Toàn Thế Giới Đều Cho Rằng Tôi Là Thụ

Thế giới 2 - Chương 66: Trùng tộc (1.3)

Trước Sau

break


Giang Miên thấy rõ cảm xúc trong con ngươi của y dường như thoáng dao động, trong lòng thầm cười lạnh.

Cũng đúng thôi, khi một hùng trùng có địa vị tôn quý bị một thư nô thấp hèn chưa từng gặp mặt đối xử vô lễ như vậy mà không tức giận, ngược lại còn luôn chiều theo ý người đó... Giang Miên rất khó để không nghi ngờ.

Vì vậy, hắn cầm lấy chén, nhấp từng ngụm nhỏ, nhắm mắt lại một lúc lâu rồi mới khẽ nói: "Bọn họ thật ồn ào."

"Ừm." Yến Hành Thu khi nói cũng vô thức trở nên dịu dàng, hạ giọng theo âm thanh của Giang Miên. "Các người ra ngoài đi."

"Vâng..."

"Điện hạ, ngài phải cẩn thận!"

Đám trùng với đủ loại biểu cảm, chen chúc nhau đen kịt ở cửa, như một đống sơn bị đổ tràn. Nhưng vì Yến Hành Thu đã ra lệnh, họ chỉ đành ngoan ngoãn lui ra ngoài.

Còn về việc họ sẽ bàn tán gì sau lưng, Giang Miên chẳng thèm quan tâm.

Khi cánh cửa hoàn toàn được đóng lại, một trùng Cơ Khí đã tắt chế độ cảnh giác vẫn đứng im bên cạnh, nòng súng chĩa lên trần nhà.

Ít nhất bây giờ, Giang Miên không cần phải lo sợ mình sẽ đột ngột bị bắn bể đầu nữa.

Nhân lúc Yến Hành Thu không biết phải nói gì, hắn im lặng lướt qua những câu thoại ít ỏi của mình.

Dù cho nguyên chủ đã bị tặng cho Yến Hành Thu, nhưng người tặng chỉ xem hắn như một trò cười, tất cả chi thứ của nhà họ Giang tại đế quốc đều gặp phải tình cảnh tương tự... Tường đổ chúng trùng xô* mà thôi

(*) Tường đỏ chúng trùng xô: một biến thể từ thành ngữ “tường đổ, mọi người cùng đẩy”, cụm từ này mô tả tình huống khi một người hoặc một thế lực mất đi sức mạnh hoặc địa vị, những kẻ vốn theo phe hoặc trung lập liền quay lưng, hùa nhau tấn công hoặc chèn ép thêm.)

Ban đầu Yến Hành Thu cũng chẳng mấy quan tâm đến hắn, trong lòng y chỉ có sự nghiệp, hoàn toàn không để tâm đến một thư nô được tùy tiện tặng tới này.

Nếu không phải hôm nay Giang Miên vô tình thoát khỏi xích, thì sau này hắn cũng chẳng có cơ hội gặp lại Yến Hành Thu. Theo kịch bản, hắn sẽ bị những kẻ ngưỡng mộ Yến Hành Thu hạ độc, ra đi trong âm thầm.

Giang Miên cảm thấy mình không nên dễ dàng thả lỏng cảnh giác, mà Yến Hành Thu cũng có suy nghĩ như vậy.

Nhưng y không thể kiểm soát bản thân.

Đã không còn những tiếng ồn ào bên tai, không phải ngửi mùi rượu nồng nặc trên người lũ ngốc, Yến Hành Thu cuối cùng cũng bình tĩnh lại, bắt đầu quan sát căn phòng nhỏ tồi tàn được coi là ngục giam này.

Nó nằm sát sau vườn hoa, cách âm kém, giống như một phòng làm vườn được cải tạo vội vàng. Cửa sổ cũng không đóng kỹ, tiếng mưa giông rất ồn ào... Chỉ mới một đêm không bật lá chắn bảo vệ, nếu tiếp tục, cả bệ cửa sổ sẽ bị nước thấm ướt.

Yến Hành Thu không hiểu nổi cảm xúc hiện tại của mình.

"Em tên gì?" Y đành phải ngồi xuống bên giường, cố gắng dịu dàng hỏi.

Giang Miên giương mắt lên nhìn y: "Hóa ra, ngài còn chưa biết tên của tôi."

Hừ.

Yến Hành Thu ngẩn người một chút. Y... thực sự chưa từng gặng hỏi.

Việc một hùng trùng không nhớ tên của thư nô là điều quá bình thường ở thế giới này. Nhưng khi y nhìn vào đôi mắt không chút ánh sáng nào của Giang Miên, chỉ cảm thấy mình đã quá sơ suất.

Nhưng y chưa kịp giải thích, Giang Miên đã nhẹ nhàng gật đầu, dời mắt đi rồi nói: "Tôi hiểu, một thư nô, còn cần phải có tên sao?"

"Đừng nói như vậy." Yến Hành Thu mím môi, ngay lập tức mở thiết bị trí tuệ quang tử ra tra cứu. "... Ta nhớ rồi, em tên Giang Miên."

"Ừ."

Giang Miên chỉ đáp lại một tiếng, rồi lại không để ý đến y nữa, mặc cho sự im lặng tràn lan vô tận trong căn phòng.

Điều này làm Yến Hành Thu cảm thấy hơi lúng túng.

Do dự một hồi, y nhẹ nhàng đưa tay lên, cũng tháo luôn chiếc vòng cổ thông minh trên cổ Giang Miên.

Chiếc vòng cổ này có thể theo dõi nhịp tim, phần tiếp xúc với động mạch còn gắn một quả bom điện tử. Dù sao, giờ Giang Miên là "tài sản" của y, việc có thể tháo gỡ các hạn chế trên người hắn đều phụ thuộc vào ý muốn của Yến Hành Thu.

Y đang tìm cách thể hiện thái độ thân thiện, nhưng lại một lần nữa sững sờ.

Cổ thư nô lộ ra một mảng vết bầm màu tím nhạt, trông rất đáng sợ.

“Đau.” Giang Miên khẽ nói.

Tính cách của nguyên chủ khá hướng nội, vì lý do sức khỏe, thường thích ở nhà không ra ngoài.

Trước đây, nhà họ Giang là nhà giàu có quyền thế nhất trong đế quốc, nuôi một thư trùng vô dụng cũng không có gánh nặng gì. Vì vậy, cơ thể của Giang Miên vẫn còn rất non mịn nhưng lại cực kỳ yếu ớt, không giống như những thư trùng khác.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương