Nhân viên vừa gói máy ảnh vừa bắt chuyện: “Đồng chí, thật sự không mua đồng hồ à? Chị nói nhỏ cho mà biết, cái đồng hồ này là hàng hiếm đó nha. Cả thành phố Tô Thành to thế này, giờ chỉ còn mỗi cửa hàng Nhân Dân mình còn đúng hai cái.”
Khương Thư Di không ngờ thời này mà người bán hàng cũng “chốt sale” y như thời hiện đại. Cô sợ Hạ Thanh Nghiên không cưỡng lại được miệng lưỡi của chị bán hàng, lại rút ví ra mua mất.
Thế là cô lập tức quay đầu nhìn anh, ánh mắt như nói: Không được mua!
Hạ Thanh Nghiên tất nhiên không phải kiểu dễ bị dụ dỗ. Anh không phải ai nói gì cũng tin. Lúc nãy là thật sự cần mới mua. Còn giờ, người yêu đã không muốn thì anh nhất định không mua.
“Cảm ơn chị. Nhưng vợ em không thích, nên thôi ạ.” Anh nói xong thì cầm hộp máy ảnh, gật đầu với nhân viên rồi định kéo Khương Thư Di rời đi.
Chị bán hàng không ngờ nói đến vậy rồi mà anh vẫn không mua, nhìn hai người đi xa rồi, không nhịn được thở dài: “Trời ơi, cậu này nghe lời vợ ghê chưa?”
“Lạ thật, nhìn cô gái kia thì mềm yếu dịu dàng, còn anh lính kia thì cao lớn như vậy mà lại sợ vợ à?”
“Ê, các cô không hiểu đâu. Người ta là thương vợ đấy.”
“Đúng rồi, mấy thứ mua toàn là đồ vợ cần thôi mà!”
Khương Thư Di ngồi lên xe, nhìn lại đống đồ phía sau, phát hiện thật sự toàn là những thứ mình cần.
Hạ Thanh Nghiên cũng lên xe, thấy cô nghiêng người chăm chú nhìn mấy món đồ, liền hỏi: “Thư Di, em nhìn gì thế?”
“Hình như... không có món nào là của anh cả.”
Hạ Thanh Nghiên nói: “Anh không cần. Mấy thứ anh cần đều được cấp phát rồi.”
Ơ? Bộ đội tốt thế à? Chuyện này Khương Thư Di thật sự không biết. Nhưng cô liếc nhìn anh một cái từ đầu đến chân đều là quân phục, giày cũng là da đen bóng, tất cũng là màu xanh quân đội chắc cũng là được phát luôn rồi. Xem ra thật sự không cần mua gì thêm. Mà nếu thiếu gì, sau này mua cũng được.
Mua sắm gần xong, hai người cũng chuẩn bị quay về. Hạ Thanh Nghiên vẫn nhớ phải mua kẹo, nên lúc dừng xe trước cửa hợp tác xã, anh nói: “Thư Di, em đợi anh trên xe nhé, anh vào mua ít kẹo trái cây.”
Khương Thư Di vừa định gật đầu, lại nhớ mấy hôm trước khi cô đi mua đường trắng, Phó Xuân Ni nhìn cô đầy địch ý. Về sau cô mới nhớ ra, trong truyện có nói người này từng định giới thiệu cô cho cậu em trai khù khờ của ả.
Bố mẹ không đồng ý, thế là ả đi khắp nơi nói xấu, bảo nhà họ Khương đời trước làm nhiều chuyện thất đức nên mới sinh ra đứa con như cô một kẻ đòi nợ. Không phải cô muốn khoe khoang gì, chỉ là không cam lòng. Chỉ vì không gả cho em trai khờ của người ta mà bị vu khống trắng trợn như vậy? Còn lôi cả bệnh tật của người ta ra để mỉa mai, đúng là đồ không ra gì!
“Em đi với anh.” Cô nói.
“Được.” Hạ Thanh Nghiên không từ chối, đóng cửa xe rồi dắt Khương Thư Di vào trong hợp tác xã.
Chị Lâm thấy hai người cùng bước vào, hơi sửng sốt, rồi lập tức vui vẻ hỏi: “Đồng chí bộ đội, anh là con rể của nhà kỹ sư Khương đúng không?”
Hạ Thanh Nghiên nhìn Khương Thư Di một cái rồi đáp: “Vâng, tôi là bạn đời của đồng chí Khương Thư Di.”
“Ôi dào, hôm trước tôi còn đoán anh có phải là vị hôn phu hồi nhỏ của Thư Di không, hóa ra đúng thật!” Chị Lâm cười quay sang Khương Thư Di: “Hai người đúng là xứng đôi ghê luôn!” Hai người đứng cạnh nhau nam thì tuấn tú, nữ thì duyên dáng nhìn mà mát cả mắt.
“Cảm ơn chị.” Khương Thư Di lễ phép đáp.
Khương Thư Di cũng mỉm cười chào chị Lâm.
“Hôm nay mua gì vậy?” Chị Lâm vui vẻ bắt chuyện.
“Tôi với Thư Di sắp kết hôn rồi, tính mua ít kẹo trái cây phát cho mọi người, chị cân giúp tôi năm cân nhé.”
“Ừ, được chứ.” Chị Lâm cũng biết sơ qua chuyện nhà họ Khương, trước còn lo cho Khương Thư Di, không ngờ cô ấy thật sự có người đính hôn từ nhỏ, mà người này nhìn qua thì đúng là quá được.