"Xin lỗi, đã gây ra không ít phiền phức cho đồng chí. Cha tôi trước khi bị bệnh đã ham tiền rồi, sau khi bị bệnh lại càng ham tiền hơn, cứ dăm ba bữa lại đòi ra ngân hàng chuyển khoản, không cho ông ấy chuyển thì ông ấy lại làm loạn, tôi cũng hết cách, thật ngại quá."
Thẩm Kiều Kiều dúi quả dưa hấu vào tay anh chàng nhân viên đã hợp tác với cô lúc trước. Nhưng anh ta không dám nhận, cuối cùng là mấy đồng nghiệp lớn tuổi hơn nhận lấy.
"Chỉ là chuyện nhỏ thôi, cô khách sáo quá rồi. Vớ phải người cha như vậy, thật làm khó cho cô quá."
Sau đó, Thẩm Kiều Kiều cúi đầu thật sâu, còn không quên tâng bốc một phen.
"Dù sao ông ấy cũng là người đã nuôi lớn tôi, tôi không thể không lo cho ông ấy được. Vẫn là ngân hàng của đồng chí tốt, tôi đi các ngân hàng khác, người ta đều không thèm để ý đến tôi, chỉ có ngân hàng này là chịu giúp đỡ, thật sự cảm ơn đồng chí nhiều lắm."
Nhân viên ngân hàng nghe rất xuôi tai, vẻ mặt còn có chút đắc ý. Ánh mắt của cô gái này quả nhiên là sáng như tuyết, liếc một cái đã nhận ra họ là ngân hàng ưu tú nhất.
"Cha tôi có thể sẽ còn đến đây hỏi nữa, làm phiền mọi người rồi."
"Yên tâm đi, chúng tôi biết phải nói thế nào."
"Cảm ơn mọi người."
Sau khi xong xuôi, Thẩm Kiều Kiều vui vẻ rời đi. Cho dù cha Thẩm có đến ngân hàng làm loạn cũng không sao, dân thường như ông ta thì làm sao mà gây sự lại với ngân hàng được?
Hai ngày nay Thẩm Kiều Kiều rất yên tĩnh, cha Thẩm và nhà họ Tập đều đã im hơi lặng tiếng. Cô và Tiêu Nguyệt Nguyệt ở khách sạn chán quá, nên hai mẹ con lại chuẩn bị ra ngoài dạo chơi.
Bữa trưa nay, hai người họ ăn ở một nhà hàng gần khách sạn, Thẩm Kiều Kiều đã gọi hai món xào.
Bàn bên cạnh cô có ba người đàn ông đang ngồi, có lẽ họ là công nhân xây dựng gần đó, vừa ăn vừa trò chuyện rôm rả.
"Có đi nhà thi đấu cào thưởng không, hôm qua có người cào được chiếc Santana rồi, mười vạn tệ đấy."
"Giải đặc biệt có tám giải, bây giờ chỉ còn lại bảy giải. Nếu tôi mà cào được chiếc Santana, tôi không lấy tiền, tôi muốn tự mình lái."
"Anh ngốc à, lấy xe làm gì, mười vạn tệ có thể mua một căn nhà trong thành phố, còn thừa mứa."
"Giải nhất là năm vạn tệ, có mười lăm giải, xác suất này lớn hơn một chút."
Ba người đàn ông nói chuyện rất to, những người xung quanh thấy vậy cũng tham gia trò chuyện, ngay cả ông chủ nhà hàng cũng đến hóng hớt, rõ ràng ai nấy đều rất quan tâm đến việc trúng giải lớn.
Thẩm Kiều Kiều cũng tò mò hỏi người bên cạnh: "Anh ơi, cho em hỏi cào thưởng này phải làm thế nào ạ?"
Mấy người đàn ông nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp của cô, đều sững người, họ còn chỉnh lại dáng, ngồi thẳng lưng hơn một chút, giọng nói cũng nhỏ đi không ít, kiên nhẫn giải thích cho cô về quy tắc cào thưởng.
"Ngay ở nhà thi đấu đó, hai tệ một tờ vé số, mua xong cào ngay. Giải đặc biệt là xe hơi Santana, không lấy xe có thể đổi lấy mười vạn tệ. Giải nhất là năm vạn tệ, giải nhì là xe máy, giải ba là cái gì nhỉ?"
"Là ti vi màu Trường Hồng, giải tư là máy giặt, giải năm là xe đạp địa hình, còn có cả nồi lẩu inox nữa."
"Tôi cào hết một trăm tệ, trúng được sáu túi bột giặt, một chiếc áo sơ mi nam."
"Vậy là anh còn may đó, tôi mua năm mươi tệ, chẳng được cái gì cả."