Hai anh em nhìn nhau, không dám tin ngoáy ngoáy lỗ tai, bao nhiêu cơ!
2 tệ một quả!
Một quả trứng đổi được một cân gạo, sao lại có chuyện tốt đẹp như thế?
“Chú, không phải chú thấy bọn cháu đáng thương nên báo giá ảo đấy chứ? Không cần đâu ạ, giá bao nhiêu cứ tính bấy nhiêu thôi.”
Trương Đức Nhân bất lực nhìn hai đứa trẻ:
“Không có đâu, không tin các cháu cứ tìm người mà hỏi, đều giá đó cả.”
Tô Tiểu Tiểu lập tức chạy đi hỏi người ta, hỏi mấy người đều nói giá đó, quay lại cô bé khẽ gật đầu với anh trai.
Tô Tiến cười đồng ý:
“Vâng, chú Trương, hai hôm nữa bọn cháu mang tới.”
“Được, thế chú chờ nhé.”
Trên đường về nhà hai anh em cứ bàn tán mãi chuyện này.
“Anh, trứng gà đáng giá như thế, hay mình thu mua nhiều một chút rồi bán đi.”
Tô Tiểu Tiểu tưởng tượng ra cảnh mình phát tài, cười khà khà.
Tô Tiến liếc em gái một cái:
“Đừng có mơ giữa ban ngày nữa, trong thôn lấy đâu ra nhiều trứng gà cho mình đổi thế? Mùa đông gà vốn không đẻ trứng.”
“A! Thế thì tiếc thật đấy.” Tô Tiểu Tiểu tiếc nuối chép miệng:
“Ra xuân là tốt rồi, ra xuân gà đều đẻ trứng.”
Buổi trưa.
Tô Tiến thái thịt mỡ thành lát, rán lấy mỡ trước, thịt nạc thái miếng nhỏ để sang một bên, rửa hai củ củ cải vừa to vừa thô rồi thái thành miếng vát.
Đổ hai gáo nước vào chỗ mỡ vừa rán, đợi nước sôi thì thả củ cải vào ninh từ từ. Nước sôi lại thì thả thịt nạc vào, đậy vung đun nhỏ lửa.
Chín rồi thì đổ ra chậu gốm, bưng vào nhà đặt lên lò nhỏ hâm nóng.
Rửa nồi bắt đầu nấu cơm.
Tô Tiến nấu hẳn một nồi cơm trắng, không độn thêm thứ gì khác.
Thịt tươi đem nấu, không cần bỏ thứ gì khử mùi tanh cũng vô cùng thơm ngon.
Tô Tiểu Tiểu nuốt nước miếng sắp no luôn rồi. Cô bé nhìn chằm chằm vào bếp lò:
“Anh! Bao giờ thì được ăn cơm thế?”
“Sắp rồi sắp rồi, hay em cứ ra ngoài trước đi, nuốt nước miếng sắp khô cả họng rồi kìa, không cần châm lửa đâu.”
Tô Tiến bất lực đẩy thẳng em gái ra ngoài, cái dáng vẻ nước miếng chảy ròng ròng thế kia, khéo nuốt khô nước bọt thật.
“Thôi được, thế em ra ngoài trước đây.” Mùi thơm bay khắp nơi, đói không chịu nổi, Tô Tiểu Tiểu bắt đầu lôi kiwi nhặt được lần trước ra ăn.
Chua chua ngọt ngọt, cực kỳ ngon, cũng không biết tại sao lần trước chị gái kia lại bảo chua lắm.
Điều Tô Tiểu Tiểu không biết là, cô bé là người có thể ăn quýt chưa chín mà mặt không đổi sắc, chút độ chua này với cô tất nhiên chẳng chua tẹo nào, chỉ thấy ngọt. Đối phương là người ăn sủi cảo chấm tí giấm mà răng còn ghê suốt nửa ngày, làm sao giống nhau được?
Nắn thử từng quả, đều hơi mềm rồi, xem ra phải ăn sớm, không ăn là hỏng mất.
“Mẹ, mẹ ăn không? Con bóc cho mẹ một quả, ngon lắm luôn, không ăn là hỏng đấy, con nắn thấy hơi mềm rồi.”
“Sắp ăn cơm rồi, mẹ không ăn đâu, con ăn đi.” Lý Quế Vân lắc đầu.
“Vâng ạ, thế con ăn nhiều một chút, chiều con rửa táo cho mẹ ăn nhé.” Lại đợi thêm nửa tiếng nữa mới được ăn cơm, bưng bát cơm củ cải kho thịt đầy ắp ăn đến thỏa mãn cả cõi lòng.
Còn cả cơm gạo trắng tinh mà Tết cũng chẳng được ăn!
Bữa cơm này cứ thế mà ăn, ăn một mạch chẳng ai ho he tiếng nào, tất cả đều tập trung chuyên chú vào bát cơm, chẳng rảnh đâu mà nói chuyện.
...
Buổi chiều.
Tô Tiểu Tiểu xách một làn trứng gà, một nửa bán cho chú bán thịt, nửa còn lại tặng cho chị gái cửa hàng sữa bột.
Tống Nguyệt nhìn hơn 20 quả trứng gà, bất lực xoa đầu hai đứa nhỏ:
“Sao hai đứa khách sáo thế hả?”
“Chị chủ ơi, cái này gọi là có qua có lại.” Tô Tiểu Tiểu chắp hai tay sau lưng, vẻ mặt nghiêm túc.
“Được được được, có qua có lại. Nếu lần sau còn sữa bột sắp hết hạn mà không bán được, hai đứa cứ qua mà lấy.” Tống Nguyệt cũng tặng đồ cho không ít người, nhưng đáp lễ lại thì hai đứa nhỏ này là người đầu tiên.
Cô quyết định rồi, sau này sữa bột sắp hết hạn chỉ tặng cho hai đứa nhỏ này thôi.
“Vậy chị ơi, sau này có đồ tốt bọn em cũng mang cho chị.”
Tô Tiểu Tiểu tính toán đến lúc đó sẽ đi trong thôn đổi một con gà, trong thôn thứ có thể đem ra được cũng chỉ có gà và trứng gà thôi.
“Chị thấy trứng gà các em mang tới là trứng gà ta, vậy nhà các em chắc ở nông thôn nhỉ? Có đậu đũa khô với cà tím khô không? Có thể bán cho chị một ít không?”
Cô thật sự rất thích ăn đậu đũa khô và cà tím khô, đậu đũa khô đem nấu lẩu thì siêu ngon luôn. Nhưng mua trên mạng toàn không phải cái vị hồi bé cô được ăn, hồi bé cô cũng là người nông thôn mà. Đến giờ nhà cô đã không còn làm ruộng, cũng không trồng trọt nữa rồi.
Tô Tiểu Tiểu gãi đầu:
“Chị chủ ơi, cái này mà chị cũng cần ạ? Thế lần sau em mang cả bao tải tới cho chị.”
“Đừng đừng đừng, nhà chị có mỗi mình chị ăn cơm, không cần nhiều thế đâu, các em mang cho chị ít thôi là được.”
Tống Nguyệt vội vàng từ chối, có một người ăn, thật sự không cần nhiều đến thế. Bố mẹ đều ở nơi khác, trong nhà chỉ có mình cô.
“Vâng ạ, ngày mai bọn em mang tới cho chị.”
Tô Tiểu Tiểu định bụng về rồi sẽ chạy một vòng trong thôn, đổi nhiều rau củ một chút, mỗi loại một ít.