Toàn Thế Giới Đều Cho Rằng Tôi Là Thụ

Thế giới 2 - Chương 69: Trùng tộc (2.1)

Trước Sau

break


Sự thật chứng minh, việc không được ôm ngủ khiến Giang Miên thấy vô cùng khó chịu.

Dù chăn có mềm mại và ấm áp đến đâu, mỗi khi hắn mơ màng vươn tay ra nhưng chỉ chạm vào không khí, hắn cảm thấy xung quanh trống rỗng. Thậm chí không có lấy một chút hơi ấm.

"Phiền thật..."

Một khi đã hình thành thói quen, rất khó để thay đổi.

Nhưng, nếu tối qua hắn chủ động yêu cầu ngủ chung với Yến Hành Thu, lộ rõ là có mục đích, vậy thì quá lộ liễu.

Là một hoàng tử hùng trùng, dù không có khả năng thừa kế ngai vàng, danh tiếng của Yến Hành Thu trong đế quốc vẫn rất tốt. Tính cách dịu dàng, vẻ ngoài anh tuấn, cử chỉ và cách nói chuyện cũng rất có giáo dục, không tranh giành không so đo, quả thực là hình mẫu lý tưởng trong mắt tất cả các thư trùng.

Vì thế, những trùng ghét Giang Miên muốn giết hắn, nhiều đến mức có thể lấp đầy một thiên hà.

Cộng thêm cuộc tranh giành ngai vàng và những âm mưu đang dậy sóng trong đó... Cuộc sống đâu đâu cũng đầy rẫy nguy hiểm, muốn giải quyết cũng không phải dễ dàng gì .

Chỉ có giữ thái độ hiện tại, Giang Miên mới có thể chiếm thế chủ động, từ từ tìm hiểu tính cách thực sự của Yến Hành Thu, quan sát phản ứng thật của y trong các tình huống khác nhau.

Không tranh không giành?

Rõ ràng Yến Hành Thu đang rất quyết tâm giành lấy vị trí Trùng Đế.

Giang Miên ôm chăn, ngẫm nghĩ lại kế hoạch trong lòng một lần, rồi mới khó khăn ngồi dậy nhìn thời gian.

Tốt, không ngờ ngủ thẳng đến giờ ăn trưa luôn.

Hắn uể oải rửa mặt, rồi nghe thấy tiếng gõ cửa nhẹ.

Như hắn đoán, là Yến Hành Thu không kiềm chế được, chủ động đến kiểm tra tình hình.

Giang Miên mở cửa, chớp mắt nhìn, đột nhiên cảm thấy tinh thần thoải mái hơn hẳn.

Hoàng tử quả thật xứng danh hoàng tử, trang phục ngày hôm nay còn đẹp hơn hôm qua. Yến Hành Thu không mặc bộ đồ xa hoa như tối qua, nhưng hôm nay lại trông vô cùng chỉnh tề. Cổ tay áo sơ mi khéo léo thêu chỉ vàng, là họa tiết đặc trưng của hoàng tộc, kết hợp với màu tóc của y vừa vặn hoàn hảo.

Vóc dáng thon gọn, đôi chân dài tỉ lệ hoàn hảo cũng nhìn không bỏ sót.

"Điện hạ?" Giang Miên không để lộ suy nghĩ của mình, mà lạnh nhạt gọi một tiếng "Điện hạ", như thể đã quên mất quan hệ thân thiết của họ.

Mặc dù tối qua hắn đã gọi thẳng tên hoàng tử mà không được phép, thậm chí còn vô lễ gọi y là "hùng chủ", nhưng ít nhất hành động đó cũng khiến Yến Hành Thu cảm thấy khoảng cách giữa họ không quá xa.

Yến Hành Thu không hiểu sao lại cảm thấy một chút buồn bã, nhưng y không nói ra.

Y khẽ đáp một tiếng, kéo tay Giang Miên ngồi xuống giường, lấy một cuộn băng gạc mới, tỉ mỉ băng bó vết bầm tím trên cổ trắng nõn của hắn.

Giang Miên ngoan ngoãn để y làm, ngáp một cái.

"Vừa mới ngủ dậy à?" Yến Hành Thu không nhịn được, xoa nhẹ đầu Giang Miên.

"Ừ."

Giang Miên theo lực tay của Yến Hành Thu, tựa đầu vào vai y, gần gũi ngắm nhìn khuôn mặt gần như hoàn hảo của hùng trùng.

Đường cong sống mũi thật đẹp, giống như một tác phẩm nghệ thuật quý giá được chế tác tỉ mỉ. Lông mi dài và dày, đôi mắt như sapphire trong sáng, dưới ánh sáng mặt trời có màu sắc hơi nhạt, trong suốt và rõ ràng.

"Ngủ thêm một lát cũng tốt." Yến Hành Thu không phát hiện ra Giang Miên đang nghĩ gì, y nhẹ nhàng kiểm tra cổ tay của Giang Miên, dịu dàng nói. "Ngủ cho khỏe, để mau chóng hồi phục."

Trên thực tế, những người hầu được đưa vào hoàng cung sẽ có một số quy định nhất định. Họ phải dậy trước khi các hoàng tử thức giấc, đó là yêu cầu cơ bản nhất.

Lẽ ra, là một thư nô thì Giang Miên cũng phải như vậy... chỉ là Yến Hành Thu = không hề nhắc đến chuyện này mà thôi.

Nhìn vào đôi mắt đẹp của YHT lộ ra vẻ lo lắng, Giang Miên lập tức nhận ra y đang nghĩ điều gì.

Chắc hẳn y nghĩ rằng, trong suốt thời gian bị giam giữ, Giang Miên đã trải qua vô số hình thức tra tấn tinh thần không tổn hại đến cơ thể, nên mới khiến hắn trở nên mệt mỏi, tiều tụy, không thể ra khỏi giường sớm

Tạm thời cứ để y tiếp tục hiểu lầm.

“Đi thôi, chúng ta đi ăn trưa trước. Những ngày này có lẽ phải ăn nhẹ một chút, nếu không sẽ không tốt cho dạ dày của em đâu.”

“Tôi cũng có thể đi sao?” Giang Miên cố ý hỏi.

Tối qua, hắn đã liếc qua quy tắc của một thư hầu. Trong trường hợp chủ nhân không cho phép, ngay cả những thư hầu cũng không được chủ động ăn cùng bàn với hùng chủ, huống chi là một thư nô như hắn?

“Dĩ nhiên rồi, Giang Miên, bây giờ thư trùng trong nhà ta chỉ có mình em.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương