“Tôi biết có chuyện mà cô Noah vẫn chưa nói với tôi.”
“Vậy sao?” Park Noah tựa lưng vào ghế sofa, hai tay đặt trên tay vịn.
Trong khoảnh khắc ấy, Kyle Leonard bắt gặp một tia tò mò lấp lánh trong đôi mắt xanh như đại dương của cô.
Điểm khác biệt rõ ràng nhất giữa Park Noah và Eleonora Asil chính là đôi mắt. Dù có cùng ngoại hình nhưng sắc xanh ấy lại ánh lên hoàn toàn khác biệt. Đôi mắt của Park Noah trông ngây thơ và yếu ớt, còn đôi mắt của mụ phù thủy thì sắc lạnh đầy khinh miệt.
Ngay lúc đó, Kyle Leonard có cảm giác như mình đang đối diện với Eleonora Asil thật sự. Anh nhận ra sự tự phụ quen thuộc, dù rất mờ nhạt nhưng đang lấp lánh trong mắt cô.
Người phụ nữ trước mặt anh không còn mang vẻ uể oải nữa, gương mặt cô trở nên lạnh lẽo. Một cảm giác oán giận âm thầm len lỏi trong lòng anh.
Kyle Leonard bừng tỉnh khỏi cơn thất thần, thở dài rồi lên tiếng.
“Tôi sẽ rất biết ơn nếu cô coi những câu hỏi mà tôi không hỏi là lời xin lỗi lớn nhất tôi có thể dành cho sự vô lễ của mình.”
“Hm…” Park Noah khẽ ngân nga, những ngón tay nghịch ngợm gõ nhẹ lên tay vịn ghế.
“Nhưng dĩ nhiên cô cũng cần nhớ rằng điều này không có nghĩa là mọi cáo buộc đối với cô Noah đã được gỡ bỏ hoàn toàn. Đây sẽ là lần cuối cùng cảm xúc cá nhân của tôi xen vào cuộc điều tra. Cô đã hứa sẽ hợp tác, vậy nên xin đừng giấu tôi bất kỳ thông tin nào liên quan đến Muell cho đến khi tôi báo tin cho cô, và hãy ngừng tiếp xúc với Lenia Valtalere…”
“Wow, anh đã biết cả rồi sao? Kể cả chuyện Lenia nữa à?”
Dưới chân cô, con rồng con tiến lại gần. Park Noah bế con rồng lên đặt lên đùi mình, nghiêng đầu đầy thích thú.
“Anh đúng là không bỏ sót thứ gì dù là nhỏ nhặt nhất. Còn đáng sợ hơn cả những gì tôi từng đọc trong thư nữa.”
Thư ư?
Nhận ra vẻ cau mày trên gương mặt anh, Park Noah đứng dậy khỏi chỗ ngồi, khóe môi cong lên thành một nụ cười tinh quái.
Sau đó, cô dùng cánh tay mảnh khảnh chọc nhẹ vào Kyle Leonard.
“Tôi sẽ hợp tác với cuộc điều tra bằng tất cả nhiệt huyết còn lại của mình nên anh đừng lo. Hôm nay thẩm vấn đến đây là xong rồi chứ?”
“…Ừ.” Anh đáp, ánh mắt vẫn dán vào mái tóc gợn sóng màu mơ mà anh đã chán ngấy.
Nhưng nhìn kỹ hơn, anh chợt nhận ra mái tóc đỏ rực của cô, nhuốm ánh hoàng hôn, cũng không đến nỗi tệ. Ít nhất thì trong đầu anh nghĩ, nó trông không giống như có côn trùng bò lúc nhúc bên dưới.
Chẳng mấy chốc, Kyle Leonard đứng trước cánh cửa gỗ, bàn tay run rẩy nắm chặt lấy tay nắm cửa.
“Vậy thì tạm biệt nhé, thưa ngài. Rất vui được gặp anh.”
Park Noah vẫy tay chào bóng lưng của vị điều tra viên qua khe cửa còn hé mở. Con rồng đen trên đùi cô khẽ khẽ vẫy đuôi, bắt chước theo động tác ấy.
“Đến lúc anh nghỉ hưu thì nhớ gọi cho tôi. Tôi sẽ thuê anh làm quản gia.”
“Không cần đâu.”
“Anh có thể đổi ý bất cứ lúc nào.”
Cánh cửa khép lại mà không có lời đáp.
Ở phía bên kia, Kyle Leonard nhìn chằm chằm vào tấm gỗ dày một lúc rồi thở dài và quay người đi.
Dù sao thì anh vẫn cảm thấy nhẹ nhõm vì người mình gặp không phải là Eleonora Asil thật sự.
Nếu nữ phù thủy độc ác ấy có một con rồng khắc ấn bên mình thì nói rằng cô ta sẽ trở thành kẻ mạnh nhất cũng không hề là nói quá.
Dẫu sao cô ta cũng là một kẻ nói dối trắng trợn.
Hơn nữa, dù có phiền phức thật nhưng Noah… lại giống như một con lười nuôi lên cũng khá thú vị…
Kyle Leonard ép bản thân dừng lại dòng suy nghĩ về Park Noah. Anh không có thời gian để chần chừ. Một điều tra viên không được phép xao nhãng vào thời khắc then chốt như thế này. Ở thủ đô, khối lượng công việc nặng nề đang chờ đợi anh.
Thế nhưng đến ngày hôm sau, Kyle Leonard mới cảm thấy mình cần phải sửa lại giả định rằng anh đã nắm khá rõ về người phụ nữ tên Park Noah.