Thời An cúi đầu lẳng lặng ăn cơm, tự lừa dối mình rằng chỉ cần cô không nhìn thấy anh thì anh cũng không nhìn cô.
Cho đến khi bụng no căng, cô mới uống một ngụm nước, lấy lại tinh thần rồi mở lời: “Anh Diệc Bách...”
Lục Diệc Bách không thèm nhấc mí mắt: “Nói chuyện đàng hoàng.”
Thời An: ?
Lục Diệc Bách: “… Đừng làm nũng.”
Thời An: ?
Được rồi, cô thừa nhận giọng mình vừa rồi có hơi buồn nôn một chút.
“Muốn gì?” Lục Diệc Bách hỏi.
Thời An vội vàng lắc đầu: “Không phải, không thiếu gì cả, chỉ là… Cái Bùa Giám Sát kia…”
Lục Diệc Bách ngước mắt nhìn cô, đôi mắt đen sâu thẳm không thấy đáy, tối tăm như biển sâu.
“Em… Em hôm nay không định ra ngoài, nên có thể thu lại được không?” Thời An bị ánh mắt đó của anh nhìn đến bất giác lắp bắp.
[Ánh mắt này nói là kẻ giết người tôi cũng tin á á á!] Thời An gào thét bất lực trong lòng.
003: […Cũng đáng sợ thật.]
Thời An có chút bồn chồn không yên.
Một lúc lâu sau.
Đầu ngón tay Lục Diệc Bách khẽ gõ nhẹ trên mặt bàn, ngay lập tức một lá bùa hiện lên giữa trán Thời An, cháy rụi ngay trước mặt cô, không để lại một chút tro tàn.
“Ngầu… Ngầu bá cháy.” Thời An khô khan khen ngợi, cảm giác như giây tiếp theo cô cũng có thể biến mất cùng lá bùa này vậy.
Đầu ngón tay Lục Diệc Bách dừng lại trên mặt bàn, như suy nghĩ một lúc rồi mới mở lời: “Ngày mai anh phải ra ngoài một chuyến, ba ngày nữa sẽ về.”
“À? Dạ dạ dạ.” Thời An ngẩn ra một thoáng, nhận ra anh thật sự đang nói chuyện với mình liền vội vàng gật đầu.
Lục Diệc Bách khẽ nheo mắt nhìn cô, ẩn chứa chút nguy hiểm trong đó: “Trước khi anh về, không được ra khỏi nhà.”
“Vâng vâng vâng được được được, em tuyệt đối tuyệt đối sẽ không bước chân ra khỏi nhà nửa bước!” Thời An giơ tay lên, nghiêm túc gật đầu.
Ngày hôm sau, buổi trưa, Thời An đã thay quần áo và bước ra khỏi phạm vi biệt thự.
003 ngay lập tức đặt câu hỏi khi cô lén lút chuồn ra khỏi biệt thự: [Lục Diệc Bách không phải không cho cô ra ngoài sao?]
Cô lấy đâu ra gan mà ra ngoài vậy?
Thời An tặc lưỡi: [Sao cậu ngu thế!]
003: ?
Thời An giải thích: [Cậu nghĩ mà xem, khi Lục Diệc Bách không có ở đây, biệt thự còn lại ai?]
003 thăm dò: [Cô?]
[Còn có dì giúp việc ba bữa nữa!] Thời An nói với vẻ tức giận vì hận sắt không thành thép: [Biệt thự của anh Diệc Bách bảo mật cao như vậy, nếu như dì giúp việc ba bữa kia là kẻ giết người, tôi có kêu cứu cũng không ai nghe thấy!]