Cũng chính vì vậy mà nguyên chủ mới có một kết cục vừa đáng thương lại vừa đáng hận như thế.
Mẹ Thẩm bị ánh mắt lạnh lẽo của Thẩm Kiều Kiều dọa cho sợ, theo phản xạ liền ngậm miệng lại. Nhưng ngay sau đó bà ta lại nổi trận lôi đình, bà ta lớn hơn cơ mà! Nhưng bà ta vừa mở miệng định mắng, thì cha Thẩm đã trừng mắt lườm bà ta một cái.
Cha Thẩm bây giờ đã thay đổi chủ ý, ông ta nhìn cái thế này của Thẩm Kiều Kiều, bốn vạn tám rất có khả năng lấy được!
Nhiều tiền như vậy, ông ta nhất định phải ủng hộ cô! Bởi vì đứa con trai út của ông ta mới quen được một nữ giáo viên, điều kiện nhà gái rất tốt, công việc cũng ổn định, cha Thẩm hài lòng vô cùng. Nhưng cha mẹ nhà gái lại yêu cầu nhà họ Thẩm phải mua một căn nhà ở thành phố Dương Thành, nếu không sẽ không đồng ý gả con gái qua.
Một căn nhà rẻ nhất ở Dương Thành cũng phải hơn sáu vạn, tiền trả trước ít nhất cũng phải hai vạn, cha Thẩm đến một vạn cũng không có nên ông ta đã nhắm đến Thẩm Kiều Kiều.
Nếu nhà họ Tập bồi thường bốn vạn tám, cộng thêm việc Thẩm Kiều Kiều vẫn còn trẻ trung xinh đẹp, cho dù đã sinh một con và là gái đã qua một lần đò, nhưng ông ta vẫn có thể gả cô đi với giá cao. Vậy thì ông ta sẽ thu thêm một, hai vạn tiền sính lễ nữa, thế là đủ tiền mua nhà cho con trai út của ông ta rồi.
Trong mắt cha Thẩm lóe lên tia sáng, vì bốn vạn tám, ông ta chắc chắn phải ủng hộ Thẩm Kiều Kiều.
Thế là cha Thẩm từ tốn nói: "Người xưa nói đúng, dưa hái xanh không ngọt. Nếu Kiều Kiều và Tử Hoa đã không sống nổi với nhau nữa, theo tôi thấy cứ đường ai nấy đi thôi. Kiều Kiều những năm qua đã chịu nhiều tủi thân, nhà các người cũng không thiếu chút tiền này, cứ theo ý Kiều Kiều đi."
Trương Kim Quế tức đến mức suýt thì hộc máu, bà ta nhảy dựng lên chửi ầm, ngón tay gần như đã chọc vào mặt cha Thẩm: "Cái gì mà chút tiền? Bốn vạn tám chứ không phải bốn ngàn tám, chúng tôi không có tiền!"
Tập Ngọc Hoa cũng gào lên: "Thẩm Kiều Kiều là do nhà tôi bỏ ra ba ngàn tệ cưới về, cô ta sống là người nhà họ Tập, chết là ma nhà họ Tập!"
Tập Ngọc Hoa và chồng đã bàn bạc rồi,Tập Tử Hoa là thái giám, cả đời này sẽ không có con, tài sản nhà họ Tập sau này đều sẽ là của con trai cô ta, bốn vạn tám đó cũng là của con trai cô ta, ai cũng đừng hòng lấy đi.
Cha Thẩm sầm mặt, một tay gạt phắt tay Trương Kim Quế đi, cười lạnh nói: "Lúc đầu các người đến hỏi cưới cũng đâu có nói Tập Tử Hoa là thái giám, các người là lừa hôn, bồi thường tiền là chuyện thiên kinh địa nghĩa. Nếu đã không nói chuyện được, vậy thì để thẩm phán phân xử đi."
Thẩm Kiều Kiều phắt một cái đứng dậy, kéo Tiêu Nguyệt Nguyệt đi ra ngoài, vừa đi vừa nói: "Bỏ tiền mua sự bình yên, một mối làm ăn hời như vậy mà không làm, cứ nhất quyết phải lôi nhau ra tòa. Được thôi, để xem lúc đó ai mất mặt!"
Trương Kim Quế nhảy dựng lên chửi, bà ta chắc mẩm cô chắc chắn sẽ không dám đi kiện: "Mày cứ đi kiện đi, bà đây không sợ mày, con trai tao mất mặt, mày là con hồ ly tinh còn mất mặt hơn!"
Thẩm Kiều Kiều quay người lại, khuôn mặt lạnh như băng khiến người ta không rét mà run, cô nói: "Vậy thì cứ chờ giấy triệu tập của tòa án đi. Còn những tấm ảnh này, từ hôm nay trở đi, công viên, quán trà, nhà hàng, ngõ hẻm ở Dương Thành, chỉ cần có người ở đâu, thì sẽ có những tấm ảnh này ở đó."