Sáng hôm sau, Park Noah tỉnh dậy từ giấc ngủ yên bình bởi âm thanh gõ cửa dồn dập quen thuộc. Nghe nhiều lần đến mức cô đã thuộc cả nhịp điệu của nó.
Chỉ cần một tiếng gõ lên cánh cửa gỗ của căn nhà gỗ này thôi, cô cũng có thể lập tức nhận ra chủ nhân là ai.
Kyle Leonard.
Cốc. Cốc. Rồi thêm bốn tiếng nữa, nhịp điệu y hệt.
Cô bật dậy, vội vã đi xuống gặp người đàn ông đang mất kiên nhẫn, chiếc chăn trên giường bị kéo lê theo bậc thang.
Đến cửa, cô vén rèm nhìn ra ngoài, thấy mặt trời đã lên cao, ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu rực rỡ.
Park Noah thoáng ngạc nhiên.
Bình thường vị điều tra viên này toàn xuất hiện vào giữa đêm. Cô dụi đôi mắt mệt mỏi rồi mở khóa cửa, để lộ bộ đồng phục đen quen thuộc.
“Vũ khí… tháo ra…” Cô lẩm bẩm, đầu óc vẫn còn mơ màng vì buồn ngủ.
“Cho tôi vào. Tôi có chuyện muốn nói.”
Bị ám ảnh bởi trải nghiệm không mấy dễ chịu lần trước, Park Noah vẫn kiên quyết không nhượng bộ, dù đang trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê.
“Súng lục… đưa cho tôi…”
Thế nhưng điều tra viên không hề phản đối hay viện cớ.
Anh lập tức làm theo lời Park Noah, tháo bao súng cài trên thắt lưng rồi ném khẩu súng lục xuống sàn nhà.
Park Noah liếc nhìn khẩu súng với vẻ sợ hãi, cơn buồn ngủ tan biến trong nháy mắt. Cô chỉnh lại tư thế, nghiêm giọng hỏi: “Anh đến đây với tư cách quản gia hay điều tra viên?”
“Tất nhiên là cái sau. Cô nghĩ tôi là cái gì chứ?”
“Vậy thì chúc ngủ ngon.”
Cô đáp, rồi đóng sầm cửa trước mặt anh.
Vừa quay người định trở về phòng ngủ thì cô đã bị chặn lại bởi một tràng gõ cửa nữa.
“Tôi không tiếp điều tra viên.” cô gắt lên.
“…Cô không ăn sáng à?”
Giọng người đàn ông sau cánh cửa trầm xuống, hàm răng nghiến chặt.
Park Noah suy nghĩ một chút. Cô đói meo vì tối qua ngủ quên bỏ cả bữa tối.
Chỉ cần nghĩ đến một bữa sáng ngon lành do Kyle Leonard làm là bụng cô đã réo lên rồi.
Cơn đói chiếm ưu thế, Park Noah lại quay người mở cửa.
“Anh có hâm nóng sữa luôn không?” Cô không thể bỏ lỡ cơ hội vàng này.
“…”
Kyle Leonard trừng mắt nhìn người phụ nữ mặc đồ ngủ trơ trẽn trước mặt mình.
Đột nhiên, anh nắm lấy tay nắm cửa và kéo mạnh. Park Noah đang giữ tay nắm ở phía trong liền bị kéo theo.
“Ức!”
Ngay trước khi mũi cô đập thẳng vào lồng ngực anh, một đôi tay đã kịp giữ lấy vai Park Noah.
Kyle Leonard tặc lưỡi đầy bất mãn.
“Tôi tưởng giờ này cô đã tỉnh rồi. Nếu tôi không đến, chắc cô ngủ đến tối luôn.”
“Người bệnh thì nên ngủ đủ giấc.” Park Noah đáp trả, ổn định lại bản thân.
“Và nhớ bảo họ ăn uống đàng hoàng. Vào trong thôi.”
Anh nói thêm, rồi tiện tay kéo chiếc chăn cô trùm kín đầu, đẩy thẳng lên mặt cô.
Park Noah hừ lạnh. Anh còn chẳng buồn nhìn vì trông cô quá thảm hại.
Anh bước vào nhà cô, bế Park Noah như bế một đứa trẻ, trong khi cô vẫn quấn chặt trong chăn như một cái kén. Tay cô vòng qua cổ người đàn ông.
“Đã bế tôi rồi thì tiện đưa tôi lên phòng tắm luôn đi.”
“Cô đúng là trơ trẽn.”
“Vậy thì thả tôi xuống.”
Park Noah gần như có thể nghe thấy những lời nguyền rủa vang lên trong đầu điều tra viên.
Dù khó chịu ra mặt nhưng Kyle Leonard vẫn đưa cô vào phòng tắm.
Gần một tiếng sau, Park Noah bước ra khỏi bồn tắm nước nóng, mái tóc rối bời còn ướt sũng. Cô hít nhẹ, mùi bữa sáng thơm phức đã lan khắp căn phòng.
Đi xuống cầu thang, cô nhìn thấy áo khoác của Kyle Leonard được vắt trên một chiếc ghế trong phòng khách, liền nhanh tay chộp lấy. Cô ném nó vào góc phòng, phát ra một tiếng va chạm khá lớn.
Phù. Đúng là một vũ khí hình người. Phải tịch thu hết vũ khí của anh ta mới được.
Park Noah rón rén tiến lại gần chiếc áo khoác mình vừa ném thì một giọng trầm vang lên khiến cô giật mình.
“Đừng động vào.”
Một đôi mắt tím lạnh lùng nhìn chằm chằm vào cô. Nếu không phải vì chiếc tạp dề hồng in hình gấu mà anh đang mặc thì bất kỳ ai cũng sẽ sợ hãi trước ánh nhìn sắc bén đó.
“Cô không xử lý nổi đâu. Đừng chạm vào khẩu súng đó.”
Kyle Leonard ra lệnh rồi quay lại bếp. Tiếng nước sôi lục bục vang lên.
“Hôm nay ăn gì vậy?” Park Noah hỏi, lẽo đẽo theo sau.
“Súp khoai tây.”
Chỉ vài phút sau, một bát súp nóng hổi, thơm ngậy đã được dọn ra trước mặt Park Noah.
Ở chế độ điều tra thì trông cực kỳ nguy hiểm, nhưng ở chế độ quản gia thì đúng là không gì quyến rũ hơn.
“Thưa ngài, sau này nếu anh có nghỉ hưu thì về ở với tôi đi. Tôi sẽ thuê anh.” Cô vừa ăn vừa đề nghị.
“Hôm qua chẳng phải cô còn nói muốn tát tôi hay sao?” Kyle Leonard nhướng mày.
“Vậy ai là người chĩa súng vào ai trước?” Park Noah đáp trả.
“Trong quá trình điều tra có những tình huống bắt buộc phải xảy ra, không tránh được.” Anh biện minh, ánh mắt lảng đi.
“Đừng nhìn nữa. Ăn đi.”
Park Noah khuấy bát súp, ánh mắt vẫn dán chặt vào người đàn ông đối diện. Nhưng dù mỗi trạng thái của anh ta có khác nhau đến đâu, thì việc một người hôm qua còn đề phòng cô đến mức chĩa súng, hôm nay lại đột nhiên thay đổi như vậy… có hợp lý không?
Chẳng lẽ khi chuyển sang chế độ quản gia, những nhân cách khác cũng xuất hiện à…?
“Trông cô khá hơn hôm qua rồi.”
Nghe lời Kyle Leonard nói, Park Noah nảy ra một giả thiết: có lẽ ẩn sau vẻ thờ ơ đó, anh ta thực sự cảm thấy áy náy vì đã chĩa súng vào cô ngày hôm qua.