“Ma pháp đó, anh phá nó bằng cách nào?”
Ma pháp của Eleonora chưa bao giờ tự động tan rã, trừ khi chính cô chủ động tháo bỏ. Trong lúc còn đang ngơ ngác, cô thoáng thấy con dao găm Leonard đang lật trong tay còn lại. Phía cuối bao đựng của anh có khắc một phù văn ma pháp nhỏ, dường như không chỉ chứa mỗi khẩu súng lục.
“Lâu rồi tôi không gặp cô, chắc cô đã đánh giá thấp tôi.”
“À… có lẽ vậy…”
Trong khi nữ phù thủy giả vờ mơ hồ, Leonard thản nhiên vỗ nhẹ lên mặt bàn.
“Cô đang làm gì thế? Nếu tỉnh rồi thì ngồi xuống đi, tôi kể cô nghe một câu chuyện.”
Điều tra viên nhìn cô chằm chằm chờ đợi, vì cô vẫn chưa phản ứng gì.
“Cô vừa tắm à?”
“Hả? À, đúng thế.”
Ánh mắt anh vô thức lướt qua Noah. Khi nhận ra điều đó, anh khẽ ho một tiếng để che đi sự lúng túng. Sau đó, anh cúi mắt nhìn lại cuốn sổ tay, Kyle Leonard dứt khoát nói.
“Ừ. Vậy thì làm ơn lên trên ngay đi. Tôi sẽ cho cô chút thời gian để thay đồ.”
Lúc này cô mới nhận ra mình vừa bước ra khỏi phòng tắm. Mái tóc dài còn bọt nước nhỏ tong tong xuống sàn, còn chiếc váy choàng thì buộc không cẩn thận.
Hừm.
Nữ phù thủy chẳng bận tâm đến phản ứng của điều tra viên. Không thể phủ nhận cô là một người phụ nữ xinh đẹp, và xét một cách khách quan thì anh bị cô hấp dẫn cũng là điều bình thường. Nhưng anh thậm chí không nhìn cô với tư cách một người phụ nữ.
Thôi thì… anh vốn là kiểu đàn ông không hề hứng thú với phụ nữ.
Đối thủ của cô phản ứng chẳng gì mấy nên sự xấu hổ của Noah nhanh chóng lắng xuống, thay vào đó là cơn tức giận.
Tắm thêm một lúc thật lâu, thật lâu, thật lâu vậy.
“Vậy anh chờ đi. Tôi đi tắm tiếp đây.”
Cộp.
Kyle không đáp lời.
Một khẩu súng lục đen thẫm nện xuống mặt bàn.
“Vậy thì tôi sẽ tắm rửa thật nhanh!”
Noah không nói thêm câu nào, vội vàng chạy lên lầu.
Anh thậm chí còn không xem tôi là con người! Người nên bị điều tra chẳng phải là anh sao? Đồ khốn máu lạnh!
Khoảng mười phút sau, Noah xong xuôi và quay xuống dưới, thấy Kyle Leonard đang đứng giữa phòng khách khoanh tay, chân mày nhíu chặt.
“Anh đứng đó làm gì?”
“Cô cần dọn dẹp lại.”
“Hả?”
Cô nghiêng đầu trước câu nói bất ngờ ấy.
Anh đang nói cái gì vậy?
Nhưng rất nhanh cô đã hiểu ra.
À, phải rồi. Kyle Leonard ghét sự bừa bộn. Nhưng tất nhiên, cô chưa bao giờ thấy cần phải chiều theo sở thích của anh ta.
Noah ngả người ngồi phịch xuống chiếc ghế trước bàn.
“Ừ. Rồi một ngày nào đó tôi sẽ làm. Dọn dẹp.”
Không hài lòng, Leonard liếc nữ phù thủy bằng ánh mắt nghiêm khắc. Nhưng Noah lúc này chỉ nghĩ cách thoát khỏi tình cảnh hiện tại.
Eleonora Asil bị bắt gặp khi định vứt bỏ “đứa trẻ” của mình, chuyện đó còn chưa đến mức quá nghiêm trọng. Nhưng nếu là việc cô đã khắc ấn với rồng con rồi mà vẫn muốn vứt bỏ nó thì lại là chuyện hoàn toàn khác, đó mới là vấn đề lớn.
Kyle Leonard ngồi xuống đối diện Noah, khẽ thở dài. Cô liếc nhìn anh.
“Vậy… tôi phải làm gì đây?”
Câu trả lời của anh gần như bật ra ngay lập tức.
“Cô có thể viết bản tường trình. Một bản về việc bỏ rơi đứa trẻ đó, và một phần về sự biến mất của trứng rồng. Tổng cộng hai bản.”
“Tôi hoàn toàn không liên quan gì đến sự biến mất của trứng rồng. Tôi chỉ nhặt nó lên vì nhầm tưởng đó là một quả trứng bình thường mà thôi.”
“Quý cô nào cũng nói vậy cả.”
Noah trừng mắt nhìn anh rồi cắm cúi viết nguệch ngoạc lên tờ giấy, nhưng chỉ viết một bản duy nhất.
Cô viết: [Tôi chỉ là người giám hộ tạm thời của đứa trẻ đó, tôi chỉ định nhờ người quen đưa nó đến thủ đô nơi mẹ của nó đang ở, chuyện này hoàn toàn không liên quan đến việc bỏ rơi trẻ em!]
Cô đưa tờ giấy cho điều tra viên, Kyle gập đôi lại rồi nhét vào sổ tay bỏ túi mà không thèm đọc nội dung.
“Tôi không làm gì sai cả.”
“Ừm, hiện tại thì… cứ tạm cho là như vậy.”
Gì cơ? Chỉ vậy thôi sao?
Noah ngước nhìn anh với ánh mắt bất an.
Đột nhiên, Kyle Leonard cởi áo khoác đồng phục ra.
Sao anh lại cởi đồ?
“Nếu cô không chịu đi theo tôi thì tôi đành phải ở lại đây với cô vậy.”
“Hả?”
Noah kiểm tra lại tai mình.
“Tôi e là mình nghe nhầm rồi, thưa ngài Leonard. Anh có thể nói lại không?”
“Tôi đã theo lệnh của Bệ hạ đến tận đây để tìm cô, và mệnh lệnh tôi nhận được là điều tra cô, nghi phạm hàng đầu trong vụ trứng rồng biến mất. Ngoài ra tôi còn có giấy phép và lệnh khám xét.”
“Nếu tôi không hợp tác thì sao?”
“Tôi biết ngay là cô sẽ nói vậy.”
Kyle nhếch môi cười đầy mỉa mai rồi đưa cho Noah một tờ giấy khác anh đã để sẵn trên bàn.
“Đây là đúng hai năm ba trăm năm mươi bốn ngày trước, quý cô đã tự tay nộp một bức thư xin lỗi cùng lời hứa sẽ hợp tác. Chính Eleonora Asil phải hết sức phối hợp điều tra nếu Cục Điều tra đã ghi tên cô vào danh sách nghi phạm.”
“Nếu tôi từ chối thì sao?”
“Chính cô đã viết rồi mà: ‘Nếu tôi từ chối hợp tác, tôi sẽ hoàn trả toàn bộ tài sản của mình cho xã hội, và sẽ trung thành với Hoàng đế cho đến khi chết với tư cách một công chức vào cuối nhiệm kỳ tại Bộ Ma pháp.’”
“…”
“Thưa quý cô Eleonora, cô còn điều gì muốn nói không?”
Noah hoàn toàn cứng họng. Đọc lá thư xin lỗi do chính Eleonora tự tay viết, cô không thể thốt ra bất kỳ lời biện hộ nào.
Lê bước về phía Kyle Leonard, cô chỉ có thể nói: “Thôi thì… dọn dẹp trước đã.”
“Hả?”
Cái gì cơ?