Thẩm Kiều Kiều liếc nhìn chiếc váy trắng nhàu nhĩ trên người, chán ghét vô cùng. Cô lục trong tủ quần áo, lôi ra một chiếc váy hoa liền thân mới đến bảy, tám phần mặc vào, sau đó buộc tóc đuôi ngựa cao lên, trông lập tức có tinh thần hơn hẳn.
Nguyệt Nguyệt thì đang mặc một chiếc váy cũ màu xám tro, vừa rộng vừa dài, tóc tai cũng bù xù. Nguyên chủ gần như không hề quan tâm đến cô con gái này, chỉ lo chưng diện cho bản thân.
Thẩm Kiều Kiều cố gắng lắm mới chọn được một chiếc váy hoa mới khoảng năm, sáu phần trong số vài bộ quần áo ít ỏi, thay cho Nguyệt Nguyệt, sau đó còn tết cho cô bé hai bím tóc nhỏ xinh xắn.
"Đẹp quá."
Thẩm Kiều Kiều ngắm nghía cô bé, ngũ quan rất tinh xảo, miệng và khuôn mặt giống mẹ, chỉ riêng đôi mắt, đuôi mắt hơi xếch lên, lông mày vừa đen vừa rậm, không giống nguyên chủ, chắc là giống cha ruột của cô bé. Nghĩ đến người cha ruột chưa từng xuất hiện đó, Thẩm Kiều Kiều lại nổi nóng, cha không đoái hoài, mẹ không hỏi han, hai vợ chồng này đúng là đồ không ra gì.
Nguyệt Nguyệt tò mò nhìn mình trong gương, thì ra cô bé cũng có thể xinh đẹp như vậy.
"Mẹ ơi, mẹ có đi không ạ?"
Đang đi trên đường, Nguyệt Nguyệt đột nhiên hỏi một câu. Cô bé rất sợ một ngày nào đó tiên nữ đang nhập vào mẹ sẽ biến mất, rồi lại trở về thành người mẹ như trước kia.
Thẩm Kiều Kiều sững người, cô có đi không ư? Cô cũng không biết nữa!
Cô đến đây một cách khó hiểu, ai mà biết sau này có đi một cách khó hiểu không chứ.
Nhưng cô đã đọc rất nhiều tiểu thuyết xuyên không, nữ chính về cơ bản đều không đi nữa, sẽ sống hạnh phúc viên mãn cả đời với tổng tài bá đạo ở thế giới mới.
Trong lòng Thẩm Kiều Kiều dâng lên một nỗi chua xót, tổng tài bá đạo của cô đến một sợi lông cũng chưa thấy, cô là một đại mỹ nữ còn trong trắng mà lại tự dưng có con, con gái còn là hung thủ giết người hàng loạt trong tương lai.
Cái khởi đầu này của cô thật đúng là... Nát đến cùng cực.
Thẩm Kiều Kiều dịu dàng nói: "Chỉ cần Nguyệt Nguyệt ngoan ngoãn, nghe lời mẹ, mẹ sẽ không đi đâu cả."
Nguyệt Nguyệt giơ tay nhỏ lên đảm bảo: "Nguyệt Nguyệt sẽ nghe lời, Nguyệt Nguyệt sẽ mãi mãi nghe lời mẹ ạ."
Vì nói quá vội nên suýt nữa cô bé còn tự cắn vào lưỡi.
Thẩm Kiều Kiều không nhịn được cười, cô khẽ vỗ lên khuôn mặt nhỏ của cô bé, dịu dàng nói: "Vậy thì mẹ cũng sẽ mãi mãi yêu Nguyệt Nguyệt. Con phải học hành chăm chỉ, sống tích cực, người khác bắt nạt con thì đừng sợ, hãy dũng cảm chống lại, đánh không lại thì tìm mẹ. Nhưng con cũng không được đi bắt nạt người khác, con hiểu ý mẹ không?"
"Con hiểu ạ, con có thể lấy kim đâm chú Vương và cha, nhưng không được đâm bạn Tiểu Minh."
Nguyệt Nguyệt gật đầu, thầm nghĩ, Tiểu Minh là bạn của cô bé, còn cho cô bé ăn kẹo, chắc chắn không thể bắt nạt bạn ấy được.
Thẩm Kiều Kiều mỉm cười sửa lại lời cô bé: "Đúng rồi, Nguyệt Nguyệt thông minh lắm. Nhưng mà Tập Tử Hoa không phải là cha của con, sau này đừng gọi là cha nữa."
"Vậy cha của con là ai ạ?"
Nguyệt Nguyệt tò mò hỏi, cô bé cũng không thích Tập Tử Hoa làm cha, cô bé muốn có một người cha cao lớn, dũng cảm và còn biết bảo vệ cô bé và mẹ.
Thẩm Kiều Kiều tiện miệng bịa chuyện: "Cha con mất sớm, hiện tại ông ấy đã đầu thai thành mặt trời mặt trăng ngôi sao trên trời rồi, vô cùng lợi hại đó!"