Tôi Có Nuôi Một Bé Rồng Đen

Chương 14: Chapter 14: Anh ta đang nói cái gì vậy?

Trước Sau

break

Sau khi bác sĩ rời đi cùng ít thuốc men, Park Noah bế đứa trẻ định nhanh chóng chui vào phòng mình, nơi hai người có thể nói chuyện mà không bị làm phiền và làm rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Park Noah nghi ngờ quá trình khắc ấn đã bắt đầu tiến triển. Nếu không thì việc con rồng có thể hóa thành người là điều không thể. 

Nhưng cô thật sự không ngờ sự tăng trưởng đó lại lấy bản thân cô làm vật đánh đổi!

“Cô định đi đâu thế? Lại đây, ngồi xuống.”

Thế nhưng ý định của Noah nhanh chóng thất bại thảm hại khi cô cảm thấy có người túm lấy áo ngủ của mình, kéo cô trở lại chiếc ghế.

Lạy Chúa.

Noah liếc nhìn Leonard vừa đặt đứa trẻ trở lại ghế dành cho trẻ sơ sinh, nét mặt trông rất kỳ lạ.

Kyle Leonard là một điều tra viên cứng đầu và thô lỗ. Trong đầu anh ta hẳn đã có sẵn một hồ sơ hoàn chỉnh mang tên “Eleonora Asil”. Liệu trong đó có thêm một dòng ghi rằng: “Kẻ chủ mưu đằng sau sự biến mất của quả trứng nhà Sorrent” không nhỉ?

Leonard quay sang nhìn cô như thể cảm nhận được ánh mắt ấy, rồi bất ngờ hỏi: “Cô đã ăn sáng chưa?”

“À… tôi thường không ăn sáng.”

“Cô đúng là một hiện tượng hiếm có.” Leonard tặc lưỡi: “Tạm thời đừng dùng ma pháp nữa. Nhưng tôi nghi ngờ là cô sẽ chẳng bao giờ nghe lời tôi.”

“Yên tâm đi. Tôi đang nghe bằng cả hai tai đây.” Park Noah trợn mắt đáp.

“Vậy thì tốt.”

“Vâng…”

“Tôi biết, cũng như đa số pháp sư khác, cô rút và vận hành ma lực từ tự nhiên chứ không phải ma lực của cơ thể. Nhưng nếu sử dụng ma pháp theo cách đó thì cô nên tự kiềm chế bản thân bằng mọi giá.”

Park Noah chậm rãi gật đầu. Dù sao tôi cũng chẳng dùng được ma pháp. 

“Chuyện đó anh thật sự không cần lo.”

“Vậy thì chỉ còn lại một vấn đề thôi.”

Một lần nữa, cả hai cùng lúc nhìn về phía đứa trẻ tóc xoăn đen. 

“Đứa bé đó là ai?” Kyle hỏi bằng giọng nghiêm nghị.

Noah bật cười khẽ đầy căng thẳng, tránh ánh nhìn sắc bén của điều tra viên. 

“Một cậu bé ba tuổi… Một ngày nọ, đột nhiên… nó rơi từ trên trời xuống…”

“Cô chắc là nó rơi từ trên trời xuống chứ?” Anh cười khẩy.

Ngay cả cô cũng không tin nổi lời nói dối mình vừa bịa ra. 

Park Noah xoa đôi mắt mệt mỏi. Không hiểu sao má trái của cô lại nóng lên. Cô quay sang bên trái và thấy đứa trẻ đang ngồi yên trên ghế, ánh mắt chăm chú nhìn Leonard.

Ơ… hình như cô vừa cảm thấy hơi nóng từ phía này. Nếu hít kỹ thì còn ngửi thấy mùi khói nhè nhẹ.

“Con có thể mở tay ra không?” Cô hỏi.

Đứa trẻ đang nhìn chằm chằm điều tra viên liền chuyển ánh mắt sang Park Noah, đôi mắt nó trầm xuống. Nó duỗi hai tay ra phía trước. 

Thật bất ngờ, không có ngọn lửa nào cả.

Noah tự trấn an bản thân. Có lẽ do cơ thể mình có vấn đề nên mới cảm thấy kỳ lạ như vậy. Cô đang yếu đi rồi.

Một lúc sau, Kyle Leonard chần chừ lên tiếng. 

“…Được thôi. Vậy thì cứ tạm coi như nó rơi từ trên trời xuống.”

“Hả?”

“Chuyện bỏ rơi đứa trẻ này… tôi nghĩ là cô không làm được. Ừ, tôi hiểu rồi.” 

Leonard lẩm bẩm, trông như đang rơi vào một cuộc khủng hoảng nội tâm. Sau đó, anh ta chăm chú nhìn thẳng vào mặt đứa trẻ.

Có cần phải làm vẻ mặt nghiêm trọng như vậy trước mặt một đứa nhỏ không cơ chứ? 

Noah bế đứa trẻ đặt lên đùi mình. 

Đứa trẻ trong vòng tay cô lẩm bẩm u ám. 

“Không phải như vậy đâu…”

“…”

“Con xin lỗi…” Đứa trẻ thì thầm, cúi đầu xuống.







 

“…Tôi biết. Nhóc không cố ý đâu.” 

Park Noah khẽ thở ra một hơi thật sâu, đưa tay vuốt ve mái tóc xoăn đen của đứa trẻ.

Đứa bé này rốt cuộc có vấn đề gì không? Nếu nói đến người làm sai thì là cô vì đã nhặt nhầm trứng của rồng. 

Giờ phải làm sao đây? Nếu nói sẽ lại đưa nó đi lần nữa thì chắc chắn nó sẽ gây chuyện mất. Hiện tại cô cũng không thể đưa nó đi đâu được.

Park Noah chỉ còn lại một lựa chọn duy nhất: đưa đứa trẻ đến thủ đô và đích thân gặp nữ chính Lenia.

“Nếu nó có thể tự đổi ý rồi quay về với người mẹ thật sự của mình thì tốt biết mấy.” Noah lẩm bẩm.

Hay là mình nên nghĩ ra cách khác…

Dòng suy nghĩ của cô bị cắt ngang khi cảm nhận được ánh nhìn sắc lạnh của Kyle Leonard. 

Ngẩng đầu lên, cô hỏi: “Có chuyện gì vậy, thưa ngài?”

“…Tôi biết cô đang nghĩ gì, nhưng tôi không thể làm thế được. Có khi tôi sẽ chết sớm mất.”

“Hả?”

Anh đang nói cái gì vậy?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc