“Nhóc con, cháu lấy quả táo này à? Đằng kia còn hai quả nữa đấy.”
Một bác gái đang nhặt rau thấy cô bé vui vẻ như vậy bèn bới từ bên khác ra hai quả táo nhỏ xíu: “Táo này để lâu quá rồi, bị mất nước nên cầm trong tay nhẹ bẫng.”
“Nếu cháu muốn mua hoa quả rẻ, có thể đi ra cửa hàng hoa quả đằng kia. Một số loại bị dập, va chạm không tươi lắm đều bán giảm giá đặc biệt, 1 đồng một cân. Chịu khó chọn một chút cũng có thể tìm được quả còn mọng nước và chưa bị thối.”
Tô Tiểu Tiểu gật đầu lia lịa: “Cháu cảm ơn bác gái, lát nữa cháu sẽ đi xem ạ.”
Nhặt xong rau, hai người cũng không mang về nhà ngay. Xách đồ đi đến trước cửa hàng bán thịt, Tô Tiểu Tiểu nhoẻn miệng cười ngoan ngoãn:
“Chú ơi, chúng cháu có thể để nhờ đồ ở cửa hàng nhà chú không ạ? Chúng cháu cứ để gọn bên cạnh, không chắn lối làm ăn nhà chú đâu ạ.”
Trương Đức Nhân cúi đầu nhìn thoáng qua, chú ấy có ấn tượng rất sâu với hai đứa trẻ này. Chú cười gật đầu đồng ý, hôm qua vợ chú cũng đã kể chuyện rồi, ban ngày thường thấy hai đứa nhỏ này đi nhặt phế liệu đổi tiền.
“Được chứ, các cháu mang vào để ở trong này.”
“Chú ơi, cảm ơn chú, chú tốt thật đấy.” Tô Tiểu Tiểu vội vàng cúi người cảm ơn, kéo anh trai chạy đi: “Anh, chúng ta quên mang nấm dẻ tới rồi, ngày mai chúng ta nhất định phải nhớ mang nấm dẻ đến cảm ơn chú ấy.”
“Được, ngày mai anh sẽ nhớ.”
Hai người bắt đầu công cuộc nhặt chai lọ, kiếm được mấy cái túi to để đựng. Chai nhựa thì giẫm bẹp rồi đậy nắp lại. Lon nước ngọt dựng đứng lên, dùng chân giẫm một cái cho bẹp dúm như cái bánh sắt.
Hôm nay thu hoạch cũng khá nhiều, mới một buổi sáng đã đựng được hai túi siêu to, lại thêm hai bó bìa các tông.
Hai người định buổi sáng đi bán một chuyến trước. Buổi chiều thì đi từ chỗ bán phế liệu về phía chợ, bới một lượt thùng rác dọc đường. Giống như chiều hôm qua, sáng hôm nay bán được hơn 20 đồng. Kết quả này khiến hai anh em vui tít cả mắt, toàn thân toát lên vẻ hân hoan.
Hai đứa ngồi xổm bên đường gặm bánh bột ngô mang từ nhà đi. Bánh hơi nghẹn, nhưng lại quên mang nước theo. Một chai nước khoáng giá những 2 đồng, mua được một cân gạo tẻ rồi nên không nỡ mua.
Tô Tiểu Tiểu vừa đấm ngực nuốt bánh, vừa nhìn ngó xung quanh.
“Anh! Anh nhìn kìa, cái vòi kia vặn một cái là có nước chảy ra đấy. Hai chúng ta qua dùng tay hứng chút nước uống đi, nghẹn quá.”
Hai người chạy chậm qua, vừa định dùng tay hứng nước uống thì bị bà chủ cửa hàng ngăn lại.
“Ấy ấy ấy, nước đó không uống được đâu, bẩn lắm. Các cháu đi vào đây, cô rót cho hai đứa cốc nước.”
Vương Hồng Hà từ sớm đã chú ý đến hai đứa trẻ này. Mặt mũi nhem nhuốc, quần áo trên người cũ kỹ mang đậm dấu ấn thời gian. Đồ ăn trên tay hình như là món bánh bột ngô mà cô ghét ăn nhất hồi nhỏ. Cũng không biết hai đứa trẻ từ đâu tới, thời buổi này sao vẫn còn có người sống khổ thế này.
Tô Tiểu Tiểu hơi ngại ngùng mân mê góc áo đi vào cửa hàng. Cửa hàng rất sạch sẽ, nền còn lát gạch men trắng, mình đi một bước là in một dấu chân bẩn.
“Ui chà! Cửa hàng của cô mở ngay mặt đất, ngày nào chẳng bẩn, không sao đâu, mau vào đi.”
Cô bóc một gói cốc giấy dùng một lần, hứng nước ấm từ cây nước nóng lạnh đưa cho hai đứa trẻ.
“Hai đứa từ đâu tới vậy? Không phải là từ trong núi ra chứ? Chỗ này của bọn cô cách núi cũng khá xa đấy, hai đứa đi thế nào tới đây?”
Hai đứa trẻ nhìn nhau, Tô Tiểu Tiểu nhanh nhảu tiếp lời:
“Chúng cháu đúng là từ trong núi ra đấy ạ, hì hì. Nhà nghèo nên chúng cháu ra ngoài kiếm học phí, mặc rách một chút để người ta không chú ý thôi ạ.”
Vương Hồng Hà nghe xong gật đầu:
“Cô thấy các cháu hình như đi nhặt đồng nát đúng không? Các cháu có thể đi sang khu chung cư bên kia nhặt. Khu chung cư đó không cho để thùng rác ở cửa tòa nhà mà thùng rác tập trung ở trung tâm khu. Mọi người ngại đi xa vứt nên rác thường để ở cạnh bồn hoa cửa mỗi tòa nhà. Các cháu có thể tranh thủ lúc chưa có người thu rác đi vào nhặt. Khu cũ rồi nên bảo vệ cũng không quản đâu.”
Tô Tiểu Tiểu gật đầu cảm ơn lời nhắc nhở của cô ấy. Ăn ngấu nghiến xong chiếc bánh bột ngô, hai đứa lại cảm ơn lần nữa rồi kéo nhau đi.