“Và bây giờ con là một con rồng thuộc quyền quản lý của Noah.”
Trên cổ tay đứa trẻ, dấu ấn giống hệt dấu khắc trên người Park Noah đang tỏa sáng rực rỡ. Park Noah lẩm bẩm lặp lại lời của đứa trẻ.
Quyền quản lý của mình.
“Dấu ấn này trói buộc chủ nhân và rồng, không thể gỡ bỏ cho đến khi một trong hai chết đi.”
Giọng nói của đứa trẻ như xuyên thẳng vào Park Noah khiến cô kinh hãi khi nhận ra rằng không còn đường quay đầu nữa.
Tạm biệt cuộc sống yên bình.
“Cảm ơn vì đã khắc ấn….”
Dù trong lòng đầy lo lắng về quyết định của mình, nhưng khi nhìn thấy đứa trẻ với đôi mắt đỏ sẫm ngấn lệ, nhìn cô như thể cô là thần linh, Park Noah chỉ có thể thở dài thật sâu, nghĩ thầm “Mình còn có thể làm gì nữa đây?”
Đã đúng năm phút kể từ khi việc khắc ấn hoàn tất, Park Noah quyết định gạt bỏ mọi bất an và cay đắng vừa rồi.
“Lẽ ra con nên nói sớm là khắc ấn lại tốt thế này chứ!”
(*Từ đoạn này là sau khi khắc ấn xong nên mình sẽ đổi xưng hô của Noah với Mu thành “con-ta” thay vì “nhóc-tôi” như trước nhé.)
Cô tươi cười rạng rỡ. Cơ thể Park Noah tràn ngập năng lượng, kết quả của thứ được gọi là “cộng hưởng tồn tại.” Khắc ấn cho phép ma lực của rồng lan tỏa vào chủ nhân.
Park Noah chưa bao giờ trải nghiệm cảm giác có quá nhiều năng lượng luân chuyển trong cơ thể như vậy. Tim cô đập dồn dập, giống như vừa uống liền ba cốc cà phê.
Cô thử ấn tay lên bên trái ngực để trấn tĩnh, nhưng chẳng có tác dụng gì. Là vì quá nhiều năng lượng cùng lúc tràn vào cơ thể sao? Cô lẩm bẩm, hơi thở đã khác trước.
“Trời ơi, cảm giác này thật sự là… bây giờ chắc mình chạy được cả marathon mất!”
Đang chăm chú nhìn vào lòng bàn tay, cảm nhận nhịp đập mạnh mẽ thì một tiếng thịch vang lên từ cánh cửa.
“Hả?”
Park Noah thoát khỏi trạng thái xuất thần, lập tức quay đầu nhìn về phía cửa.
Cốc, cốc, cốc.
Chỉ nghe tiếng gõ cửa dồn dập thôi cô cũng đã nhận ra người đứng sau cánh cửa gỗ là ai.
Hoảng hốt, cô đảo mắt nhìn quanh. Ngoài đống bừa bộn, ma lực của rồng vẫn còn lơ lửng xoay vòng khắp căn phòng.
Nếu Kyle Leonard phát hiện ra chuyện vừa xảy ra chỉ vài phút trước thì con rồng con sẽ bị đưa đi mất!
Mà giờ khắc ấn đã hình thành, cho dù có cố tránh né thế nào đi nữa, đứa trẻ cũng không thể trốn khỏi tầm mắt của vị điều tra viên tàn nhẫn kia.
“Thôi thì cứ nói thật vậy…”
Không còn nghĩ ra được lý do nào khác, Park Noah đứng dậy, thở dài một hơi.
Đúng lúc cô định mở cửa thì tay nắm xoay tròn, cánh cửa bật mở toang.
“Hả? Mình đâu có khóa cửa…?”
Bước vào nhà, đúng như dự đoán là Kyle Leonard hiện đang giữ vai trò quản gia tạm thời của nữ phù thủy.
Ngay lập tức, ánh mắt anh quét khắp căn nhà.
Park Noah nhận ra anh đang quan sát ma lực của rồng vẫn còn tồn tại trong không khí, chứ không phải mớ bừa bộn ngổn ngang khắp nơi.
“Ngài Leonard?”
Biểu cảm trên gương mặt Kyle hoàn toàn xa lạ đối với Park Noah. Đó không phải nhăn nhó cũng chẳng phải khinh miệt mà là một vẻ trống rỗng tuyệt đối.
Cô chưa từng thấy vị điều tra viên vô cảm đến vậy, nhất là trong khoảng thời gian gần đây.
Park Noah khẽ nhíu mày. Cô đã tự chuẩn bị tinh thần rằng cuộc sống của mình sẽ không còn dễ dàng nữa, nhưng không ngờ lại phải đối mặt ngay lập tức với chướng ngại đầu tiên của cuộc đời.
Cô cắn môi, thận trọng mở miệng.
“Thưa ngài, tôi nghĩ chúng ta cần nói chuyện một chút. Ngài thấy sao?”
Như thể cảm nhận được sự căng thẳng của cô, đứa trẻ ôm chặt lấy chân cô, bám lấy không rời, trừng mắt nhìn người đàn ông đối diện.
Ánh mắt của anh thoáng dừng lại trên người đứa trẻ.
Ngay khoảnh khắc sau đó, anh nhìn chằm chằm vào Park Noah.
Bị áp lực đè nặng, Park Noah đứng sững tại chỗ. Dù vậy, người đàn ông vẫn không đáp lại. Đột nhiên, một tiếng nổ chói tai vang lên trong căn phòng.
“…!”
Một viên đạn bạc lóe lên trước mắt Park Noah, sượt qua cô chỉ trong gang tấc.
“Leonard… thưa ngài.”
Cô chết lặng, gần như không thể thốt nên lời.
“Tôi hỏi cô…” Khẩu súng lục đen trong tay Kyle Leonard vẫn chĩa thẳng về phía cô, anh cất tiếng, đôi mắt không hề có chút cảm xúc.
“Eleonora Asil, phải cô đó không?”