TN 60: Người Đẹp Mắc Chứng Sợ Xã Hội

Chương 49

Trước Sau

break

Cổng khu gia đình không có lính gác riêng nhưng khuôn viên rất rộng, trước cổng còn có mấy đứa nhỏ đang chơi ném tuyết đều là con em trong khu gia đình cả.

Ngôi nhà mà Hạ Thanh Nghiên xin trước từ thủ trưởng cũng đã sắp xếp xong, Tần Châu và mấy người khác đã giúp dọn dẹp sạch sẽ. Biết trên xe mang nhiều đồ, anh lái thẳng vào trong viện.

Hai người vừa mới vào, khu gia đình lập tức xôn xao: “Ơ kìa, có xe chạy vào này.”

“Chà, không chừng là Đoàn trưởng Hạ đưa vợ mới cưới về đấy!”

Vừa nghe thấy vậy, cả đám trong sân lập tức rôm rả hẳn lên, chẳng ai buồn hóng chuyện nhà người khác nữa. Mấy người đang ngồi khoanh chân trên giường đất may giày, vá quần áo, giờ cũng dừng tay, háo hức túm tụm lại bên cửa sổ ngó xem vợ của Đoàn trưởng Hạ trông thế nào.

“Các chị bảo vợ Đoàn trưởng Hạ đầu óc thật sự có vấn đề à?”

“Chưa biết nữa. Nhưng nghe người ta nói chắc nịch lắm, chắc là thật rồi.”

“Chà, thế thì tiếc quá. Anh ấy còn đưa cô ấy theo về đơn vị thế này, đâu có giống lấy vợ đâu, y như rước thêm một vị tổ tông về cung phụng vậy.”

Mấy người nghe xong đều gật gù đồng tình. Làm bộ đội vốn đã khổ, đóng quân ở Tây Bắc lại càng khổ hơn. Ai cũng mong cưới vợ về để gánh vác chuyện trong nhà, ít ra cũng có người lo cơm canh nóng hổi, quần áo vá víu, khỏi phải mò mẫm giặt đồ trong đêm.

Giờ mà cưới phải người không tỉnh táo, không những không đỡ đần được gì, lại còn thành gánh nặng thêm. Hai vợ chồng kiểu này sống với nhau, ai biết sau này sẽ khổ đến đâu.

Cùng lúc ấy, Hạ Thanh Nghiên cũng vừa lái xe về đến cửa nhà. Đồ đạc trong xe đều được đóng gói gọn gàng, anh vác mấy món cồng kềnh lên vai, hai tay cũng không để không, gần như một mình bê hết đống đồ lớn xuống.

Khương Thư Di chỉ cầm vài món lặt vặt trong tay.

“Di Di vào nhà trước đi.”

Vừa nói, Hạ Thanh Nghiên vừa đóng cửa xe lại.

Khương Thư Di đi trước mở cửa. Đợi khi Hạ Thanh Nghiên vác đồ vào đặt xuống đất, cô mới phát hiện anh đã chuyển hết đồ trong xe vào, cả mấy thùng sách nặng trịch họ mang theo cũng không thiếu.

Lúc này cô mới lần đầu thật sự cảm nhận được người đàn ông này khỏe thật. Bảo sao mỗi lần ăn đến mấy cái bánh mè vẫn chưa no. Mà đúng thôi, lính biên cương cực khổ thế kia, ăn không đủ thì đừng nói đánh trận, đến chống chọi với cái lạnh mùa đông cũng chịu không nổi.

Như cô bây giờ, mới đó mà đã run lập cập vì lạnh rồi. Sau khi đặt đồ xuống, Khương Thư Di cũng có thời gian ngó quanh căn nhà mới của mình. Điều kiện ở đây không gọi là tốt, nhà chỉ là kiểu nhà cấp bốn đơn sơ nhưng được cái sân rộng. Hạ Thanh Nghiên là Đoàn trưởng nên được phân một căn hai phòng một sảnh.

Tuy nhiên, đây là kiểu nhà đất phổ biến ở vùng nông thôn, không phải nhà gạch đỏ kiểu thành phố, nên cũng chẳng phân rõ ràng hai phòng một sảnh gì. Trong nhà có hai phòng ngủ vuông vức, phòng khách không lớn, đặt được một chiếc bàn gỗ và vài cái ghế, thêm hai cái tủ. Bếp nằm trong gian nhỏ bên cạnh, nhà vệ sinh thì ở góc Tây Nam ngoài sân.

Thấy có nhà vệ sinh riêng là Khương Thư Di cũng hài lòng rồi. Cô biết thời này nhiều nơi vẫn còn dùng nhà vệ sinh công cộng, mà cô thì không quen kiểu đó chút nào. Có toilet riêng coi như là tốt rồi. Mà để ở ngoài sân cũng hợp lý, mấy loại toilet gần nhà chỉ cần gió thổi qua là mùi bay vào hết.

Sàn nhà được trát xi măng, nhìn cũng sạch sẽ. Trong sân ngoài lối đi rải sỏi, chỗ còn lại đều là đất. Giờ tuyết phủ trắng xóa thì chưa thấy gì nhưng đợi đến xuân về, nơi này hoàn toàn có thể trồng rau.

Sân rộng, chỉ cần lấy gạch gò thành từng luống, phân khu rõ ràng, trồng đủ các loại rau là đủ ăn cho hai người. Phòng ngủ thì càng đơn giản hơn một tủ quần áo, một tủ để đồ, và một cái giường đất kiểu giường có lò sưởi. Mùa đông ở đây lạnh, nên trong nhà đều phải dùng giường đất có đốt lò.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc