Tôi Dựa Vào Học Tập Bành Trướng Giới Giải Trí

Chương 60

Trước Sau

break

Nói nửa ngày, cuối cùng cũng nói đến trọng điểm?

Nghe được chủ nhiệm Sử nói, trong mắt Lê Tinh Thần xẹt qua một tia hiểu rõ.

“Cái kia, chủ nhiệm, đột nhiên tôi nhớ tôi còn giáo án chưa có viết xong, Lê Tinh Thần cũng không phải học sinh lớp chúng tôi, thầy xem mà xử lý là được.”

Lúc này, mấy chủ nhiệm đảm đương làm quần chúng ăn dưa ngồi ở một bên cũng ngửi được mùi vị, vội vàng đứng từ trên chỗ ngồi lên, biểu tình trên mặt chân thành như nhau.

Nếu ngay từ đầu không biết chủ nhiệm Sử gọi các cô tới là vì cái gì, hiện tại còn nhìn không rõ thì chính là thật sự ngu xuẩn.

Đơn giản chính là cảm thấy giáo viên áp bách học sinh không tốt nên kêu các cô tới đây làm chứng.

Nếu đổi thành là học sinh khác bị chủ nhiệm Sử cùng cô An kẻ xướng người hoạ  song hoàng diễn như vậy, có khả năng đã sớm rối loạn tiếng lòng.

Nhưng Lê Tinh Thần vừa nhìn đã biết không phải quả hồng mềm gì, thần tiên đánh nhau, phàm nhân các cô không nên nhúng tay vào.

“Chủ nhiệm Sử, tôi cũng nhớ ra bên phó hiệu trưởng hỏi báo cáo, tôi còn chưa có kịp giao lên!”

“Lần này lớp chúng tôi đã tụt điểm khá nhiều, tiết sau là tiết của tôi, chủ nhiệm Sử, thầy xem, tôi cũng cần phải trở về phân tích, để biết khả năng của mấy em ấy tới đâu mà dạy.”

……

Lời nói của chủ nhiệm ban B dường như đã mở ra một cánh cửa, mấy giáo viên trong văn phòng trừ cô An cùng Đào Văn Thụy ra thì đều sôi nổi đứng lên, tìm một cái cớ, không đợi chủ nhiệm Sử phản ứng đã vội vàng rời đi.

Nếu đổi thành giáo viên khác, bọn họ cũng không phải không thể đứng chung phe, dù sao thì chủ nhiệm Sử cũng có chức lớn, nghe nói còn có bối cảnh, nhưng nếu người ông ta đối đầu là Đào Văn Thụy thì……

Mấy giáo viên lắc lắc đầu, kết quả cuối cùng thế nào, thật đúng là có chút khó nói.

“Em đang làm cái gì? Có cho em ngồi xuống sao?” Chủ nhiệm Sử bởi vì hành vi không cho mặt mũi của mấy giáo viên khác làm trong lòng không vui, ai biết vừa đảo mắt đã thấy Lê Tinh Thần nhàn nhã tìm vị trí ngồi xuống.

Tư thái thả lỏng kia, làm gì giống tư thái mà một người phạm sai lầm nên có? Vì thế ông ta nổi giận, lập tức răn dạy.

“Hủy bỏ thành tích, mới là mục đích cuối cùng của thầy đi?” Lê Tinh Thần không hề đặt chủ nhiệm Sử ở trong mắt, chậm rãi mở miệng.

“Cái gì mà mục đích không mục đích? Chỉ là bởi vì thành tích em không hợp lý, đây là trình tự bình thường!” Vẻ mặt chủ nhiệm Sử trong nháy mắt mất tự nhiên, còn có một tia hoảng hốt do bị chọc thủng.

“Bởi vì thành tích em tiến bộ nên thầy hoài nghi không hợp lý, đúng không?” Lê Tinh Thần dựa lưng về phía sau, tư thế trở nên vô cùng thả lỏng.

Trong nháy mắt đó, thậm chí làm người ta cảm thấy vị trí giữa Lê Tinh Thần cùng Sử chủ nhiệm đã thay đổi.

“Không sai.” Chủ nhiệm Sử uống ngụm nước, không biết tại sao mà ông ta cứ cảm thấy ánh mắt của học sinh này giống như là có thể xuyên thấu nhân tâm.

“Vậy thì có phải em có thể hiểu là cao trung Cẩm Trình không cho phép học sinh tiến bộ trong học tập hay không?” Lê Tinh Thần nhếch môi, trong giọng nói có một tia mê hoặc.

“Đương nhiên…… Ai nói? Đừng nói bậy!” Chủ nhiệm Sử theo bản năng gật đầu, sau đó mới phát hiện không đúng.

Cái gì mà gọi là không cho phép học sinh tiến bộ trong học tập?

Lời này nói ra ông ta còn có thể làm chủ nhiệm khối sao?

“Nhưng hành vi của thầy lại không phải nói như vậy.” Lê Tinh Thần cười tủm tỉm mở miệng.

“Không sai." Đào Văn Thụy cho Lê Tinh Thần ánh mắt tán thưởng, sau đó cười nói: “Chủ nhiệm Sử, nếu không chúng ta đến chỗ hiệu trưởng để giải quyết? Như thế có tốt hơn hay không?”

“Đến chỗ hiệu trưởng làm gì? Việc nhỏ như vậy, đáng để  làm phiền hiệu trưởng sao?” Chủ nhiệm Sử theo bản năng phản bác.

“Thật ra muốn chứng minh em không có gian lận cũng rất đơn giản, chỉ cần thầy ra để để em làm tại chỗ là được.” Lê Tinh Thần lại mở miệng, lúc Đào Văn Thụy gật đầu muốn tỏ vẻ tán đồng thì cậu lại nói tiếp: “Nhưng tại sao em phải làm như vậy?”

“Cái gì?” Đào Văn Thụy lập tức quay đầu trừng mắt nhìn Lê Tinh Thần một cái, thiếu chút nữa đã bị tức chết, đứa nhỏ này sao lại không để cho người khác bớt lo vậy chứ!

Tại sao à?

Chứng minh chính mình trong sạch không tốt sao?

“Là không muốn, hay là không dám?” Lời này của Lê Tinh Thần như là cho cô An nhắc nhở, cô ta nheo mắt nhìn Lê Tinh Thần: “Hay là chột dạ?”

Lê Tinh Thần như là không có nghe thấy giọng điệu châm chọc của cô An, ngữ khí trầm trầm:

“Bởi vì bị hoài nghi, dưới tình huống không có chứng cứ đã kêu em tới làm tam đường hội thẩm, kết thúc còn cần em tự mình chứng minh trong sạch, em thoạt nhìn như người có tính tình rất tốt sao?”

Nói đến câu sau, một cổ hơi thở uy nghiêm dần dần tràn từ trên người Lê Tinh Thần ra, chỉ một ánh mắt đã làm chủ nhiệm Sử cùng cô An cảm thấy trong lòng run lên.

Ngay cả Đào Văn Thụy cũng cảm thấy vô cùng kinh ngạc, phải biết rằng học sinh này ngày thường ở lớp học rất an tĩnh, đối với ai cũng vô cùng lễ phép, đi trên đường gặp được giáo viên cho dù có phải là giáo viên lớp mình không cậu cũng sẽ dừng lại chào một tiếng.

Vốn dĩ tưởng rằng học sinh này tính cách mềm mại hướng nội, hiện tại xem ra lão Đào ông cũng có lúc nhìn lầm.

Nếu là thần tử của Nam Nguyên Quốc ở chỗ này thì nhất định có thể nhìn ra quốc sư đại nhân tức giận.

Vốn dĩ tính tình của Lê Tinh Thần không tốt gì mấy, chỉ là sau này trở thành quốc sư, để làm tấm gương tốt cho bá tánh, tu sinh dưỡng tính, cậu mới thu liễm không ít.

Nhưng cuối cùng bị bệ hạ sủng ở trong lòng bàn tay nên đã trở thành nhân vật vô pháp vô thiên.

Nếu Lê Tinh Thần không muốn thì ai cũng đừng nghĩ ép được cậu!

Cậu đối với Tiêu Ngọc Dĩnh khó có khi kiên nhẫn được một chút là vì xem ở phân lượng mười vạn tệ, còn chủ nhiệm Sử cùng cô An thì có tư cách gì?

Nếu không phải Đào Văn Thụy còn ở đây, có lẽ Lê Tinh Thần sẽ trực tiếp trở mặt.

Không khí trong văn phòng lập tức lạnh buốt, chủ nhiệm Sử cùng cô An bị Lê Tinh Thần nhằm vào một chữ cũng nói không nên lời.

Cuối cùng vẫn là Đào Văn Thụy mở miệng trước:

“Tinh Thần, nếu không thì như này, để cô An tùy tiên ra đề, em làm bài chứng minh mình trong sạch xong thì trở về, kế tiếp cứ giao cho thầy, thầy nhất định sẽ cho em một kết quả hài lòng!”

Ông ấy vừa nói chuyện đồng thời còn không quên ra hiệu cho Lê Tinh Thần, ý bảo Lê Tinh Thần thỏa hiệp.

Trong mắt  Đào Văn Thụy, cứ giằng co như vậy cũng không phải biện pháp tốt, cuối cùng người bị hại luôn là Lê Tinh Thần.

Lê Tinh Thần nhìn nhìn Đào Văn Thụy, cuối cùng mở miệng dò hỏi:

“Nhưng kết quả như thế nào mới có thể làm em hài lòng chứ?”

“Thầy sẽ bắt chủ nhiệm Sử cùng cô An làm sáng tỏ cùng xin lỗi em trước mặt toàn trường!” Đào Văn Thụy hơi suy tư một phen, sau đó đea ra đáp án.

“Cái gì? Nghĩ cũng……” Xin lỗi trước mặt học sinh toàn trường, mặt mũi bọn họ biết để ở đâu? Hai người không chút nghĩ ngợi đã cự tuyệt.

“Cứ làm theo lời thầy Đào đi!” Còn không đợi bọn họ nói lời cự tuyệt ra miệng, ngoài cửa đã truyền đến một thanh âm uy nghiêm, còn mang theo chút tức giận.

Vừa quay đầu nhìn lại thì thấy một ông lão chống gậy đi vào, phía sau còn có một người đàn ông trung niên tầm 34 tuổi đi theo, bộ dáng cẩn thận kia, chỉ thiếu điều muốn ôm ông lão đi.

“Hiệu trưởng?”

Sau khi thấy rõ người tới, mấy giáo viên đều đứng lên, vẻ mặt kinh ngạc.

“Ừ ” Ông lão gật đầu, xem như đáp lại, sau đó nhìn về phía Lê Tinh Thần đã đứng lên: “Vị bạn học này chính là Lê Tinh Thần sao?”

“Chào hiệu trưởng, cháu là Lê Tinh Thần.” Lê Tinh Thần gật đầu, giới thiệu đơn giản với ông lão.

Không tồi.

Cố Tùy An âm thầm gật đầu ở trong lòng, không kiêu ngạo không siểm nịnh, vững vàng bình tĩnh, vừa thấy đã biết là một người trẻ tuổi không tồi.

“Hiệu trưởng sao ngài  lại tới đây?” Chủ nhiệm Sử vội vàng đi lên, muốn để cho Cố Tùy An ngồi vào vị trí của ông ta.

“Nếu không tới thì làm sao biết các người muốn lật cả trời!” Cố Tùy An đẩy tay chủ nhiệm Sử ra, chống gậy trực tiếp đi tới sô pha cạnh Lê Tinh Thần, ngồi xuống.

Hành vi  không cho chút mặt mũi này làm biểu tình của chủ nhiệm Sử  cứng đờ, đồng thời có một tia hoảng loạn.

Cố Tùy An không chỉ đơn giản là hiệu trưởng của cao trung Cẩm Trình, ai không biết Cố Tùy An là người cầm quyền nhà họ Cố, một trong sáu gia tộc lớn của thành phố H?

Ban đầu nhà họ Cố đứng đầu sáu gia tộc lớn, chỉ là sau đó đã xảy ra một vài chuyện, hơn nữa thân thể người thừa kế nhà họ Cố lại gầy yếu, lúc này mới để cho nhà họ Phó đăng đỉnh.

Ngay cả như vậy, nhà họ Cố cũng là sự tồn tại mà bọn họ không thể chạm vào, Cố lão gia tử tuổi lớn, sớm đã buôn tay chuyện ở trường học, tất cả chuyện ở ngày thường đều do mấy phó hiệu trưởng phụ trách, hôm nay sao lại cố tình đến trường học?

“Ngồi đi!”

Cố Tùy An không  để ý tới sắc mặt thảm bại của chủ nhiệm Sử, ông ấy vỗ vỗ vị trí bên cạnh mình, ý bảo Lê Tinh Thần ngồi xuống.

“Cảm ơn hiệu trưởng.” Lê Tinh Thần bị gọi cũng không chút hoảng loạn, nói lời cảm ơn xong ngồi xuống.

Nhưng trong lòng lại có một tia nghi hoặc, cho dù là nguyên thân hay là cậu thì cũng chưa từng gặp qua vị hiệu trưởng này, nhưng ánh mắt của vị hiệu trưởng này nhìn cậu lại không phải nói như vậy.

Đây là cái loại ánh mắt từ ái quan tâm chỉ có trưởng bối nhìn vãn bối mới có thể xuất hiện.

Mà từ tướng mạo của Cố Tùy An, ông ấy cũng không phải người hiền hoà gì, thậm chí trong tay còn có dính máu, cho nên thái độ này của ông ấy là có ý gì?

“Nguyên nhân gây ra tôi đã biết, vừa rồi cũng có đứng ở ngoài cửa nghe trong chốc lát, lời thầy Đào nói, tôi rất tán đồng.” Cố Tùy An nhìn về phía chủ nhiệm Sử cùng cô An, ánh mắt nghiêm khắc: “Các người đồng ý không?”

“Đồng ý.” Chủ nhiệm Sử cùng cô An còn có thể nói cái gì? Ngữ khí của Cố Tùy An căn bản chân thật đáng tin.

“Đề bài kia ra ở chỗ này đi!” Cố Tùy An nói với cô An cùng chủ nhiệm Sử, sau đó mới quay đầu nhìn về phía Lê Tinh Thần: “Cháu làm đề, không phải vì để tự chứng minh trong sạch, mà là cho bọn họ thua tâm phục khẩu phục!”

“Được.” Lời này của Cố Tùy An dĩ nhiên là rất hợp ý Lê Tinh Thần, cậu lập tức gật đầu, biểu tình trên mặt tốt hơn không ít.

Tâm tình Lê Tinh Thần tốt, nhưng chủ nhiệm Sử cùng cô An lại hoảng sợ.

Hiệu trưởng Cố rõ ràng thiên vị Lê Tinh Thần, nếu  Lê Tinh Thần thật sự có thể làm đề, vậy bọn họ còn ổn sao?

Bọn họ cũng chỉ có thể đem hy vọng ký thác  lên trên việc thành tích của Lê Tinh Thần bất chính, căn bản không thể trả lời.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc