhanh chóng phản ứng: "Tần thiếu, ngài đang nói đến Giang tiểu thư sao? Vâng, cô ấy là khách quen của viện chúng tôi. Ngày lễ ngày tết cô ấy đều đến bên cạnh bọn trẻ, cô ấy nhớ rõ sinh nhật của từng đứa một, bọn trẻ đều đặc biệt quý mến cô ấy ạ."

"Ồ?" Tần Tứ nhếch môi, "Vậy xem ra cô ta có vẻ rất lương thiện đấy."

Viện trưởng không đoán được tâm tư của người đàn ông này, và cũng chẳng dám đoán. Dù bà thấy kỳ lạ khi hắn lại hỏi về Trĩ Nguyệt, vốn là người dường như chẳng có chút liên quan nào đến hắn nhưng bà vẫn nhìn đồng hồ, đoán chừng Bạch Nghiên Châu sắp tới nên vội vã cáo lui xuống lầu đón tiếp.

"Tần thiếu…”

Trợ lý Lý đánh bạo tiến lên, nhỏ giọng nhắc nhở: "Lão gia đã dặn, xin ngài hôm nay nhất định phải cư xử hòa nhã với Bạch tiểu thư."
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc