Ơ khoan đã, nhìn kỹ lại, Khương Thư Di nhận ra đây chính là người lúc nãy mua rất nhiều đồ ở hợp tác xã mà!
“Di Di về rồi à?” Khương Sùng Văn lên tiếng trước.
“Bố ạ.”
“Lại đây nào, đây là anh trai nhà họ Hạ.” Khương Sùng Văn sợ con gái không muốn nói chuyện với người lạ nên chỉ giới thiệu đơn giản là anh trai họ Hạ, cũng không nhắc đến chuyện hôn ước. Vì con gái ông có anh trai nên cách gọi “anh trai” sẽ dễ tiếp nhận hơn.
Khương Thư Di ngoan ngoãn bước đến cạnh bố, sau đó ông Khương giới thiệu hai người với nhau. Ánh mắt Hạ Thanh Nghiên dừng lại trên người Khương Thư Di. Thời điểm này trong nước vẫn chưa có nghiên cứu và phương pháp điều trị nào cho chứng tự kỷ. Nhưng anh đã tìm hiểu các triệu chứng liên quan, nên cũng biết cách giao tiếp với cô.
Biểu hiện rõ ràng nhất của chứng tự kỷ là khó thiết lập mối quan hệ xã hội bình thường, né tránh tiếp xúc gần gũi như ôm hay an ủi.
Vì vậy anh chỉ nhẹ nhàng chào cô: “Xin chào, anh là Hạ Thanh Nghiên, em là Khương Thư Di đúng không?” Ngữ điệu cũng cố tình đơn giản, nghe như đang nói chuyện với trẻ con vậy.
Khương Thư Di: “...” Sao cô cảm thấy Hạ Thanh Nghiên đang coi mình là người thiểu năng thế?
Vậy mà khi anh nói chuyện với cô như vậy, bố mẹ bên cạnh lại vô cùng hồi hộp nhìn cô, mẹ cô còn ra hiệu bằng ánh mắt, như đang khích lệ cô phải đáp lại. Không phải chứ, mình chỉ hơi hướng nội thôi, có cần căng như thế không?
Khóe miệng Khương Thư Di lại co giật nhưng không muốn bố mẹ thất vọng nên đành gật đầu cứng ngắc: “Chào anh Hạ ạ.” Cô cố gắng thể hiện thật bình thường.
Kết quả là bố mẹ cô chẳng để tâm lắm, trong mắt chỉ toàn là vẻ hài lòng, nghĩ bụng: con bé không bài xích Hạ Thanh Nghiên là được rồi.
Ngược lại, Hạ Thanh Nghiên lại nhìn Khương Thư Di thật sâu, phát hiện ra tình hình của cô dường như còn tốt hơn mình tưởng. Có vẻ nhà họ Khương đã chăm sóc cô rất chu đáo.
“Anh gọi em là Di Di giống như bác trai bác gái được không?”
Phải nói là Hạ Thanh Nghiên thật sự rất kiên nhẫn, ít nhất là với chuyện liên quan đến Khương Thư Di. Trước đây có không ít người mới gặp cô lần đầu đã thích nhưng chỉ sau vài câu lại nhanh chóng lạnh nhạt.
Không ngờ Hạ Thanh Nghiên lại kiên trì như vậy, mà nói chuyện cũng không hề nhạt nhẽo. Khương Thư Di khẽ nhếch môi: “Được.”
“Vậy em gọi anh là A Nghiên nhé.” Cô cũng không từ chối, thật ra là vì không biết từ chối thế nào, dù sao cũng chẳng nghĩ ra cách gọi nào phù hợp hơn.
Khương Sùng Văn và Phùng Tuyết Trinh không ngờ con gái lại hợp với Hạ Thanh Nghiên đến vậy, ai nấy đều mừng rỡ ra mặt. Khương Thư Di nhìn vẻ mặt bố mẹ, thấy buồn cười mấy ngày qua mình thay đổi thế mà họ chẳng nhận ra. Nhưng thế cũng tốt, mình giả vờ thân thiết với Hạ Thanh Nghiên, họ sẽ yên tâm hơn.
Hạ Thanh Nghiên nói chuyện với Khương Thư Di vài câu, đã nhanh chóng tìm ra cách để hoà hợp với cô. Thực ra chứng sợ xã giao của Khương Thư Di cũng không đến mức không thể nói chuyện với người khác. Cô chỉ hơi căng thẳng khi giao tiếp với người lạ nhưng hoàn toàn có thể vượt qua.
Cô chỉ sợ mấy kiểu tiệc tùng đông người, những lúc như vậy luôn cố gắng giảm sự hiện diện của bản thân xuống mức thấp nhất. Thấy con gái trò chuyện với Hạ Thanh Nghiên không gặp khó khăn gì, Khương Sùng Văn và Phùng Tuyết Trinh liền vào bếp nấu cơm. Dĩ nhiên, cũng tranh thủ bàn bạc chuyện cưới hỏi sau lưng hai đứa.
Vừa vào bếp, Khương Sùng Văn nói với vợ: “Lúc em ra ngoài, anh có hỏi A Nghiên rồi. Nó biết anh chị sắp đến, nên nói nếu Di Di không phản cảm với nó thì chờ anh chị tới sẽ làm lễ cưới luôn ở đây. Còn nếu Di Di chưa quen thì cứ coi như em gái dẫn theo, đợi thân rồi cưới sau.”
Phải công nhận Hạ Thanh Nghiên tính toán rất chu toàn.
“Anh đồng ý rồi à?”