[TN90] Mùng Một Bắt Nạt Con Tôi, Ngày Rằm Tôi Đến Viếng Mộ

Chương 35

Trước Sau

break

Lúc sau, Thẩm Kiều Kiều tăng tốc cào sạch lớp nhũ, vậy mà lại là giải đặc biệt! Cô chớp chớp mắt, xác định đúng là vé trúng thưởng giải đặc biệt!

Kinh nghiệm của nam minh tinh đó quả nhiên có tác dụng! Cô đang vô cùng biết ơn anh ta!

Thẩm Kiều Kiều không để lộ cảm xúc, cất tờ vé số đi, tiếp tục cào tờ cuối cùng, là một túi bột giặt. Cô cười, cố tình nói lớn: "Nguyệt Nguyệt, mẹ cào được một túi bột giặt."

Tiêu Nguyệt Nguyệt vui vẻ reo lên: "Oa, mẹ giỏi quá."

Cô bé cũng đã cào xong tất cả vé số. Thẩm Kiều Kiều cứ ngỡ của cô bé đều là Chúc bạn may mắn lần sau, còn định an ủi vài câu, thì thấy cô bé nháy mắt với mình.

Trong lòng cô khẽ động, sau đó cô dắt Tiêu Nguyệt Nguyệt đến một nơi vắng vẻ, cô bé ghé vào tai cô, vẻ mặt đầy bí ẩn nói nhỏ: "Mẹ ơi, con cào được giải nhất rồi!"

Tiêu Nguyệt Nguyệt liền lấy ra tờ vé số, quả nhiên là giải nhất, phần thưởng là năm vạn tệ tiền mặt!

Thẩm Kiều Kiều khẽ nhếch môi, vận may của hai mẹ con cô đúng là không tồi, một phát kiếm được mười lăm vạn. Đúng là của trời cho!

Nhưng điều khiến cô kinh ngạc hơn là, Tiêu Nguyệt Nguyệt vậy mà có thể giữ được bình tĩnh đến như vậy, cô bé mới tám tuổi thôi mà.

Cho dù là người lớn, trúng giải lớn cũng không thể giữ được bình tĩnh như thế! Đứa trẻ này quả nhiên vô cùng đặc biệt, thảo nào kiếp trước Tiêu Nguyệt Nguyệt có thể khiến toàn bộ cảnh sát Hải Thành phải đau đầu.

Hơn nữa Thẩm Kiều Kiều còn nhớ, kiếp trước thực ra là Tiêu Nguyệt Nguyệt chủ động để lộ sơ hở, nếu không cảnh sát có lẽ vẫn chưa bắt được cô bé. Lúc đó, cô lờ mờ đoán được, đứa trẻ này có lẽ không muốn sống nữa...

Sau đó, Thẩm Kiều Kiều lấy ra tờ vé số của mình, đặt trước mặt Tiêu Nguyệt Nguyệt: "Con nhìn này!"

Khiến cho cô bé từ từ trợn tròn mắt và há hốc cả miệng!

Cô còn đắc ý nháy mắt với Tiêu Nguyệt Nguyệt, nhỏ giọng nói: "Chúng ta bây giờ đi lĩnh thưởng, lát nữa đi mua vịt quay."

"Vâng ạ." Tiêu Nguyệt Nguyệt gật đầu thật mạnh, đôi mắt to đặc biệt sáng, khóe miệng cong lên thật cao.

Thẩm Kiều Kiều luôn mang theo chứng minh thư và sổ hộ khẩu bên mình. Nói đến đây lại phải cảm ơn nhà họ Tập, vì không đăng ký kết hôn với Tập Tử Hoa nên cô không thể nhập hộ khẩu vào nhà họ Tập, cho nên hộ khẩu của cô vẫn còn treo ở hộ khẩu tập thể của nhà máy dệt.

Lúc trước, sau khi nghỉ học cấp ba, Thẩm Kiều Kiều đã vào làm việc ở nhà máy dệt, hộ khẩu cũng chuyển vào hộ khẩu tập thể của nhà máy. 

Sau khi nhà máy dệt phá sản, hộ khẩu được treo ở cục nhân sự của Dương Thành, nên hộ khẩu của cô không liên quan gì đến hai nhà Thẩm và Tập. Hơn nữa cô đã chuyển hộ khẩu tập thể ra ngoài, chỉ chờ mua nhà ở Hải Thành là có thể trực tiếp nhập hộ khẩu.

Nơi lĩnh thưởng nằm ở bên trong nhà thi đấu, giải thưởng nơi đây chất thành đống như núi, xung quanh có không ít người đến lĩnh bột giặt. 

Thẩm Kiều Kiều đứng bên cạnh, đợi mọi người lĩnh xong hết, lúc này mới đưa ra hai tờ vé trúng giải lớn của mình.

Nhân viên lúc đầu thờ ơ liếc một cái, tay đã đưa ra định lấy bột giặt, rồi đột nhiên cứng đờ giữa không trung, vẻ mặt đại biến, con ngươi như dính chặt lại: "Giải đặc biệt?"

Thẩm Kiều Kiều cười gật đầu: "Tôi muốn lấy tiền mặt, cũng mong các anh đừng làm ầm ĩ. Nhà tôi không có đàn ông, chỉ có hai mẹ con tôi, để người khác biết sẽ có nguy hiểm."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc