“Cậu bảo trọng.” Lục Thanh Dã vỗ vỗ bả vai Phó Dật Thần, ngữ khí trầm trọng: "Mỗi năm tôi đều sẽ đi thăm cậu.”
“Mang cho tôi thêm một ít đồ ăn ngon.” Phó Dật Thần nằm liệt ở trên chỗ ngồi, tâm như tro tàn, thậm chí đã nghĩ tới lễ tang của chính mình: “Đừng quên đốt cho tôi ít tiền giấy.”
“Cho nên cậu đã gửi cái gì cho chú nhỏ?” Lúc này Lê Tinh Thần mở miệng, híp mắt nhìn Phó Dật Thần.
Phản ứng của cháu trai lớn cùng Lục Thanh Dã dường như có chút ý tứ.
“Pháp luật bảo vệ trẻ……” Phó Dật Thần theo bản năng trả lời, nói được một nửa mới phát hiện không đúng, cậu ta lập tức ngồi dậy: “Làm sao cậu biết?”
“Đương nhiên là nghe được.” Lê Tinh Thần không có giấu giếm, cười tủm tỉm nhìn Phó Dật Thần, sau đó duỗi tay đặt ở trên vai Phó Dật Thần: “《Pháp luật bảo vệ trẻ vị thành niên 》 đúng không?”
Phó Dật Thần chỉ cảm thấy bàn tay Lê Tinh Thần đặt ở trên vai cậu ta giống như búa nặng ngàn cân, lúc này cậu ta mới đột nhiên nhớ tới ngày đó bị Lê Tinh Thần đánh ở nhà.
“Keng keng keng ——”
Phó Dật Thần còn chưa kịp nghĩ ra nên trả lời như thế nào thì tiếng chuông vào học đã vang lên, không thể không nói, tiếng chuông này đối với Phó Dật Thần thật sự là chuông cứu mạng.
Quả nhiên lúc Lê Tinh Thần nghe được tiếng chuông thì đã thu hồi tay lại, cuối cùng híp mắt nhìn Phó Dật Thần một cái: “Tan học cậu đừng đi!”
Muốn hỏi cảm giác hiện tại của Lê Tinh Thần sao?
Tức giận, chính là tức giận!
Trái tim cậu đã hơn ba mươi, cái gì mà vị thành niên? Cậu đã nói mà, nếu là người khác thì đã bị kéo lên giường, còn cẩu nam nhân kia lại có thể nhịn xuống, thì ra nguyên nhân nằm ở đây!
“Chào các bạn học.”
“Chào thấy Hoa!”
Lúc Lê Tinh Thần đang khiển trách cẩu nam nhân ở trong lòng thì một người đàn ông trẻ tuổi anh tuấn mặc sơ mi trắng cao khoảng 1m85 đi từ ngoài cửa vào, mới vừa vào cửa đã chào một tiếng với học sinh trong phòng học.
Lê Tinh Thần nghe thấy tiếng trả lời của các bạn học, thậm chí còn nghe thấy một ít bạn nữ thét chói tai, này?
Lê Tinh Thần ngẩng đầu lên, vừa liếc mắt một cái đã thấy được người đàn ông đứng ở trên bục giảng, vào lúc nhìn thấy người đàn ông này trong lòng Lê Tinh Thần đột nhiên có cảm giác không thoải mái, nhưng loại cảm giác này chỉ chợt lóe qua.
“Mọi người lấy sách ra đi, chúng ta bắt đầu học.” Hoa Thần Phong gõ gõ bục giảng, ý bảo mọi người lấy sách giáo khoa ra.
Lê Tinh Thần nhìn thoáng qua thời khoá biểu, sau đó phát hiện tiết này là tiết vật lý, nếu cậu không có nhớ lầm thì giáo viên dạy môn vật lý hẳn là một ông thầy trung niên hói đầu họ Lưu?
Đồng thời Lê Tinh Thần cũng nghe được người bên cạnh thảo luận:
“Mấy bạn nữ này đến mức đó luôn sao? Làm như chưa từng thấy đàn ông vậy.”
“Chậc, cậu không phát hiện sao? Từ khi thầy ấy tới dạy môn vật lý, mấy bạn nữ trong lớp chúng ta đã nghiêm túc hơn nhiều.”
“Nghiêm túc? Cậu xác định là nghiêm túc nghe giảng bài chứ không phải là nghiêm túc phát hoa si sao?”
“Tôi có sao nói vậy, tôi cảm giác hình như thầy ấy dạy tốt hơn thầy Lưu.”
“Cậu còn nói có sao nói vậy, cậu nghe hiểu được sao?”
“Nghe không hiểu thì làm sao? Dù sao thì tôi cũng còn có một anh trai, sau này cầm cổ phần chia hoa hồng ăn no chờ chết là được.”
“Không phải tôi nói cậu, cậu……”
……
Nghe đến đó Lê Tinh Thần cũng đại khái hiểu rõ chuyện như thế nào, hẳn là thầy dạy vật lý trước kia đã xảy ra chuyện, sau đó giáo viên này tới dạy thay.
Cậu bất động thanh sắc nhìn xung quanh phòng học một cái, sau đó phát hiện mấy bạn học nam trong trong phòng đều không có hứng thú học bài, hoặc là nằm bò ngủ, hoặc là cầm di động chơi trò chơi, còn mấy bạn học nữ đều tập trung tinh thần.
Nhưng nhìn từ thần thái thì cũng không phải đang nghiêm túc nghe giảng bài, bởi vì ánh mắt của bọn họ phần lớn đều tập trung ở trên mặt giáo viên chứ không phải trên bảng đen.
Chỉ là Lê Tinh Thần phát hiện, ở giữa dàn nữ sinh cũng có một ngoại lệ.
Sau khi phát hiện điểm này, Lê Tinh Thần nhìn bạn học nữ ngồi ở trong góc nhiều thêm một cái, nếu cậu không có nhớ lầm thì tên cô hình như là Lê Tú Tú, ngày thường ở lớp học không có nói chuyện, là một trong số ít người nghiêm túc học tập ở ban F.
Không biết là không tìm thấy phương pháp hay là thiên phú có hạn, cho dù mỗi ngày nỗ lực thì cô cũng vẫn ở lại ban F.
Lúc Lê Tú Tú nhìn thấy Hoa Thần Phong thì trên mặt xuất hiện một tia hoảng sợ?
Cô đang sợ hãi cái gì?
Sợ giáo viên này sao?
Hiện tại học sinh, đặc biệt là học sinh cao trung đều không có quá nhiều sự kính sợ với giáo viên, cô tại sao lại sợ hãi?
Hơn nữa nhìn phản ứng của mấy bạn học từ lúc Hoa Thần Phong vào cửa, trừ bỏ mấy bạn học nam không quá thích giáo viên này ra, thì ít nhất mấy bạn học nữ đều vô cùng vui vẻ.
Lê Tinh Thần suy tư một phen không có kết quả, cậu chỉ có thể từ bỏ trước, sau đó nhìn về phía bảng đen.
Sau khi nghe một lát, Lê Tinh Thần không thể không thừa nhận, giáo viên mới tới này thật sự giỏi hơn thầy Lưu trước kia, nội dung đều thâm nhập vào đầu, hơn nữa còn có thể kết hợp với một ít ví dụ làm học sinh có thêm ấn tượng, chờ Lê Tinh Thần lấy lại tinh thần mới phát hiện đã sắp đến thời gian tan học.
“Được rồi, chúng ta tới kiểm tra thành quả học tập của tiết này một chút, các bạn học lên bảng làm đề đi.” Hoa Thần Phong nói xong viết xuống bảng đen một đề bài.
Lê Tinh Thần nhìn thoáng qua, đề này không tính là đơn giản, nhưng nếu nghiêm túc nghe giảng thì cũng không khó.
Chỉ là tư chất của học sinh ban F đều kém, hơn nữa người nghiêm túc nghe giảng bài không có mấy người, sợ là người có thể làm được cũng không nhiều lắm.
Qua vài phút nữa Hoa Thần Phong nhìn thời gian, sau đó gõ gõ bục giảng.
“Thầy mời một bạn học lên trả lời đề này.” Nói xong anh ta nhìn xung quanh phòng học một vòng, cuối cùng dừng ánh mắt ở một góc của phòng học: “Bạn học Lê Tú Tú?”
Lúc Lê Tú Tú nghe Hoa Thần Phong gọi, thân thể cô gần như run lên, cuối cùng chậm rãi đứng dậy từ chỗ ngồi, nhìn nhìn bảng đen, lại nhìn nhìn Hoa Thần Phong, cuối cùng cúi đầu.
“Bạn học Lê Tú Tú khẩn trương sao?” Đối với việc Lê Tú Tú trầm mặc, Hoa Thần Phong cũng không có tức giận, anh ta đi tới gần Lê Tú Tú: “Không cần khẩn trương, không biết làm cũng không sao.”
“Em……” Lê Tú Tú há miệng thở dốc, thanh âm vô cùng nhỏ yếu đáng thương, nếu không phải học sinh ban F đều tập trung nghe giảng bài, cũng sẽ không ồn ào lớn tiếng trong phòng học thì người khác căn bản không nghe thấy thanh âm của cô: “Em không biết làm.”
Mà Lê Tinh Thần cảm thấy hình như cậu nghe thấy tiếng khóc nức nở?
“Không biết làm cũng không sao.” Lúc này Hoa Thần Phong ôn nhu cười cười, vô cùng kiên nhẫn: “Sắp tan học rồi, sau khi tan học em tới văn phòng thầy, thầy dạy bù cho em.”
Hoa Thần Phong vừa dứt lời thì tiếng chuông tan học đã vang lên, nhưng sau khi anh ta nói một câu “Tan học” rồi bảo Lê Tú Tú đi theo anh ta, chờ hai người đi ra khỏi phòng học, mấy bạn học nữ khác trong lớp đều bắt đầu oán giận:
“Cái gì vậy? Lại là Lê Tú Tú……”
“Này đã là lần thứ ba rồi?”
“Đúng vậy, dựa vào cái gì?”
“Cậu nói xem có phải cậu ta cố ý không? Ngày thường thoạt nhìn thành thành thật thật, không ngờ lại mưu mô như vậy……”
“Đúng vậy!”
……
Tuy thanh âm oán giận ồn ào, nhưng đều bị Lê Tinh Thần nghe vào tai, giáo viên này thường xuyên phụ đạo cho học sinh sau khi tan học sao? Hơn nữa nhìn dáng vẻ kia, mấy bạn học nữ đều hy vọng người đó là bọn họ?
Nhưng xem từ biểu hiện của Lê Tú Tú, hình như chuyện không phải như vậy?
Hơn nữa tướng mạo Hoa Thần Phong kia……
Lúc Lê Tinh Thần vừa mới nhớ lại mặt của Hoa Thần Phong, nhưng chưa kịp nghĩ kĩ thì đã bị Phó Dật Thần xông tới đánh gãy:
“Lê Tinh Thần!”
“Như thế nào?” Lê Tinh Thần nhìn thấy Phó Dật Thần mới nhớ ra vừa rồi đã là tiết cuối cùng, mà cao trung Cẩm Trình lại không có tiết tự học buổi tối, nói cách khác hiện tại bọn họ đã tan học.
“Cậu ra ngoài cùng tôi đi!” Phó Dật Thần hung tợn nhìn chằm chằm Lê Tinh Thần, sau đó xoay người ra khỏi phòng học.
Đây là?
Lê Tinh Thần hơi nhướng mày, cuối cùng sắp xếp lại cặp sách đi theo ra ngoài.
Cậu muốn nhìn xem cháu trai lớn muốn làm gì.
“Khụ khụ!” Đi đến nơi không có ai, Phó Dật Thần dừng bước chân lại, sau đó xoay người nhìn về phía Lê Tinh Thần: “Cái kia……”
“Có việc thì nói thẳng.” Lê Tinh Thần mở miệng, đây là lần đầu tiên cậu thấy bộ dạng ấp a ấp úng của Phó Dật Thần.
“Cái kia, cậu nói với chú nhỏ một chút đi.” Phó Dật Thần cúi đầu, chân phải cào loạn trên mặt đất: “Tôi cũng không phải cố ý.”
Chết là không thể chết được, phải tìm biện pháp tự cứu, sau khi thương lượng cùng Lục Thanh Dã, Phó Dật Thần quyết định nhẫn nhục, cúi đầu với Lê Tinh Thần.
Cho dù Phó Dật Thần không muốn thừa nhận nhưng cũng không thể không thừa nhận, xem thái độ lúc buổi sáng của chú nhỏ, cậu ta có thể biết chú nhỏ của cậu ta đối xử với Lê Tinh Thần còn tốt hơn cậu ta.
“Tại sao tôi phải giúp cậu nói chuyện?” Lê Tinh Thần nhướng mày, trong mắt tràn đầy sự hài hước.
“Cậu đã ở bên nhau với chú nhỏ của tôi, cậu không biết lấy lòng tôi một chút sao?” Phó Dật Thần cảm thấy bản thân vô cùng ủy khuất, sao Lê Tinh Thần lại có thể như vậy?
Bộ dạng ủy khuất đáng thương này giống như cô vợ nhỏ, làm gì còn là Phó tiểu thiếu gia kiêu ngạo của ngày thường?
“Không biết.” Lê Tinh Thần hất hất cằm, rất là ngạo kiều: “Dù gì thì ý kiến của cậu xũng không quan trọng.”
Giết người giết từ tâm, thật sự quá đáng!
“Vậy cậu muốn làm thế nào mới có thể giúp tôi?” Phó Dật Thần chỉ cảm thấy trong lòng bị vô số cây đao đâm vào, nhưng lại không dám nói lời nào.
Cậu ta có thể nói cái gì?
Dùng bạo lực giải quyết là không có khả năng, dù sao thì đánh cũng không đánh lại, cuối cùng chỉ có thể bị Lê Tinh Thần đánh ngã, càng đừng nói Lê Tinh Thần còn có chú nhỏ che chở.
“Ừm……” Lê Tinh Thần sờ sờ cằm, trầm tư một lát rồi nói: “Cậu nói hai câu dễ nghe đi, nói không chừng tôi vui vẻ sẽ đáp ứng.”
“Cậu nằm mơ đi!” Phó Dật Thần ngẩng đầu nhìn Lê Tinh Thần, người này sao lại không biết xấu hổ như vậy? Còn nói hai câu dễ nghe?
“Vậy thì thôi, cậu yên tâm, nể mặt mũi của chú nhỏ, tôi nhất định sẽ giúp cậu xem một bảo địa phong thuỷ.” Lê Tinh Thần gật đầu, sau đó lại trầm tư, giống như đang tự hỏi nơi này thích hợp để hạ táng Phó Dật Thần.
“Vừa rồi tôi nói sai rồi.” Biểu tình trên mặt Phó Dật Thần thay đổi mấy lần, sau đó lập tức sửa miệng: “Tôi là nói cậu lớn lên đẹp, tâm địa lại tốt, còn hiền lạnh thiện lương, là sao Văn Khúc Tinh trên đời……”
*Văn Khúc Tinh quân là vị tinh tú chuyên cai quản công danh và thi cử của con người thế gian.
Cậu ta không có khả năng mạnh miệng, đời này đều không thể mạnh miệng, mạnh miệng làm gì quan trọng bằng mạng sống?
Phó Dật Thần lập tức thổi một đống rắm cầu vồng, nếu Lê Tinh Thần nhìn thấy bài viết của Lâm Mông Mông trên diễn đàn thì nhất định sẽ phát hiện, Phó Dật Thần thật sự có hơn chứ không kém cô.
“Ngài xem như vậy ngài vừa lòng chưa?” Hiện tại Phó Dật Thần có thể nói là prất giống với bộ dạng liếm chó, xém chút nữa đã đấm lưng bóp vai cho Lê Tinh Thần.
“Cũng được, chỉ kém một chút……” Lê Tinh Thần nhìn thoáng qua cháu trai lớn, không ngờ cái miệng mà cháu trai lớn mắng Kiều Sở Sở buổi sáng lại có thể ngọt như vậy?
“Kém chỗ nào?” Phó Dật Thần cắn răng, trên mặt nở ra một nụ cười dữ tợn.
“Nếu cậu có thể gọi tôi một tiếng mợ nhỏ thì tốt.” Lê Tinh Thần sờ sờ cằm, tỏ vẻ cậu không chê cái xưng hô nữ tính này, dù sao thì cung nhân ở Nam Nguyên Quốc đều gọi cậu một tiếng “Hoàng Hậu”, nghe riết cũng thành quen.
Nhịn!
Nhất định phải nhịn!
Phó Dật Thần nói như vậy với bản thân ở trong lòng, đã đến nước này rồi, không thể kiếm củi ba năm đốt một giờ!
Cuối cùng cậu ta thốt ra hai chữ từ kẽ răng:
“Mợ, nhỏ!”
“Cháu trai ngoan!” Tuy ngữ khí dữ tợn cùng miễn cưỡng, nhưng Lê Tinh Thần nghe rất thoải mái, cậu lập tức gật đầu: “Yên tâm đi, mợ nhỏ nhất định sẽ nói giúp cháu trai.”
“Tôi rất cảm ơn cậu!” Phó Dật Thần cắn răng.
“Hửm?” Lê Tinh Thần liếc nhìn Phó Dật Thần một cái, người khác là qua cầu rút ván, cậu ta là sông còn chưa có qua mà đã chuẩn bị rút ván rồi sao?
“Tôi nói là cảm ơn mợ nhỏ.” Phó Dật Thần có thể làm sao bây giờ? Chỉ có thể khuất nhục cúi đầu trước thế lực hắc ám.
“Ừ, đi thôi!” Lê Tinh Thần vỗ vỗ bả vai Phó Dật Thần, xoay người đi ra cổng trường, ai biết mới vừa đi hai bước đã thấy được Lê Tinh Đồng đứng ở cách đó không xa trợn mắt há hốc mồm .
“Anh?” Lê Tinh Đồng kinh ngạc nhìn Lê Tinh Thần.
“Sao còn chưa về nhà?” Lê Tinh Thần tiến lên hai bước, bởi vì Phó Đình Thâm nên Lê Tinh Thần kêu Lê Tinh Đồng về nhà trước.
“Làm bài tập nên chậm trễ.” Lê Tinh Đồng nhìn nhìn Lê Tinh Thần, lại nhìn nhìn Phó Dật Thần đứng ở phía sau: “Anh cùng anh Dật Thần đây là?”
“Tôi đang chuẩn bị cùng mợ nhỏ về nhà.” Lúc này Phó Dật Thần tiến lên một bước, cười với Lê Tinh Đồng, lần đầu tiên cậu ta gọi mợ nhỏ cam tâm tình nguyện như thế.
Khoe khoang à, tôi xem cậu có xấu hổ chết không!
“Mợ nhỏ?” Quả nhiên Lê Tinh Đồng chú ý tới cái xưng hô này, cô nhìn nhìn Phó Dật Thần, lại nhìn nhìn Lê Tinh Thần.
“Vốn là chuẩn bị đêm nay về mới nói cho em.” Lê Tinh Thần nhìn Phó Dật Thần đang khoe khoang, sau đó kéo Lê Tinh Đồng đi ra ngoài cổng trường: “Anh cùng chú nhỏ Phó Dật Thần ở bên nhau.”
“Chú nhỏ…… Thất gia?” Lê Tinh Đồng rũ mắt, không lâu sau mới phản ứng được "chú nhỏ" trong miệng Lê Tinh Thần là ai.
“Không sai.” Khi nói chuyện mấy người họ đã đi ra đến cổng trường, mà xe của Phó Đình Thâm đã ngừng ở ngoài: “Nếu đã như vậy thì hôm nay về nhà cùng anh đi?”
“Không cần.” Lê Tinh Đồng vội vàng lắc đầu, biểu tình trên mặt có chút hoảng hốt: “Lúc đầu anh đã kêu em tự trở về, hôm nay anh hẳn là có việc, em không quấy rầy nữa.”
“Cũng đúng.” Lê Tinh Thần nhìn biểu tình của em gái, biết cô không thể tiếp thu trong chốc lát được nên cũng không miễn cưỡng: “Vậy nhanh về nhà đi, sau khi về đến nhà nhớ gửi tin nhắn cho anh.”
“Vâng.” Lê Tinh Đồng gật đầu, quay đầu tạm biệt Phó Dật Thần rồi xoay người rời đi.
“Đi thôi.” Lúc này Lê Tinh Thần mới cười như không cười nhìn Phó Dật Thần, đi về phía xe hơi màu đen ngừng ở ngoài cổng trường.
Mà Phó · sau khi tìm đường chết đã thật sự rất hối hận nhưng sửa không được tật xấu tìm đường chết · Dật Thần, nhìn nhìn bóng dáng của Lê Tinh Đồng, lại nhìn nhìn Lê Tinh Thần, rồi nhìn chú nhỏ đã kéo cửa sổ xe xuống nhìn thoáng qua cậu ta, cuối cùng cậu ta chỉ có thể chậm rãi đuổi theo bước chân của Lê Tinh Thần.