TN60: Cả Nhà Xuyên Không, Vả Mặt Cực Phẩm

Chương 19: Cô con gái nhỏ đáng yêu

Trước Sau

break

Lý Như Ca lén lút kéo tay cha, nói nhỏ: “Cha, gói bánh quy kia của con, có thể lấy ra được không?”

Bụng Lý Như Ý đói kêu ùng ục, thực ra cả mấy người đều nghe thấy, đoán chừng mấy ngày nay đứa bé này nhất định không được ăn cơm.

Lý Phú Bân thử một chút, thế mà lại thật sự lấy được bánh quy giấu trong xe ô tô ra, sau đó lén lút nhét cho con gái mấy miếng.

Mấy món đồ ăn này của con gái đều là hàng cao cấp, không nói đến bánh quy trông thế nào, chỉ nói cái hộp bao bì này, tuyệt đối không thể để con gái út nhìn thấy.

Như Ý con bé này cũng là đứa lanh lợi, đây là chuyện tốt, nhưng cũng có thể là chuyện phiền toái.

Sau này mấy người ở trước mặt cô nhóc này cũng phải chú ý một chút, nếu không khó bảo đảm sẽ không bị con bé nghi ngờ.

Lý Như Ý đang chìm đắm trong vòng tay của mẹ thật sự không nghi ngờ gì cả, tuy là lần đầu tiên được mẹ ôm, lần đầu tiên cảm giác được mẹ yêu thích mình.

Cô bé cũng chỉ cảm thấy, chắc chắn là mẹ rời đi mấy ngày, nhớ cô bé rồi nên mới như vậy.

Thực tế nguyên chủ Tôn Phượng Cầm rất không thích Lý Như Ý, ôm suy nghĩ sinh con trai lại đẻ ra con gái, hơn nữa đây đã là đứa con gái thứ ba rồi, chuyện này đối với nguyên chủ là đả kích khá lớn.

Trong mấy chị em dâu, mẹ chồng vốn không vừa mắt bà, nguyên chủ Tôn Phượng Cầm vẫn luôn cho rằng là do nguyên nhân mình không sinh được con trai.

Sau đó mỗi ngày bận rộn từ sáng đến tối, mở mắt ra làm việc đến lúc nhắm mắt, khi không có lấy một khắc để thở, bà đâu còn tinh lực để đi thương yêu con cái.

Cho nên không chỉ Lý Như Ý chưa từng cảm nhận được hơi ấm từ tình mẫu tử, mà thực tế ngay cả Lý Như Ca của kiếp này cũng chưa từng cảm nhận được sự yêu thương của mẹ từ nơi bà ấy.

Có điều so với Lý Như Ý, thái độ của Tôn Phượng Cầm kiếp này đối với Lý Như Ca vẫn được coi là không tệ, ít nhất không phải lúc nào cũng trợn mắt lườm cô.

Nhớ tới những chuyện này, Tôn Phượng Cầm lúc này cũng không bình tĩnh nổi, tức giận đến mức hận không thể nhéo cho thân xác nguyên chủ này vài cái.

Bên kia trước khi Lý Như Ca nhét bánh quy cho Lý Như Ý, tự nhiên đã nghĩ sẵn nên nói thế nào:

“Ăn đi, mấy ngày nay chị và cha mẹ ở trong núi thực ra là gặp được quý nhân, mấy thứ này đều là vị quý nhân đó cho, còn cho nhà ta rất nhiều lương thực tinh nữa đấy. Có điều số lương thực đó đều bị chúng ta giấu đi rồi, đợi chúng ta phân gia khỏi cái nhà này rồi sẽ lấy về.”

Lý Như Ý lớn thế này rồi nhưng chưa từng thấy bánh quy, hơn nữa còn là loại bánh quy vừa ngon vừa đẹp thế này.

Ban đầu cô bé còn hơi do dự, không dám nhận lấy, sau khi nghe chị hai nói vậy, cô bé mới dưới sự giục giã của cha mẹ mà ăn ngon lành.

“Ngọt quá, chị hai, thật sự rất ngọt.”

“Ừ, ngọt thì ăn nhiều chút, mấy miếng này đều cho em.”

“Em không muốn, em ăn một miếng là được rồi, còn lại cho chị hai, cho cha mẹ ăn.”

Ôi trời ơi đứa trẻ này, sao lại khiến người ta thương thế này chứ. Những lời này nói ra khiến nước mắt Tôn Phượng Cầm cũng trào ra rồi.

“Anh à, đời này hai ta không thể sống uổng phí, nhất định phải chăm sóc tốt cho ba cô con gái này.”

Lời của Tôn Phượng Cầm, Lý Phú Bân tự nhiên nghe hiểu là ý gì.

Mấy người chết đi sống lại, chiếm dụng thân xác của gia đình này, đương nhiên không thể chiếm không. Chăm sóc tốt cho con gái của nhà này, đó là việc vợ chồng ông nhất định phải làm được.

Huống hồ con gái nhà này đứa nào cũng hiểu chuyện như vậy.

Lý Phú Bân lén nắm chặt tay vợ, quyết tâm, nói nhỏ: “Ừ, đợi phân gia rồi, chúng ta sẽ đi tìm con gái lớn.”

Một nhà bên này đã quyết định chủ ý muốn phân ra ngoài, hai ông bà già bên nhà lớn lúc này cũng đang bàn về chuyện xảy ra hôm nay.

“Cái thằng vô dụng đó cũng chỉ dám nói vài câu cứng cỏi trước mặt trưởng thôn thôi, đợi sáng mai, bà xem đi, bảo đảm lại là rắm cũng không dám thả một cái.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương