[TN90] Mùng Một Bắt Nạt Con Tôi, Ngày Rằm Tôi Đến Viếng Mộ

Chương 5

Trước Sau

break

Giọng Vương Kiến Quân run rẩy. Anh ta lê đôi chân run lẩy bẩy, đi được mấy bước, Thẩm Kiều Kiều không hề ngăn cản, anh ta liền mừng thầm, vội vàng tăng tốc, nhưng trước mặt lại xuất hiện một cái xẻng, lưỡi xẻng sắc bén chĩa thẳng vào cổ anh ta.

Nếu anh ta dám đi về phía trước, cái xẻng sẽ cắt đứt cổ anh ta, một mạng đi đời.

Vương Kiến Quân ngoan ngoãn dừng lại, cười làm lành: "Cô gái à, hai vợ chồng cô cãi nhau, tôi không xen vào nữa, tôi về đây."

"Không phải anh muốn ôm con gái tôi sao?"

Thẩm Kiều Kiều cười lạnh, còn muốn đi?

Tên Vương Kiến Quân này chính là con sâu độc lớn nhất trong vực sâu tăm tối giam cầm Tiêu Nguyệt Nguyệt, giết chết cũng không đáng tiếc.

"Hiểu lầm, đều là hiểu lầm cả, tôi chỉ thấy con bé dễ thương thôi!"

Vương Kiến Quân cười đến nỗi mặt cũng tê dại. Anh ta không dám đối đầu trực diện với người đàn bà điên này, anh ta còn phải về trường dạy học, còn phải giữ thể diện, con tiện nhân này đã điên rồi, anh ta không đắc tội nổi.

"Hiểu lầm? Vậy tôi làm thế này có phải là hiểu lầm không?"

Thẩm Kiều Kiều vung xẻng phang vào đầu Vương Kiến Quân, nhìn anh ta đầy mỉa mai.

Vương Kiến Quân lảo đảo mấy cái, tai ong ong, mắt kính rơi xuống đất. Anh ta bị cận nặng, nên bây giờ chẳng khác gì một người mù, trước mắt là một mảng mờ mịt, ngay cả cửa cũng không tìm thấy.

"Cô gái, đừng đùa nữa, thật sự là hiểu lầm mà, sau này tôi không đến nữa, như vậy được chưa?"

Trong lòng Vương Kiến Quân tức sôi máu nhưng vẫn phải cười làm lành nói lời ngon ngọt. Anh ta mò mẫm trên đất nửa ngày trời cũng không tìm thấy mắt kính, lại không biết rằng mắt kính đã sớm bị Nguyệt Nguyệt nhặt đi rồi.

Lúc này, Nguyệt Nguyệt giơ cặp kính cho mẹ thấy, Thẩm Kiều Kiều giơ ngón tay cái lên, Nguyệt Nguyệt toe toét cười, còn đưa dây thừng cho cô.

Hai mẹ con cùng nhau trói Tập Tử Hoa lại như cái bánh tét, sau đó trói cả Vương Kiến Quân vào ghế. Kiếp trước cô nghe Tiêu Nguyệt Nguyệt nói Vương Kiến Quân thích làm như vậy, vậy thì cứ để tên cặn bã này tự mình trải nghiệm.

Đôi mắt to của Nguyệt Nguyệt sáng lấp lánh, cô bé hưng phấn nhìn hai người đàn ông mà mình căm ghét.

Thẩm Kiều Kiều lại tìm được hai chiếc vớ thối, nhét vào miệng hai người bọn họ. Cô phủi tay, lạnh lùng cười với cả hai.

Da đầu Tập Tử Hoa và Vương Kiến Quân đều tê dại, không biết Thẩm Kiều Kiều định làm gì. Bọn họ ra sức giãy giụa, nhưng dây thừng trói quá chặt, hơn nữa sợi dây này lại là loại đặc biệt chắc chắn do chính Tập Tử Hoa cố tình tìm về.

Hai người càng giãy giụa, sợi dây thừng càng siết chặt, hằn sâu vào da thịt. Bọn họ sợ hãi trợn tròn mắt, miệng ú ớ kêu la, trông chẳng khác nào những con thú hoang bị sập bẫy, không lối thoát.

"Yên tâm, giết người là phạm pháp, tôi không giết các người đâu."

Thẩm Kiều Kiều cho hai người họ một liều thuốc an thần, nhưng chưa đợi bọn họ an thần, thứ cô lấy ra tiếp theo đã khiến tinh thần của cả hai như muốn hoảng loạn.

"Đây là cây kim của Dung ma ma dùng để đâm Tử Vy đó, đâm vào người đau lắm đấy!"

Trên tay Thẩm Kiều Kiều là một cây kim khâu chăn, vừa to vừa dài, lóe lên ánh sáng lạnh lẽo đến rợn người. Con ngươi của Tập Tử Hoa và Vương Kiến Quân đều dựng đứng lên. Bọn họ không biết Dung ma ma là ai, càng không biết Tử Vy là ai, họ chỉ muốn chạy trốn mà thôi.

"Đồ đàn bà xấu xa, mẹ mày lúc sinh ra mày chắc quên sinh cho mày trái tim rồi phải không?"

"Để xem, hay là tôi đến trường tìm con gái anh nhé, thế nào?"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc