“Dựa vào đâu à? Chính là dựa vào việc bà con đang đói bụng mà vẫn giúp nhà tôi làm việc, chỉ dựa vào điểm này, Lý Phú Bân tôi sẽ không để mọi người làm không công đâu.”
Mấy người còn phải đến trạm thu mua, Lý Phú Bân cũng không nói nhiều, bỏ lại câu này rồi cùng Tôn Phượng Cầm khiêng con hoẵng ngốc lên đường.
Lý Như Ca đương nhiên cũng đi theo, ban đầu định là hai cha con ông đi thôi, sau đó Từ Thuận Lợi nhắc một câu, nói thứ này quá gây chú ý, bảo cả nhà ba người bọn họ cùng đi, cũng có thể chiếu cố lẫn nhau.
Dù sao ở đây đã có ông trông coi, thiếu gì vắng gì thì ông sẽ lo liệu.
Mấy năm nay bài trừ mê tín dị đoan, những lời thần linh ma quỷ gì đó đều không được phép nói, nhưng trong lòng Từ Thuận Lợi lại thầm nhủ, gia đình này bị đại gia đình họ Lý ép đến mức không còn đường sống, đây là ông trời cũng nhìn không đặng nữa rồi phải không?
Nếu không thì chuyện tốt như vậy sao lại cứ để mẹ con Tôn Phượng Cầm vớ được chứ?
Haizz, đó là mấy chục cân thịt đấy, ông cũng thèm, hơn nữa thịt hoẵng xào ớt khô, nhấp thêm ngụm rượu nhỏ, chậc chậc, đừng nhắc tới là thơm biết bao nhiêu.
Khoan nói đến đám người bên này đang thèm thuồng, chỉ nói đến gia đình ba người bên kia, lúc này đã khiêng con vật to lớn đi đến chỗ vắng người, sau đó nhanh chóng đưa con hoẵng ngốc nặng mấy chục cân vào trong không gian của Lý Như Ca.
Những con vật nhỏ được thu vào không gian lúc này vẫn nằm im bất động ở đó, dường như ngoại trừ đôi mắt đảo như rang lạc ra thì chân cẳng đều mềm nhũn.
Sớm biết thế này, cô đã thu hết đám động vật kia vào rồi.
Nhưng không gian này của cô trông cũng không lớn lắm, không biết có chứa nổi nhiều động vật như vậy không, lỡ đến lúc đó chen chúc khiến mấy con vật kia không có chỗ đi, rơi xuống sông chết đuối thì phiền phức.
Đương nhiên cô không sợ động vật chết đuối, cô bây giờ tâm địa sắt đá lắm, cô chỉ sợ có động vật chết đuối dưới sông làm ô nhiễm nước sông của cô thôi.
Cho nên cô vẫn là đừng mạo hiểm thì hơn, sau này có chuyện như vậy xảy ra nữa, mỗi lần cô cũng chỉ thu chừng này thôi, không thể quá tham lam được.
Lý gia trang cách công xã chừng mười dặm đất, hơn nữa mười dặm này đều là đường núi rất khó đi.
Nếu không thì đi đến chỗ vắng người, bọn họ không những có thể ném con hoẵng ngốc vào không gian, mà còn có thể lấy ô tô ra lượn một vòng.
Cho nên mới nói, chiếc ô tô của nhà bọn họ đi theo cùng có tác dụng gì chứ, chở đồ thì chẳng chở được bao nhiêu, muốn đi lại thì không có đường bằng phẳng cho nó chạy.
Cả nhà ra cửa là lái xe, có xe ngồi giờ phải hì hục đi bộ hơn một tiếng đồng hồ mới đến được công xã Thanh Sơn.
Khi sắp đến gần công xã Thanh Sơn, ba người bọn họ lần này không chỉ lấy ra một con hoẵng ngốc mà còn lấy ra hai con thỏ rừng, hai con gà rừng.
Gà rừng thỏ rừng đều đựng trong gùi, hai cái gùi này đều là bé Như Ý đi mượn của nhà người khác.
Có hai cái gùi lớn này làm yểm trợ, lát nữa xem tình hình, nếu gặp được người mua tốt, cô hoàn toàn có thể lấy thêm mấy con gà rừng thỏ rừng nữa.
Còn về con hoẵng ngốc thì chỉ có một con này thôi.
Hai con dê núi kia, tạm thời cô vẫn chưa muốn lấy ra, thịt dê vẫn được ưa chuộng hơn, đợi có cơ hội vào thành phố một chuyến, nói không chừng có thể đổi được nhiều đồ hơn.
Trong mấy cô con dâu, đừng thấy mụ Lý chướng mắt Tôn Phượng Cầm nhất, nhưng chuyện dùng trứng gà đổi đồ thì lại chỉ tin tưởng bà.
Bởi vì mụ Lý tin chắc rằng vợ thằng ba tuyệt đối không dám lừa gạt mình, cho nên trước đây chuyện đến công xã dùng trứng gà đổi đồ hầu như đều là Tôn Phượng Cầm đi.
Cho nên con đường này, Tôn Phượng Cầm còn quen thuộc hơn cả Lý Phú Bân, hơn nữa bà cũng rất có kinh nghiệm đổi đồ.