TN 60: Người Đẹp Mắc Chứng Sợ Xã Hội

Chương 47

Trước Sau

break

Hạ Thanh Nghiên liếc bạn như nhìn thằng ngốc: “Cậu tưởng ai cũng như cậu à?”

“Ê ê, đừng vu oan nhé! Tôi còn chưa có người yêu đây này.”

“Với cái tính cậu, có người yêu mới lạ.”

“Ơ này, sao đang nói chuyện lại chuyển sang công kích cá nhân thế hả? Không thương gì nhau hết trơn.”

Tần Châu tức phồng má quay đầu đi, vừa quay đã thấy chị dâu đang cười với mình, thế là hết giận luôn sao lại có người cười mà khiến người ta tan hết giận chứ? Khương Thư Di mỉm cười với Tần Châu thật ra vì thấy anh ấy trông quen quen, giống bạn thân của anh trai kiếp trước.

Ban đầu còn sợ anh ấy quá nhiệt tình, giờ thấy vậy thì thấy cũng chẳng sao.

Vì cái tính mặt dày này, Tần Châu mặt dày mày dạn bám theo họ ăn luôn bữa sáng.

Được gặp người trông quen giữa một nơi xa lạ, Khương Thư Di cũng không nỡ từ chối. Sau đó còn biết, không chỉ là đồng đội, Tần Châu còn là bạn học của Hạ Thanh Nghi. Trước khi họ tới đây, chính anh là người đã dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, ngay cả sân cũng san lại phẳng phiu.

Trước khi tuyết rơi còn chuẩn bị sẵn củi lẫn than. Đúng là chiến hữu “trong truyền thuyết”! Khương Thư Di cảm thấy đừng nói là ăn chung bữa sáng, sau này nhất định phải mời anh ấy tới nhà ăn một bữa đàng hoàng, không thì áy náy lắm.

Tăng Đại Quân: Hừ. Anh thanh cao, anh giỏi, anh không biết xấu hổ mà còn cướp công của tôi nữa!

Dạo gần đây tin đồn về vợ Hạ Thanh Nghiên lan khắp nơi, mười phần thì tám chín đều nói cô bị vấn đề về đầu óc. Vậy mà sau khi ăn xong bữa sáng cùng nhau, Tần Châu mới thấy không biết cái tên nào não có vấn đề đi tung tin vớ vẩn!

Anh ấy phát hiện, chị dâu này không những xinh, mà nói năng rất có lý lẽ, chỉ là hơi ít nói một chút. Lúc chia tay, Tần Châu còn hả hê mấy người hay châm chọc lão Hạ xong đời rồi, chờ ăn vả đi.

Còn mấy kẻ rảnh mồm rảnh miệng cười nhạo anh cưới phải cô vợ “hỏng”, đến lúc thấy chị dâu thật thì cười nổi không?

Ăn sáng xong, Tần Châu phải đợi xe chở vật tư của đơn vị, còn Hạ Thanh Nghiên thì đưa Khương Thư Di rời đi. Đường phủ đầy tuyết, xe chạy còn chậm hơn cả hôm qua.

Khương Thư Di nhớ hồi sau này đi trượt tuyết ở biên giới, tới thành phố Ô Uy thì xe đã phải thay toàn bộ lốp chuyên dụng, không thì leo núi tuyết là chịu chết. Trượt tại chỗ xoay 160 độ là chuyện như cơm bữa.

Thật ra bây giờ cũng giống vậy, nên Tần Châu mới phải dẫn người sang Tây Thành đón xe vật tư, đề phòng có sự cố trên đường. May mà tuyết chưa quá dày, không thì cái xe jeep nhỏ này cũng chỉ có nước nằm im tại chỗ.

Khương Thư Di bỗng nghĩ mùa đông ở Tây Bắc kéo dài, đơn vị lại xa thành phố. Vậy những ngày tuyết lớn thì làm sao ra ngoài? Dù gì nơi đây cũng là chốn cô sẽ sống lâu dài, cô phải tìm hiểu kỹ.

Nghe cô hỏi vậy, Hạ Thanh Nghiên liền chỉ về phía trước vừa hay có tiếng ngựa vang lên:

“Bên bộ đội thì đa phần cưỡi ngựa. Còn người nhà lính thì cả mùa đông gần như chỉ ru rú trong khu nhà gia đình.”

Thế nên khi nghe Khương Thư Di nói muốn đi làm, Hạ Thanh Nghiên rất ủng hộ. Không phải vì muốn cô kiếm tiền, mà chỉ sợ cô buồn. Hơn nữa, khu nhà gia đình đông người, lời ra tiếng vào không thiếu. Với tính cách của cô, thật sự không hợp để suốt ngày sống trong môi trường đó.

Tây Bắc lạnh lẽo khắc nghiệt, từ cuối tháng Mười hai đến tận tháng Ba năm sau, trời đất trắng xóa, mùa đông nơi đây đúng là khó trôi qua.

“Anh cũng biết cưỡi ngựa à?” Khương Thư Di nghiêng đầu hỏi Hạ Thanh Nghiên. Thật ra cô cảm thấy cưỡi ngựa rất ngầu. Hồi đi trượt tuyết ở vùng biên cương, cô từng được cưỡi thử một lần nhưng chỉ ở mức có người dân du mục dắt đi chầm chậm.

Ngựa là loài cực kỳ thông minh nhưng cũng rất tinh quái. Chỉ cần bạn vừa ngồi lên, nó đã biết ngay bạn có biết cưỡi hay không. Nếu biết, nó sẽ ngoan ngoãn để bạn điều khiển. Nhưng nếu không thì ôi thôi, đủ kiểu trò lắc đầu hất cổ, chỉ mong hất bạn rơi xuống đất.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc