“Đồng chí bác sĩ, cho ta mượn điện thoại một lát.”
“Dùng đi.”
Hắn gọi liền mấy cuộc, mãi mới liên lạc được với Tiêu phụ và Tiêu mẫu.
Khi Hứa Mục Chu quay lại phòng khám, bác sĩ đã làm xong kiểm tra bước đầu.
“Đồng chí Tiêu bị thủng ruột thừa gây sốc. Chậm trễ quá lâu, giờ bắt buộc phải phẫu thuật. Người nhà đã tới chưa?”
“Cứ mổ trước. Trách nhiệm để ta gánh.”
Trong tình huống này, dù Hứa Mục Chu không nói, bác sĩ cũng sẽ xử trí khẩn cấp. Nhưng đã có người đứng ra nhận trách nhiệm, bác sĩ cũng không có ý kiến.
Tay hắn run rẩy, ký xuống tên mình.
Tận mắt nhìn Tiêu Thanh Như được đẩy vào phòng phẫu thuật, Hứa Mục Chu đứng thẳng như cây tùng trước cửa, nắm tay siết đến mức các khớp xương trắng bệch.
Tim đập dồn dập, còn nhanh hơn cả lần đầu hắn lái máy bay đi làm nhiệm vụ.
Cổ họng như bị nghẹn một cục khí, nuốt không xuống, thở không ra, đến hơi thở cũng trở nên khó nhọc vô cùng.
Người tới đầu tiên là mẫu thân Tiêu Thanh Như. Bà chạy vội đến cửa phòng mổ, hỏi dồn: “Tiểu Hứa, Thanh Như nhà ta sao rồi?”
Hầu kết hắn khẽ động, cố ép nỗi bức bối trong ngực: “Vẫn đang phẫu thuật. Bác sĩ nói là thủng ruột thừa.”
Tiêu mẫu sốt ruột đi qua đi lại mấy bước: “Đã thủng ruột thừa thì chắc chắn nghiêm trọng lắm. Biết thế hôm nay ta đã không ra khỏi nhà, cũng chẳng đến nỗi kéo lâu như vậy mới đưa con bé tới bệnh viện…”
“…”
“Bá mẫu, ngài đừng vội. Đồng chí Tiêu nhất định sẽ không sao đâu.”
Tiêu mẫu cả đời chỉ có một trai một gái, mọi tâm tư đều dồn cả vào hai đứa con.
Giờ nữ nhi đang nằm trong phòng mổ, tình hình ra sao bà hoàn toàn không biết, sao có thể không nóng ruột cho được?
Bà cố gắng trấn tĩnh lại, lúc này mới sực nhớ ra một chuyện khác: “Hôm nay Thanh Như ở nhà nghỉ, Tiểu Hứa, sao ngươi lại gặp được con bé?”
Chuyện này chẳng có gì phải giấu. Hứa Mục Chu kể rõ ràng đầu đuôi.
Tiêu mẫu càng nghe càng thấy không đúng: “Thanh Như không phải đứa làm việc lỗ mãng. Nó bệnh thì có thể nhờ hàng xóm láng giềng giúp, cũng có thể gọi điện cho phụ thân nó, sao lại có thể một mình chạy ra ngoài?”
“Lại còn ngã vào đống tuyết. Nếu không phải ngươi phát hiện kịp, thì… thì hậu quả thật chẳng dám nghĩ!”
Trong mắt Hứa Mục Chu thoáng loé lên tia lạnh sắc. Nếu không phải Tiêu Hoài Thư nhờ hắn qua nhà họ Tiêu kiểm tra ống nước, hắn cũng chẳng phát hiện Tiêu Thanh Như.
Vậy rốt cuộc vì sao nàng lại đi xa khỏi nhà đến thế?
Không hợp lý.
Tiêu mẫu đứng tại chỗ xoay qua xoay lại mấy vòng: “Không được, ta phải gọi cho lão Tiêu. Nếu tình hình không ổn, phải để ông ấy đứng ra mời giáo sư tới xem bệnh cho Thanh Như.”
“A di, ta đã gọi cho Tiêu tư lệnh rồi.”
Nghe vậy, Tiêu mẫu mới yên tâm hơn đôi chút. Bà cảm kích nói: “Hôm nay thật sự cảm ơn ngươi. Về sau ngươi chính là ân nhân của nhà ta. Ngươi một thân một mình từ Kinh Thị đến tận đây, có gì cần giúp cứ nói, đừng ngại.”
Hứa Mục Chu khẽ “ừ” một tiếng: “Ta với Tiêu Hoài Thư là bằng hữu. Muội muội của hắn, đương nhiên cũng là muội muội của ta. Ngài đừng khách khí như vậy.”
Tiêu mẫu liên tục gật đầu: “Đợi Thanh Như khoẻ lại, a di làm sủi cảo cho các ngươi ăn. Đến lúc đó ngươi với Hoài Thư cùng về.”
Hứa Mục Chu gật đầu, chỉ về phía ghế băng bên cạnh: “Phẫu thuật chưa thể xong nhanh đâu. A di ngồi xuống nghỉ một lát đi.”