Nói cho đúng thì Kyle Leonard trông có vẻ xa cách và lạnh lùng, nhưng thực ra trong lòng anh lại mang theo cảm giác tội lỗi sâu sắc về những gì mình đã làm với Park Noah.
Nhưng dĩ nhiên nếu được quay lại ngày hôm trước, rất có thể anh vẫn sẽ chĩa súng về phía cô theo cách y như vậy.
Kyle Leonard là một điều tra viên không cho phép dù chỉ một khoảnh khắc tồn tại rủi ro trong quá trình điều tra. Đã gần mười năm anh làm việc tại những hiện trường tội phạm khắc nghiệt nhất, nơi chỉ cần lơ là một giây thôi là đầu có thể rơi khỏi cổ. Rút vũ khí trong tình huống nguy hiểm đã trở thành thói quen của anh.
Không cần phải nói cũng biết, anh tự hào về bản thân mình. Ít nhất thì anh cũng không gây ra một tội lỗi lớn nào… giữa ban ngày ban mặt.
Kyle Leonard dùng ánh mắt mệt mỏi nhìn cửa hàng trước mặt.
“…Đây là nơi cô nên đến cùng tôi sao?”
“Vâng.” Park Noah đáp, vui vẻ tung tăng chạy vào trong cửa hàng.
Kyle Leonard ép đôi chân đang run rẩy của mình bước qua ngưỡng cửa, trông chẳng khác gì một con bò bị dắt tới lò mổ. Tên của cửa hàng là…
Frill Happy Night’s Wardrobe.
“…”
Số lượng bèo nhún nhiều nhất mà anh từng thấy trong cả cuộc đời này tràn ngập khắp cửa hàng. Đến lúc này, biểu cảm của Kyle Leonard đã không còn cách nào đoán được nữa.
Frill Happy Night’s Wardrobe hoàn toàn nằm ngoài gu thẩm mỹ của anh, xa đến mức không tưởng.
Thế nhưng mỗi khi nhớ đến cảnh Park Noah xoa thái dương lúc đau đầu, người anh lại cứng đờ. Kyle Leonard không thể cứ thế làm ngơ rồi quay lưng bỏ đi. Dù chuyện này không hoàn toàn là lỗi của anh nhưng anh vẫn cảm thấy có tội.
Và khi anh phát hiện ra rằng cô thực chất không phải là phù thủy độc ác Eleonora Asil, cảm giác tội lỗi ấy lại tăng lên gấp đôi.
Kyle Leonard là tổng quản lý bộ phận an ninh của toàn bộ khu vực Laurent, đồng nghĩa với việc anh phải chịu trách nhiệm cho sự an toàn và phúc lợi của người dân, bao gồm cả Park Noah.
Chỉ cần Park Noah không dính dáng đến bất kỳ cáo buộc nào thì cô chính là đối tượng mà Kyle Leonard buộc phải bảo vệ.
Thậm chí, cô còn cần được bảo vệ đặc biệt; cô chỉ là một thường dân không có năng lực, lại xuyên vào thân thể của một phù thủy bị truy nã và còn khắc ấn với rồng.
Và trên hết…
“Cô ấy cũng đã chết rồi.”
“Tôi chết vì làm việc quá sức. Có lẽ là vì khi chết, người ta sẽ lang thang giữa các chiều không gian trong một khoảng thời gian rất dài trước khi hoàn toàn biến mất.”
Khi Kyle Leonard nghe về bi kịch cay đắng phía sau cuộc đời Park Noah, cảm giác tội lỗi lập tức tràn ngập trong anh.
Chết tiệt.
Nếu biết mọi chuyện sẽ thành ra thế này thì anh đã suy nghĩ kỹ hơn trước khi chĩa súng vào cô.
“Cô nói đó là một phần của cuộc điều tra.” Anh nghiến giọng, nắm lấy khuỷu tay Park Noah.
“Ồ, là nói dối thôi.”
Park Noah bật cười khi thấy Kyle Leonard đang tức đến bốc khói, trông chẳng khác gì một ấm nước sôi sùng sục. Thậm chí cô còn thấy dáng vẻ đó của anh khá thú vị.
“Hôm nay tôi không gọi anh đến với tư cách điều tra viên.” Cô nhếch môi cười, không hề tỏ ra xấu hổ: “Mà là gọi anh đến làm quản gia.”
“Cái gì?”
Park Noah quay người đi, giả vờ như không nghe thấy rồi bận rộn lục lọi giữa đống quần áo.
“Tôi cần mua quần áo cho em bé. Nghĩ lại thì tôi cũng không có đồ ngủ. Trong lúc còn sống tôi định mua thêm cả đồ mặc trong nhà lẫn đồ ra ngoài.”
“Tôi không hiểu vì sao cô lại cần mua quần áo trẻ em.” Kyle Leonard cắt ngang.
“Anh cứ chờ đi rồi sẽ biết.”
Park Noah rút ra một bộ đồ ngủ trẻ em chấm bi sặc sỡ rồi đi thẳng về phía anh. Sau đó, cô đặt bộ đồ lên đứa trẻ anh đang bế để xem có vừa hay không.
Việc này cứ lặp đi lặp lại suốt một tiếng đồng hồ khiến Kyle Leonard mệt rã rời. Anh vốn định rời đi sớm, bởi vì một khi đã đưa người phụ nữ này về nhà, anh còn phải thu thập toàn bộ chứng cứ có thể lấy được ở Sorrent dù có phải thức trắng đêm.
“Mu, em thích chấm bi hay là họa tiết ngôi sao?”
Gương mặt Park Noah sáng bừng khi Muell lồm cồm bò về phía bộ đồ ngủ chấm bi. Trong khi đó, Kyle Leonard hoàn toàn không phân biệt nổi sự khác nhau giữa hai bộ đồ.
Thế nhưng trong mắt đứa trẻ thì dường như chúng lại khác biệt rất rõ.
Kyle Leonard nhìn rồng con mặc bộ đồ ngủ mới, hai má ửng hồng đầy tự hào, rồi anh thở dài một hơi thật sâu.