Tháng chín, ánh nắng buổi sáng trắng lóa đến chói mắt, như thác nước đổ lên toàn bộ khu giảng đường rộng lớn. Tiếng ve ẩn trong tán lá cứ rền rĩ không dứt, xé toạc sự yên ả.
Hàn Thâm cầm một chai nước khoáng ướp lạnh đứng dưới lầu, đầu ngón tay ướt đẫm vì nước đá tan, lau lên màn hình điện thoại, nước bốc hơi rất nhanh.
[Này, sao cậu nói chuyển trường là chuyển luôn vậy?]
[Mới nghỉ hè thôi mà đã chạy xa cả ngàn cây số rồi, cậu biết không, bây giờ ngày nào cũng có mấy cô gái nhìn vào bàn học trống của cậu mà khóc ròng, xếp hàng cúi đầu, thậm chí có người còn mang cả hoa cúc tới.]
Hàn Thâm chạm ngón tay mở tấm ảnh ra xem, thật sự không hiểu nổi là đứa nào đầu óc có vấn đề lại đặt cả bó hoa.
“Tang lễ hoa hồng, tưởng nhớ mối tình đã mất.”
Giọng Nghiêm Tân rõ ràng là đang nhịn cười, nhưng vẫn cố gắng đánh máy đàng hoàng.
[Thầy Giang định dọn luôn bàn học của cậu, tụi con gái còn tính góp tiền mua lại, mỗi người cưa một khúc chân ghế mang về làm kỷ niệm.]
[Cái mặt cậu đúng là tạo nghiệt mà!]
Cái mồm Nghiêm Tân đúng kiểu không biết giữ mồm giữ miệng, coi như một trò cười nghe cho vui cũng còn nể mặt lắm rồi. Hàn Thâm dừng ngón tay ở nút ghi âm một lúc, rồi nói:
“Canh kỹ chỗ của ba đấy, biết đâu một ngày đẹp trời ba quay về thật.”
[Một ngày đẹp trời là ngày nào?]
[Cậu còn quay lại không?]
Cậu còn quay lại không?
Hàn Thâm nhìn chằm chằm vào mấy chữ đó, im lặng một hồi.
Năm phút trôi qua, một người đàn ông trung niên mặc áo sơ mi trắng từ hành lang hớt hải chạy ra, mồ hôi nhễ nhại, áo lấm lem bụi, mồ hôi thấm ướt lưng áo khiến cả màu da cũng lộ rõ. Ông ta tay không chống hông, nhìn quanh tìm kiếm gì đó.
Ánh mắt lướt qua Hàn Thâm thì ngay lập tức quay đi nơi khác, chẳng hề chần chừ.
“Thầy…”
Hàn Thâm mới nói được nửa câu đã ngừng lại, tháo tai nghe xuống.
Trưởng ban giáo dục nửa tiếng trước nhận được lệnh từ hiệu trưởng, bảo ông giúp một học sinh mới có thành tích xuất sắc, mang tài liệu học tập lên lớp. Nhưng lục tung khắp nơi cũng không tìm thấy tài liệu đâu, nên ông vội vàng chạy xuống để báo cho học sinh đó đi photo lại, tránh ảnh hưởng đến việc học.
Nhưng dưới gốc cây hoàng quả kia, ngoài một tên đầu tóc lòe loẹt ra thì làm gì có học sinh giỏi nào?
Hàn Thâm trơ mắt nhìn thầy trưởng ban giáo dục rút điện thoại ra gọi:
“Alo, Hàn Thâm à? Sao thầy chẳng thấy em đâu cả?”
Hàn Thâm vừa bắt máy liền ngắt luôn:
“Em đang đứng sau lưng thầy.”
“Đâu cơ?” Thầy giáo quay người lại, tay chống hông.
Ông nhìn chằm chằm Hàn Thâm suốt ba giây.